Nửa tháng nay, tin tức về Tống Bình đã bị điều tra rõ ràng, song toàn là từ miệng Mao Đầu mà ra. Người ta nói tai nghe chưa chắc đúng, mắt thấy mới thật, Hạ Trạm Anh bèn quyết định âm thầm quan sát.
Nàng là người hành động quyết đoán, đi theo lão thái thái bao nhiêu năm, cũng biết thế nào là “mưu định rồi mới động”.
Nàng sai nha hoàn lúc đưa cơm cho Tống Bình thì lén liếc mắt đưa tình một cái. Nàng cố ý đ.á.n.h rơi mười lượng bạc trên con đường hắn thường lui tới. Ca ca đang nghe giảng trong thư phòng của Tống Bình, nàng bèn mua chuộc Mao Đầu, trốn dưới cửa sổ nghe lén...
Hắn chẳng để ý đến ánh mắt lả lơi của nha hoàn, hắn giao nộp bạc nhặt được cho quản sự, giọng giảng bài của hắn không cao không thấp, chẳng vội chẳng chậm, từ tốn nhẹ nhàng...
Dần dần, nàng nhận ra Tống Bình giống như một cục nam châm, không chỉ hút sạch tinh lực của nàng, mà còn khiến nàng bất giác muốn tiến gần thêm.
Thế là đêm Giao thừa năm đầu tiên, nàng ném hai dây pháo vào viện của Tống Bình. Pháo “lách tách đùng đoàng” nổ vang, Tống Bình giận dữ bước ra.
“Hạ Trạm Anh, ngươi làm gì vậy?”.
Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn nổi giận, lông mày và ánh mắt vô cùng sinh động, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ nghiêm trang, ổn trọng thường ngày của vị tiên sinh dạy học kia.
“Ta đ.á.n.h cược với ca ca ta, cược năm lượng bạc, huynh ấy định lấy văn chương của huynh ấy, ta thì bảo không cần, ném pháo là được rồi”.
“Ngươi, ngươi, các ngươi…”. Giận đến tột độ, hắn lại không thốt nên lời.
“Ta và ca ca cược xem ai có thể khiến ngươi nổi giận. Nhìn đi, ta thắng rồi”.
Ánh mắt Tống Bình như muốn phun lửa nhìn chằm chằm nàng, nhìn hồi lâu, rồi hất tay áo bỏ đi. Có vẻ càng giận hơn rồi.
Nàng đuổi theo.
“Tống Bình, tổ mẫu của ta nói, Tết đến phải náo nhiệt một chút, có náo thì thần tiên trên trời mới thấy được, mới phù hộ cho ngươi cả năm thuận buồm xuôi gió. Ngươi có nghe không, ta vừa ném tận hai dây pháo đó, lấy cái điềm lành chuyện gì cũng có đôi”.
Chân Tống Bình khựng lại.
“Đúng rồi, ta không có đ.á.n.h cược với ca ca, là huynh ấy nói ngươi suốt ngày mặt lạnh như tiền, chẳng có chút sức sống nào, cứ như lão hòa thượng vậy. Ta chỉ muốn chọc ngươi vui thôi”.
Tống Bình quay người lại.
“Năm mới vui vẻ, Tống Bình”.
Nàng mỉm cười dịu dàng với hắn, đưa tay ra: “Tiền mừng tuổi của ta đâu?”.
Tâm tư của thiếu nữ không chỉ khó đoán mà còn đầy tinh quái, nàng làm vậy chỉ để thử xem tính tình thật sự của hắn ra sao.
Ừ, thử ra rồi. Hắn không những rất tốt tính, mà lòng còn mềm, tuy vẻ mặt tỏ ra không vui, song vẫn lục lọi trong ngực, moi ra một lượng bạc vụn.
“Tam tiểu thư, năm mới vui vẻ”.
Hắn mỗi tháng nhận năm lượng bạc, ăn ở sinh hoạt đều trong Hạ phủ, chẳng tốn đồng nào. Hắn đến Hạ phủ từ cuối tháng ba, một năm qua đã nhờ Mao Đầu gửi về nhà được bốn mươi bốn lượng bạc, trên người chỉ còn lại một lượng, giờ cũng đưa hết cho nàng rồi.
Đêm đó, nàng nằm trên giường, nắm chặt một lượng bạc vụn trong tay, nghe thấy trong tim mình bụp một tiếng, nở rộ một đóa hoa. Tổ mẫu từng nói, muốn nhìn phẩm hạnh một nam nhân, chỉ cần xem hắn đối xử với tiền bạc thế nào. Không tham, biết cho đi, như vậy đã hơn rất nhiều người trên đời.
“Tống Bình, ta động lòng rồi, còn ngươi thì sao?”.
Đêm Giao thừa năm Chương Hòa thứ ba, trong đầu Hạ Trạm Anh, lặp đi lặp lại chỉ có duy nhất một câu này.
*****
Người đời đều nghĩ, lão thái thái dạy cho Hạ Trạm Anh chính là cái khí thế “tay trái cầm gậy, tay phải cầm đao” ấy. Thực ra không phải vậy. Lão thái thái thường nói với nàng.
“Tam nhi à, trên đời này không bao giờ có bánh từ trên trời rơi xuống. Một nữ nhân muốn có gì thì phải tự mình tranh lấy. Đừng chờ đợi, càng chờ càng chỉ được tay không”.
Vậy nên, khi xác định được lòng mình rồi, Hạ Trạm Anh lập tức hành động.
Nàng nghĩ rất rõ ràng, một mối nhân duyên tốt đẹp muốn thành, chỉ mỗi mình động lòng là chưa đủ.
Sau Tết là đến lễ Thượng Nguyên. Hôm ấy cha mẹ đi đâu, huynh tẩu sắp xếp thế nào... nàng đều chẳng để tâm. Trong lòng nàng chỉ quan tâm một chuyện: Tống Bình sẽ đi đâu.
Trăng treo đầu ngọn liễu, người hẹn lúc hoàng hôn. Nàng muốn “tình cờ gặp gỡ” hắn, vì điều đó mà đã năn nỉ lão thái thái suốt một hồi.
Hắn đến chợ đèn. Nàng lặng lẽ theo sau.
Đêm ấy, hoa đăng như biển, đẹp đến nao lòng, nhưng trong mắt nàng, chỉ có bóng dáng cao gầy cách đó vài trượng.
Hắn dừng lại nơi góc phố. Hắn tham gia cuộc thi viết chữ “Phúc”. Vừa viết xong, cả viện xôn xao. Người trông quầy hỏi tên, hắn thật thà đáp: “Ta là Tống Bình”.
“Tống Bình, chữ này ngươi có bán không?”.
“Có”.
“Một lượng, ta mua chữ Phúc này”.
“Ta ra hai lượng”.
“Ba lượng, ta ra ba lượng!”.
“Chư vị xin hãy khoan”.
Một thư sinh nhận ra hắn: “Ngươi có phải là Tống Bình, người đêm trước khoa thi xuân năm ngoái bị đau bụng, đến cổng trường thi còn chẳng vào được không?”.
Xung quanh lập tức im lặng.
Ánh mắt mọi người từ kinh ngạc biến thành chấn động, rồi dần lộ vẻ ngộ ra, cuối cùng đều hóa thành những tiếng cười khinh miệt.
“Chủ quầy, chữ này ta không lấy nữa”.
“Ta cũng vậy”.
“Không thể lấy, sẽ bị xui xẻo đó”.
Mặt hắn, trong khoảnh khắc đã tái nhợt.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt ấy, tim Hạ Trạm Anh bỗng siết lại, bao nhiêu chuyện “tình cờ gặp gỡ”, bao nhiêu quy củ của tiểu thư khuê các đều bị vứt sang một bên: “Ta trả mười lượng”.
“Cô nương, mười lượng bạc đó, có đáng không?”.
“Đúng vậy, mua về là rước xui xẻo đấy”.
“Chỉ có người xui mới sợ xui của người khác. Ta vận khí tốt, dương khí đầy, sợ gì chứ?”.
Nàng ngẩng cao đầu: “Vả lại, chữ đẹp thế này, đọc sách chắc cũng chẳng kém. Các ngươi chưa từng nghe câu này sao, ‘Trời giao trọng trách, tất phải làm gì ấy nhỉ?’”.
“‘Tất trước khổ tâm chí, lao gân cốt, đói thân thể’”.
“Đấy chẳng phải là thế sao. Người mà việc gì cũng suôn sẻ, cuối cùng cũng chỉ là người bình thường, chỉ những ai có thể chịu đựng gian khổ, mới là người được trời chọn”.
Nàng hừ nhẹ một tiếng: “Mười lượng bạc mua chữ của người được trời chọn, nếu sau này hắn làm quan, ta chẳng phải lãi to sao?”.
Một đời người, nếu phải chọn một khoảnh khắc khiến mình chấn động và khó quên nhất, nàng nguyện chọn chính giây phút này. Bởi vì nàng thấy, nỗi u ám tích tụ bấy lâu trong đáy mắt Tống Bình giờ phút này bỗng tan đi, lộ ra đôi mắt sáng rực, trong veo. Trong đôi mắt ấy, thấp thoáng ánh nước, phản chiếu bóng nàng một cách rõ ràng.
Sau đó, hắn mỉm cười với nàng.
Khoảnh khắc ấy, tai nàng như bốc cháy, tim đập nhanh không ngừng, thình thịch, thình thịch, tưởng chừng muốn nhảy khỏi lồng ngực. Trong mắt hắn, cuối cùng cũng có nàng rồi.
Đêm xuống.
Nàng chen bên cạnh lão thái thái, khe khẽ hỏi: “Tổ mẫu, sao người luôn che chở cho con vậy?”.
Lão thái thái quay đầu liếc nàng một cái, tức cười nói: “Con là do ta nuôi lớn, nuôi bao nhiêu năm, ta không che chở cho con thì che chở cho ai?”.
“Tổ mẫu, mỗi lần người che chở cho con, có phải thấy rất có thành tựu không?”.
“Thành tựu cái đầu con, là ta bị ép đến đường cùng thôi. Nếu con biết thương tổ mẫu thì sau này bớt gây họa đi một chút, để ta sống thêm mấy năm”.
Trong bóng tối, nàng lặng lẽ cười. Vì sao mỗi lần nàng che chở cho hắn, lại thấy mình cũng thật có thành tựu nhỉ? Đúng rồi. Bắt đầu từ ngày mai, nàng phải được đằng chân lấn đằng đầu thôi.
“Tống Bình, ngươi chờ đó”. Nàng nói thầm trong lòng.