Hắn là người, đâu phải thần.
Thiếu nữ trẻ tuổi ấy mỗi ngày đều nở nụ cười tươi rói với hắn, suốt ngày gọi “Tống Bình ca”, “Tống Bình ca”… Mỗi lần chạm mắt nàng, hắn đều thấy bóng mình phản chiếu trong đôi mắt ấy... Một ngày, rồi một ngày nữa… hắn rung động.
Bước đầu tiên, nàng dùng sắc dụ. Sắc dụ chỉ là dẫn đầu, chiêu sau mới là đòn thực sự.
Không lâu sau, nàng mang theo nha hoàn bỏ nhà ra đi, lý do đưa ra là: “Nàng không muốn lấy người cha mẹ chọn, mà chỉ chịu lấy người mình chọn”.
Hắn kinh ngạc đến trợn tròn mắt. Chuyện đại sự như hôn nhân, chẳng phải luôn là cha mẹ làm chủ, do bà mối dàn xếp ư? Con gái nhà lành sao có thể đòi tự chọn chồng? Hắn thầm nghĩ, Hạ Trạm Anh gan lớn thật, đúng là không biết trời cao đất dày.
Nào ngờ, sau khi nàng khỏi bệnh bèn quay lại lên lớp.
Hết buổi, nàng không chịu rời đi, cứ nhìn hắn chằm chằm: “Tống Bình, huynh có người mình thích chưa?”.
Hắn có. Nhưng không dám nói. Vì một người ở trên mây, một kẻ dưới mặt đất.
Không đợi được câu trả lời, nàng lại hỏi: “Nếu có, huynh có dám vì người mình thích mà chống lại tất cả không?”.
Không dám. Bởi hắn không muốn cha mẹ đau lòng. Cha mẹ bảo cưới ai, hắn nhất định sẽ cưới người đó.
Cuối cùng, nàng nhìn sâu vào mắt hắn: “Tống Bình, nếu ta thích một người, ta sẽ vì người ấy mà chống lại cả thiên hạ. Huynh tin không?”.
“Lúc đầu ta không tin đâu, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không tin”.
Tống Bình, đôi mắt như rỉ sắt, không chớp lấy một lần nhìn thẳng Hạ Trạm Anh: “Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy? Cớ gì vận may lại rơi trúng ta? Nàng chỉ đang đùa bỡn thôi, không thể xem là thật, nhất định không thể tin, vậy mà…”.
Hắn vĩnh viễn không quên được ngày hôm đó. Là Tết Thượng Nguyên lần thứ hai hắn đón tại Hạ phủ.
Đang đọc sách giữa chừng, hắn cảm thấy có điều gì đó là lạ, bèn đứng dậy đi đến bên cửa sổ, mở toang ra. Ngoài cửa, thiếu nữ đang xách một chiếc đèn hoa, đôi môi vì lạnh mà tái nhợt, hẳn đã đứng đợi rất lâu.
“Thật ra đưa đèn chỉ là cái cớ… Tống Bình, sau này khi huynh đỗ cao, thì cưới ta được không…”.
Nói rồi nàng quay người bỏ đi, còn hắn thì trằn trọc suốt đêm, tựa như có ngọn lửa thiêu đốt trong lòng, hoảng hốt, rối bời, khô nóng.
Hôm sau hắn đổ bệnh.
Nghe tin hắn ốm, nàng liền tới nói: “Tống Bình, huynh đừng mang gánh nặng tâm lý. Nếu muốn từ chối ta thì cứ nói thẳng, ta sẽ không trách huynh đâu”.
“Thật ra… ta cũng đứng ngồi không yên, ăn không vô, ngủ chẳng được, cả ngày trong đầu chỉ nghĩ tới huynh”.
“Tống Bình, chuyện không khó như huynh nghĩ đâu. Huynh chỉ cần chăm chỉ đọc sách, sang năm thi đỗ, những việc còn lại… cứ để ta lo”.
Hắn không đáp. Hắn biết thân biết phận.
Vài ngày sau bệnh khỏi, nàng lại chạy tới: “Tống Bình, nghe huynh khỏi bệnh rồi, tối qua ta mới ngủ được một giấc ngon lành”.
Hắn vẫn không đáp. Hắn hiểu rõ mình là ai, nặng nhẹ thế nào.
Lại mấy ngày nữa, nàng đến ép hỏi: “Tống Bình, huynh không dám nhìn ta, không dám nói với ta… có phải huynh cũng thích ta không?”.
“Ta cho huynh ba ngày suy nghĩ”.
Hắn c.ắ.n chặt răng, đến mức lợi rướm máu, vẫn không nói một lời.
Cửa cao, cửa thấp. Tiểu thư cành vàng lá ngọc, thư sinh bần hàn. Hắn có đức gì, có tài gì?
Cuối cùng, nàng chẳng còn cách nào khác, dồn hắn vào góc tường: “Tống Bình, ta xin huynh, cho ta một lời dứt khoát đi”.
Vừa nói, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi khỏi mắt nàng. Lòng hắn bỗng mềm nhũn, nhìn nàng thật lâu, rồi xoay người vào nhà. Khi trở ra, hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra hai con dấu y hệt nhau: một cái khắc vầng trăng khuyết, một cái khắc vầng mặt trời tròn.
Đó là vật đính ước năm xưa của cha mẹ, do cha khắc tay.
Trước khi vào kinh, cha mẹ giao lại cho hắn, dặn rằng nếu trong kinh thành gặp được cô nương mình thích, mà nàng ấy cũng có ý thì hãy dùng vật này định hôn sự.
Hắn đưa con dấu khắc hình trăng cho nàng, trịnh trọng nói ra lời hứa duy nhất trong đời: “Phù thế tam thiên, ta yêu ba điều: nhật, nguyệt và nàng. Nguyệt là hoàng hôn, nhật là bình minh, nàng là sớm sớm chiều chiều”.
Hạ Trạm Anh, như nàng mong muốn, thật ra ta cũng thích nàng. Thích rất nhiều. Chỉ là ta không dám vượt rào, không có dũng khí.
“Hạ Trạm Anh, nàng giăng thiên la địa võng khiến ta lao đầu vào, mục đích thật sự, xưa nay chưa từng là ta”.
“Mục đích của ta là gì?”.
“Là tìm cái cớ để lôi ta ra khỏi thư phòng”.
Ánh mắt Tống Bình đầy giận dữ, dồn vào giữa chân mày.
“Lúc đó nàng nói hay lắm: Tống Bình, mỗi ngày sau khi huynh đọc sách xong, phải dành cho ta thời gian một chén trà, ta muốn gặp huynh, cũng muốn nói chuyện cùng huynh, nếu không ta sẽ mắc bệnh tương tư, mà bệnh ấy thì vô phương cứu chữa”.
Vệ Đông Quân: “…”
Chẳng trách Sở di nương vài lần bắt gặp họ trong vườn thì ra là Hạ Trạm Anh chủ động hẹn Tống Bình ra gặp gỡ. Và khoảng thời gian vừa đủ một chén trà ấy, cũng vừa hay đủ để Hạ Trạm Niên hành động.
“Chưa hết, nàng còn một mục đích nữa…”.
Tống Bình bất ngờ bước tới, đứng ngay trước mặt Hạ Trạm Anh, từ trên cao nhìn xuống.
“Là vào đêm trước ngày thi xuân, đích thân đem đến chiếc bánh Trạng nguyên tẩm t.h.u.ố.c an thần, rồi nhìn ta ăn hết”.
Từng lời từng chữ: “Đó là tội thứ hai của nàng”.
Bánh Trạng nguyên? Trời ạ. Tim Vệ Đông Quân khẽ run lên. Nhà họ Hạ vì không muốn Tống Bình dự thi xuân, đã bày ra hai kế.
Mao Đầu phụ trách đốt hương an thần, còn Hạ Trạm Anh phụ trách dỗ dành Tống Bình ăn bánh Trạng nguyên. Hai kế sách này đều nhằm đảm bảo cho Hạ Trạm Niên đỗ đạt.
Vệ Đông Quân nhìn vào đôi mắt đỏ au đầy m.á.u trước mặt, nuốt khan một ngụm. Chẳng trách Tống Bình trong giấc mơ cũng phải xét xử Mao Đầu và Hạ Trạm Anh. Một kẻ là gia nhân trung thành, một người là người hắn yêu nhất, vậy mà hai người ấy lại âm thầm hợp sức phá hủy tiền đồ của hắn. Đổi lại là người khác, làm sao không hận?
“Vậy thì…”. Nàng hỏi ra điều nghi ngờ trong lòng: “Tội thứ ba của ta là gì?”.
Tống Bình ngồi xổm xuống trước mặt Vệ Đông Quân, ánh mắt bỗng trở nên dữ tợn: “Tội thứ ba của nàng, là gả cho Nhậm Trung Kỳ”.
Giọng điệu hắn bình thản, nhưng tim Vệ Đông Quân lại khẽ giật.
“Nàng và Nhậm Trung Kỳ bắt đầu qua lại từ khi nào? Là trước khi quen ta, hay sau đó?”.
Vệ Đông Quân: “…”
“Để tiếp cận hắn, nàng tốn không ít công sức nhỉ”. Tống Bình túm chặt vạt áo trước n.g.ự.c nàng: “Hạ Trạm Anh, lúc nàng cùng ta sánh bước dưới trăng, tâm trí nàng có phải đều nghĩ đến Nhậm Trung Kỳ không?”.
Vệ Đông Quân: “…”
Tống Bình: “Khổ cho nàng quá, vì muốn gả vào Nhậm gia, mỗi ngày đều phải đối mặt với một kẻ nghèo hèn như ta, bên trái diễn một màn quan tâm, bên phải lại nói lời yêu thích”.
Vệ Đông Quân: “…”
“Hạ Trạm Anh!”. Tống Bình bỗng gào lớn một tiếng: “Nàng tiếp tay hắn hãm hại ta, đó chính là tội thứ ba của nàng”.
Tiếng hét khiến tai Vệ Đông Quân ù đi ong ong.
Nàng nhìn người trước mặt như phát cuồng, chợt nhớ trong giấc mơ của Cố thị, nàng và Ninh Phương Sinh từng trăm lần không hiểu một chuyện, giờ c.ắ.n răng hỏi ra: “Tống đại nhân, vì sao Nhậm Trung Kỳ lại muốn hại ngươi? Hắn vốn không hề biết ngươi là ai mà”.
Không biết? Tống Bình sững người, rồi phá lên cười. Hắn cười đến mức không đứng thẳng nổi, cười đến rơi nước mắt. Cuối cùng, tiếng cười ngưng bặt.
Hắn khẽ nhếch môi đầy khiêu khích: “Hắn sợ ta cướp mất tước vị của hắn đó, tẩu tẩu à”.