Ba ngày sau.
Vệ phủ. Viện Xuân Huy.
Vệ Đông Quân bỗng mở choàng mắt, ngơ ngẩn một lúc rồi đột ngột bật dậy, hất chăn ra, nhìn nhìn, sờ sờ, lại nhìn, lại sờ. Tay còn nguyên. Chân cũng còn. Đầu và thân thể đều còn. Nàng thở phào một hơi, cả người như được thả lỏng.
Suốt ba ngày nay, mỗi khi tỉnh dậy, nàng đều lặp lại đúng một loạt động tác ấy, trải nghiệm đêm đó quả thực quá kinh hoàng.
“Tiểu thư, đến giờ dùng bữa sáng rồi”.
Tấm rèm châu được vén lên, nha hoàn thân cận là Hồng Đậu xách hộp thức ăn bước vào, thấy tiểu thư nhà mình ngồi ngẩn ngơ trên giường thì tim lại thắt lại. Kể từ sau thất đầu tiên của Tứ gia, tiểu thư đã trở nên kỳ lạ, không nói một lời, suốt ngày chỉ nằm lì trên giường, khi thì ngủ mê mệt, khi thì mở mắt ngơ ngẩn nhìn vào hư không. Nhìn thế nào cũng thấy giống như hồn đã lìa khỏi xác.
“Tất cả là tại nô tỳ…”. Hồng Đậu quay lưng lau nước mắt.
Hôm đó là lễ đầu thất, âm khí nặng nề nhất, vậy mà nàng lại bận quá, quên không đeo mảnh mộc trấn hồn cho tiểu thư. Nghĩ đến việc bản thân sơ suất khiến tiểu thư chịu khổ, trong lòng nàng hối hận khôn nguôi, lau nước mắt lại càng lau càng nhiều. Nếu là trước kia, nàng phạm lỗi lớn thế này thì nhất định sẽ bị phạt roi, giờ trên dưới phủ rối loạn, ai còn rảnh mà quan tâm đến nàng nữa?
“Sao ngươi khóc vậy?”. Vệ Đông Quân ngơ ngác nhìn Hồng Đậu.
“Ôi chao, tiểu thư của ta ơi…”, Hồng Đậu nhào lên ôm lấy nàng: “Cuối cùng cũng gọi được hồn tiểu thư về rồi… đều là lỗi của nô tỳ, sau này nô tỳ không dám nữa đâu…”.
“Không phải lỗi của ngươi”. Nàng thầm nhủ trong lòng.
Từ khi mới sinh ra, Vệ Đông Quân đã khóc suốt đêm, dỗ thế nào cũng không nín. Cha mẹ mời người xem số mệnh, mới biết nàng có bát tự thuần âm. Người có bát tự thuần âm, hồn phách nhẹ như khói, dễ dàng rời xác, cực kỳ khó nuôi dưỡng. Cha mẹ nghe nói trên núi Thanh Thành có một đạo sĩ đạo hạnh cao thâm, bèn bồng nàng vượt ngàn dặm đường xa tìm đến cầu xin.
Đạo trưởng xem xong mệnh cách của nàng, im lặng rất lâu rồi lắc đầu. Cha bèn quỳ sụp xuống, dập đầu đến nỗi trán tóe máu. Mẹ lấy ra một xấp ngân phiếu, lại cởi hết những gì đang đeo trên cổ, trên tay, hai tay dâng lên.
Không biết là đạo trưởng động lòng trước tấm chân tình của cha, hay là bị những vật vàng bạc của mẹ làm cho xiêu lòng, ông nói ba câu:
“Muốn đứa nhỏ này sống bình an thuận lợi, thứ nhất phải dùng gỗ trấn hồn để giữ hồn”.
“Thứ hai phải tìm một người có bát tự thuần dương để luôn luôn bầu bạn”.
“Thứ ba là đặt một cái tên tràn đầy dương khí. Ba điều này thiếu một cũng không được, bằng không mạng sống đứa bé này sẽ không dài”.
Dứt lời, ông vào trong phòng, lát sau quay ra, cầm theo một đoạn gỗ nhỏ, vẽ lên đó một lá bùa bằng chu sa mà chẳng ai hiểu nổi.
Kỳ diệu thay. Ngay khi mảnh gỗ trấn hồn được đeo lên cổ, tiểu Vệ Đông Quân khi ấy vẫn còn đỏ hỏn lập tức nhắm mắt ngủ say sưa, ngủ ngon hơn bất kỳ ai. Cứ thế yên ổn lớn lên đến tám tuổi.
Có một đêm không rõ vì sao, nàng quên đeo gỗ trấn hồn, trong lúc ngủ, nàng rõ ràng thấy chính mình đang lơ lửng giữa không trung… Khoảnh khắc ấy nàng mới thật sự tin rằng mình có thể xuất hồn khỏi xác. Nếu không phải trong nhà đột ngột xảy ra biến cố, Vệ Đông Quân quyết không bao giờ để gỗ trấn hồn rời thân.
Cha nói, trong thất đầu của người c.h.ế.t, âm hồn sẽ quay về nhà một chuyến, nhìn lại người thân lần cuối rồi mới yên tâm mà đi. Nàng nghĩ, bao nhiêu tai ương Vệ gia đều bắt đầu từ tiểu thúc, nếu có thể gặp lại hồn người thì biết đâu nàng còn có thể hỏi một câu “tại sao”.
Vì vậy, đêm đầu thất của tiểu thúc, nàng cố tình không đeo gỗ trấn hồn khi đi ngủ, chỉ mong thử vận may. Kết quả đúng là gặp được âm hồn thật, nhưng chưa kịp hỏi điều gì thì nàng đã vô tình xông vào thành Uổng Tử. Kỳ lạ thật, một sinh hồn như nàng sao lại có thể vào được thành Uổng Tử? Sao lại hóa thành một cái cây? Rồi làm sao ra khỏi nơi ấy? Tại sao sau khi tỉnh lại, suốt ba ngày liền nàng chẳng nghe được gì cả, tai cứ như bị nhét đầy bông dày? Là di chứng vì lạc vào thành Uổng Tử sao? Còn nam tử áo đen nằm ngủ trên giường tre kia là ai? Tại sao chỉ mới vỗ nhẹ vai hắn mà nàng đã bị rơi xuống?
“Tiểu thư, Tam tiểu thư! Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!”.
Vệ Đông Quân giật nảy mình, cả người chấn động.