Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 63: Mưu ma chước quỷ

Ba chữ "Hướng Tiểu Viên" như đ.á.n.h một cái không nặng không nhẹ vào tim Đàm Kiến. Hắn nhắm mắt lại, cuối cùng cũng cất lời:

“Ban đầu ta không biết Phòng Thượng Hữu là ai. Ta nhờ người trung gian báo cho chủ thuyền giá ba ngàn lượng. Giá này không hề thấp, ta nghĩ chủ thuyền hẳn sẽ lập tức đồng ý. Nào ngờ, người trung gian quay về nói rằng, sau khi nghe số tiền đó, chủ thuyền không nói câu nào, chỉ cười tươi tiễn khách. Lúc ấy ta không suy nghĩ nhiều, chỉ cho rằng chủ thuyền tham tiền, bèn bảo người trung gian tăng dần số bạc lên năm ngàn lượng. Lúc giá lên đến năm ngàn lượng, sắc mặt chủ thuyền có vẻ d.a.o động, nhưng vẫn c.ắ.n răng không chịu gật đầu. Người trung gian quay về nói rằng chuyện này có điều bất thường. Lúc ấy, Hướng Tiểu Viên tuổi đã khá cao so với các thuyền nương khác, khách lên thuyền gần như không chọn nàng nữa, trừ những khách quen. Thế mà chủ thuyền vẫn không nỡ bán nàng đi, trong chuyện này nhất định có khuất tất. Thế là ta âm thầm nhờ người dò la khắp nơi, lúc này mới phát hiện... là Phòng Thượng Hữu đứng sau giở trò”.

Đàm Kiến nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Viên, nói từng chữ, từng lời: “Ngươi có biết vì sao hắn không chịu để ngươi rời thuyền không?”.

“Trước kia không biết, sau này thì biết rồi”. Hướng Tiểu Viên đáp: “Hắn muốn ta mãi mãi ở lại trên thuyền, giúp hắn nghe ngóng tin tức từ mọi mặt. Dù sau này già đi, không còn nhan sắc, hắn vẫn muốn ta làm một mụ tú bà”.

Đàm Kiến từng rời thuyền, nên chuyện trong đó hắn hiểu rất rõ: “Mụ tú bà có thể quản các thuyền nương, có thể khống chế họ, tiếp tục làm tay sai cho hắn”.

Hướng Tiểu Viên gật đầu: “Đúng vậy, đó là toan tính của hắn”.

Đàm Kiến lại hỏi: “Vậy ngươi có biết hắn dùng thủ đoạn gì ép chủ thuyền không cho ngươi đi không?”.

Hướng Tiểu Viên ngẫm nghĩ: “Người Hà gia đứng sau hắn?”.

Đàm Kiến bật cười lạnh lẽo: “Hắn dùng đến quý nhân trong cung”.

Câu này không chỉ khiến Hướng Tiểu Viên sững sờ mà cả Vệ Đông Quân cũng vô cùng kinh ngạc, bật thốt: “Hắn mà cũng thò tay được vào tận trong cung sao?”.

Đàm Kiến lại cười nhạt thêm một lần, xem như là đáp án.

Vệ Đông Quân bỗng cảm thấy sống lưng như bị gió lạnh thổi qua.

Sáu năm trước, Phòng Thượng Hữu đã có liên hệ với người trong cung, đủ thấy hắn là kẻ giỏi luồn lách quyền thế. Đó là điều thứ nhất.

Thứ hai, Phòng Thượng Hữu miệng thì luôn nói muốn chuộc thân cho Hướng Tiểu Viên, thậm chí còn lấy Hà gia làm cớ, nào ngờ sau lưng lại là hắn ngăn cản việc chuộc thân.

Một kẻ hai mặt, ngoài ngọt trong độc như vậy... Nếu một ngày nào đó, Vệ gia thực sự rơi vào cảnh không thể cứu vãn, thì với bản tính của Phòng Thượng Hữu, liệu hắn sẽ xử trí Đại tỷ... nử tử đã gả đi của Vệ gia... thế nào? Không được! Vệ Đông Quân lập tức có quyết định trong lòng.

Chờ việc này qua đi, nhất định nàng phải nhắc nhở Đại tỷ cẩn thận đề phòng, tuyệt đối không thể lơ là khi ở Phòng gia.

Lúc này, chỉ nghe Đàm Kiến nói tiếp: “Thật ra ta cũng có chút ít quan hệ trong cung, nhưng chỉ là một kẻ nhỏ nhoi, lại làm những việc không thể công khai, không thể nào so sánh với Phòng Thượng Hữu, người từng là Thám Hoa. Nên ta chỉ có thể nghĩ cách khác”.

Nói đến đây, ánh mắt hắn nhìn sang Vệ Đông Quân: “Thế nên, ta nghĩ đến Hà gia”.

Vệ Đông Quân vốn định hỏi một câu: Ngươi chỉ là một kẻ nhỏ, sao lại dính dáng đến hoàng cung?

Nghe Đàm Kiến nhắc đến Hà gia, nàng lập tức rùng mình, buột miệng: “Ngươi để Hà thị tận mắt nhìn thấy cảnh ở thuyền hoa, không phải vì người khác sai khiến, mà thật sự là để giúp Hướng Tiểu Viên chuộc thân sao?”.

“Không chỉ có Hà thị”.

Đàm Kiến nghiến răng nói ra từng chữ: “Trên thuyền hoa, từ Mẫu Đơn, đến vệ binh, ông lão chèo thuyền, rồi cả mụ đồng làm pháp sự... có ai không phải do ta bày sẵn thế cục chứ?”.

Hướng Tiểu Viên tròn xoe mắt: “Ngươi đang nói gì? Thuyền hoa gì, Hà thị gì, mụ đồng nào... Cảnh Lan, ngươi nói rõ cho ta!”.

Ký ức ào ạt tràn về cuốn chặt cả người nàng, đôi mắt u tối của Đàm Kiến bỗng gợn sóng.

Năm đó, hắn đưa ra cái giá năm ngàn lượng bạc, chủ thuyền tuy chưa gật đầu, nhưng trong lời nói đã có ẩn ý. Chính từ dấu hiệu đó, hắn mới lần ra Phòng Thượng Hữu. Để làm rõ quan hệ giữa Phòng Thượng Hữu và Hướng Tiểu Viên, hắn cải trang, nhờ người trung gian dẫn dắt đến thuyền hoa, kết giao với thuyền nương Mẫu Đơn. Thật ra cũng chẳng cần cải trang. Mười một năm sau, gương mặt và vóc dáng hiện tại của hắn, chẳng ai có thể liên tưởng tới Tiểu Cảnh Lan ngày trước.

Nhưng càng điều tra, Đàm Kiến càng giận sôi người. Hắn thật sự không hiểu, người năm xưa dám g.i.ế.c cả Triệu Đại Hổ, sao lại chịu thân phận bên cạnh một kẻ giả nhân giả nghĩa như Phòng Thượng Hữu, còn để hắn lừa gạt, bắt nạt. Đây là Hướng Tiểu Viên trong ký ức của hắn sao? Chẳng lẽ nàng không nhận ra, Phòng Thượng Hữu chỉ lợi dụng và lừa dối nàng thôi sao?

“Hướng Tiểu Viên, lúc đó ta thật sự muốn lao ra trước mặt ngươi, bổ đầu ngươi ra, xem bên trong đầu ngươi chứa cái gì”.

“Vậy nên, lúc đó ngươi đã nấp trong bóng tối nhìn thấy ta rồi?”. Giọng Hướng Tiểu Viên chợt trở nên yếu ớt.

“Phải”.

“Ta… chắc đã già đi nhiều lắm rồi”.

“Nhiều lắm chứ”.

Không chỉ khóe mắt có nếp nhăn, mà gương mặt cũng chẳng còn ánh hào quang ngang tàng năm xưa, như bị phủ một lớp tro xám, âm u, không chút sinh khí. Lớp tro ấy khiến Đàm Kiến không thể chợp mắt, như thể có thứ gì đó bóp chặt trái tim hắn, khiến hắn không sao thở nổi.

“Thế nên, ta quyết định bằng mọi giá phải đẩy tảng đá lớn mang tên Phòng Thượng Hữu đi, đưa ngươi rời thuyền”.

Kể từ ngày hạ quyết tâm đó, hắn bắt đầu điều tra Phòng Thượng Hữu: xuất thân, con đường phát đạt, tính cách, cách đối nhân xử thế...

“Trên đời này có một loại người, bề ngoài thì ôn hòa hiền lành, chẳng màng thế sự, nhưng thực chất lại tham lam vô độ, lòng dạ độc ác, bản tính xấu xa mang theo từ trong bụng mẹ”.

Gương mặt Đàm Kiến hiện rõ vẻ khinh bỉ.

“Đừng nhìn Hà thị có nhà mẹ đẻ chống lưng, tưởng như luôn đè đầu hắn một bậc, một khi Hà gia sa sút, Phòng Thượng Hữu sẽ sẵn sàng nuốt chửng bà ta, chẳng chừa lại mảnh xương nào đâu”.

Ninh Phương Sinh hỏi: “Ngươi lợi dụng điểm này sao?”.

Đàm Kiến lại cười nhạt: “Không phải ta lợi dụng, mà là Hà thị đã tự mơ hồ nhận ra”.

Ninh Phương Sinh: “Có thể nói rõ kế hoạch của ngươi không?”.

“Tưởng như phức tạp, thực ra rất đơn giản”. Đàm Kiến nhìn về phía Hướng Tiểu Viên: “Khi ta còn ở trên thuyền, nàng ấy rất thích cầu thần bái Phật, xem bói đủ kiểu, chẳng biết bao nhiêu bạc đã đổ vào mấy chuyện đó. Phòng Thượng Hữu là nơi nàng gửi gắm kỳ vọng, mãi không chịu chuộc thân cho nàng, nên nàng nhất định đã cầu khấn tất cả thần thánh có thể. Cuối cùng, thứ duy nhất nàng có thể làm là tìm đến mấy kẻ tà đạo, làm mấy chuyện tà ma. Ta dùng bạc mua chuộc Mẫu Đơn, bảo nàng ta khoe khoang về một mụ đồng nào đó rất linh nghiệm, nàng nhất định sẽ tìm đến”.

“Đúng thế”. Hướng Tiểu Viên cúi đầu nói: “Hồi đó ta nghe lời Mẫu Đơn, xin địa chỉ mụ đồng rồi âm thầm tìm đến”.

“Mụ đồng nói có một loại pháp thuật, chỉ cần cắt mỗi người một lọn tóc của nam và nữ, đốt cùng với bùa chú, hòa vào trà, lừa cho nam tử kia uống vào thì cả đời hắn sẽ nghe lời ngươi”.

Đàm Kiến tiếp lời: “Lúc viết bùa chú, còn phải nói rõ họ tên, ngày tháng năm sinh của nam tử đó cho mụ đồng biết”.

Hướng Tiểu Viên cười chua chát: “Mụ đồng đó cũng là do ngươi mua chuộc đúng không?”.

“Đúng”.