Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 20: Thử xem

Trần Thập Nhị bị ánh mắt của nàng dồn ép đến lùi lại nửa bước. Trước khi đến Vệ gia, mẹ hắn cũng từng nói y như vậy: nếu con cưới tam nha đầu thì từ nay đừng mong có tiền đồ gì, còn về phần Trần gia ta... thì chỉ có thể trông vào số mệnh.

“Vệ Đông Quân”.

Nước mắt bỗng trào lên nơi khoé mắt Trần Thập Nhị: “Ngươi ngốc thật đấy à? Đến nước này rồi mà vẫn còn nghĩ cho người khác”.

“Ta chỉ đang nghĩ cho chính mình thôi”. Giọng Vệ Đông Quân rất nhẹ: “Mạng ta là cha mẹ cho, tính tình ta cũng do cha mẹ cưng chiều mà ra. Họ còn sống, thì ta sống, họ c.h.ế.t, thì ta cũng c.h.ế.t theo họ”.

Trần Thập Nhị nóng nảy đến mức nhảy dựng lên: “Vệ Đông Quân, ngươi là đồ điên, ngươi… ngươi…”.

Hắn không biết “đồ điên” này từ lâu đã có tính toán. Nếu không phải vào Giáo Phường ty mà thật sự đến bước đường cùng, thì nàng sẽ như tiểu thúc, dùng một tấm vải, giải thoát cho bản thân, để lại cho mình một kết cục sạch sẽ.

“Trần Thập Nhị”. Vệ Đông Quân túm lấy cổ áo hắn, hạ giọng thật thấp: “Ngươi có biết vì sao ta nhất quyết phải gọi được tiểu thúc từ âm ty về không?”.

“…”

“Ta chỉ muốn hỏi cho rõ, lá thư đó… có phải do vị kia bên Đông cung ép thúc ấy viết hay không?”.

“…”

Đồng tử Trần Thập Nhị đột nhiên co rút, cả người như bị rút sạch hồn vía, đứng sững tại chỗ.

Vệ Đông Quân đã sớm đoán được hắn sẽ có phản ứng này. Tiểu thúc nàng từng làm lục sự ở phủ Chiêm Sự, chỉ là một chức quan cửu phẩm cỏn con. Nàng nhớ rất rõ, năm đó ông nội nàng cực lực phản đối chuyện điều ông ấy đến phủ Chiêm Sự. Lý do rất đơn giản...Phủ Chiêm Sự chuyên lo việc cho Thái tử Đông cung, mà ông nội nàng từ trước đến nay vốn không ưa Thái tử, vì chuyện đó, hai cha con đã xung đột một trận ra trò. Ông nội tuy là gian thần, nhưng ông trung quân. Nếu lá thư đó đúng là do Thái tử ép viết, điều đó chứng tỏ Thái tử có dã tâm, nàng sẽ có cớ kêu oan thay ông nội. Hoàng thượng mà nghĩ đến công lao và sự trung thành của ông nội, biết đâu lại có thể tha cho ông một mạng, Vệ gia cũng nhờ vậy mà tránh khỏi kiếp nạn. Đó mới là lý do thực sự nàng nhất định phải tìm bằng được hồn tiểu thúc.

Từ khi xảy ra chuyện, cha và nhị thúc nàng đã đi khắp nơi cầu cạnh, nhưng đều bị từ chối phũ phàng. Đường chính đi không thông, nàng đành nghĩ tới việc “đi đường vòng”.

Thấy Trần Thập Nhị vẫn còn đứng ngây ra đó, Vệ Đông Quân kéo hắn cúi thấp thêm một chút, ánh mắt kiên định: “Trần Thập Nhị, tình hình bây giờ thế này, ta chỉ hận không thể ngồi lên cỗ xe đó vào ngày mai”.

Trần Thập Nhị: “…”

Điên rồi. Con nhóc này thực sự điên rồi!

Nhưng hình như… điên cũng không phải vô lý. Dù sao thì cũng đã đến nước bị tru di cửu tộc, còn có thể tệ đến đâu nữa chữ? Chỉ là... trước khi phát điên, phải làm rõ một chuyện đã.

Trần Thập Nhị hít sâu một hơi, nhẹ nhàng gạt tay nàng ra khỏi n.g.ự.c mình, giọng trầm xuống: “Tìm chỗ nào không có người, nói chuyện”.

*****

Chỗ không có người chính là hoa sảnh nhỏ.

Vừa vào cửa, Trần Thập Nhị lập tức hỏi thẳng không vòng vo: “Ngươi thật sự có thể vào trong giấc mơ sao?”.

Vệ Đông Quân: “Không chắc, hắn nói là ta có thể”.

Trần Thập Nhị: “Ngươi tin lời hắn sao?”.

Vệ Đông Quân: “Không chắc, nhưng hình như không tin cũng không được”.

“Họ Vệ kia”. Trần Thập Nhị nổi giận: “Không chắc mà còn định leo lên cái xe đó sao?!”.

Nếu nghe lời này vào ngày thường thì với tính nàng chắc chắn sẽ móc mỉa lại hắn vài câu, nhưng lúc này... Lúc này, ánh nến phản chiếu quanh người Trần Thập Nhị một vòng sáng mờ mờ đỏ, cái vẻ nóng nảy kia trong mắt nàng lại hoá thành tình nghĩa sâu đậm.

“Điều mấu chốt nằm ở chỗ... ta thật sự có năng lực vào trong giấc mơ hay không”.

“Điều mấu chốt nằm ở chỗ... ngươi thật sự có năng lực vào trong giấc mơ hay không?”.

Cả hai đồng thanh. Không sót một chữ. Hai người nghĩ đến cùng một hướng.

Trần Thập Nhị ghé sát đầu lại: “Nếu có thì sao?”.

Vệ Đông Quân: “Có, nghĩa là Ninh Phương Sinh không nói dối. Hắn thật sự muốn dùng ta, mà ta cũng thật sự đã vào giấc mơ của hắn. Những chuyện hắn nói, khi ấy mới đáng để cân nhắc”.

Trần Thập Nhị: “Không có thì sao?”.

Vệ Đông Quân: “Không có thì chứng tỏ Ninh Phương Sinh toàn nói xằng, chẳng đáng tin, chỉ là một tên giang hồ bịp bợm”.

“Bốp!”. Một bàn tay lớn đột ngột nắm lấy cổ tay nàng.

Vệ Đông Quân giật nảy mình: “Trần Thập Nhị, ngươi làm gì vậy?”.

Trần Thập Nhị: “Tối nay thử luôn đi?”.

Vệ Đông Quân lại giật mình thêm lần nữa: “Thử… thử cái gì?”.

Hai mắt Trần Thập Nhị sáng rực, ánh lên sự tinh quái lấp lánh: “Thử xem ngươi có thể vào được giấc mơ của ta hay không?”.