Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 180: Long Môn

Huyện Thập Lý, đúng như tên gọi, từ đông sang tây mười dặm, từ nam lên bắc cũng mười dặm. Nhỏ đến đáng thương.

Lúc Thiên Tứ tới được huyện Thập Lý, trời còn chưa sang giờ Tý, trên con phố náo nhiệt nhất vẫn còn vài đứa ăn mày chưa chịu ngủ. Muốn dò hỏi chuyện, hỏi bọn ăn mày là hợp nhất. Vài lạng bạc vụn là có thể biết rõ tường tận mọi chuyện lớn nhỏ từng xảy ra trong huyện.

Thiên Tứ vừa nhắc đến kẻ điên, vừa nói đến người có vết đứt lông mày, mấy đứa nhỏ ăn mày lập tức gọi mấy kẻ ăn mày già dậy, thế là tin tức được tra ra nhanh chóng.

Trần Khí nhổ một ngụm nước bọt dính bụi xuống đất: “Thế thì chắc chắn là Tống Bình rồi, không chạy đi đâu được”.

Vệ Trạch Trung có phần sững sờ. Thật sự để bọn họ mèo mù vớ cá rán như vậy sao?

Ninh Phương Sinh không bỏ qua ba chữ trong lời Thiên Tứ: năm năm trước.

Năm năm trước, ở huyện Thập Lý từng có một người điên, vậy thì bây giờ hắn ở đâu?

Hắn lập tức hỏi: “Bây giờ hắn ở đâu?”.

Vẻ phấn chấn trên mặt Thiên Tứ vơi đi đôi chút: “Tra ra được rồi, có hai luồng tin khác nhau”.

Mọi người đều khẽ khựng lại. Sao lại có hai lời đồn?

“Một lời đồn là bệnh điên của hắn bỗng nhiên khỏi hẳn trong một đêm, nói là muốn về phủ Khai Phong để chịu tang cha mẹ”.

Thiên Tứ đổi hơi rồi nói tiếp: “Lời đồn thứ hai là: hắn bám lấy kiệu của Huyện thái gia không chịu buông, bị tùy tùng đ.á.n.h cho gần c.h.ế.t, sau đó một lang y dân dã ở thôn Long Môn bên cạnh đã cứu hắn về”.

Ninh Phương Sinh hỏi: “Hai lời đồn, cái nào trước, cái nào sau?”.

Thiên Tứ lắc đầu: “Không dò ra được cái nào trước cái nào sau, chỉ biết người điên ấy đột nhiên xuất hiện, rồi cũng đột nhiên một đêm biến mất”.

Ninh Phương Sinh hỏi: “Hắn ở huyện này được bao lâu?”.

“Chừng hơn một năm. Người ta kể hắn ăn mặc rách rưới, suốt ngày lang thang khắp phố khắp ngõ. Đói thì giật đồ ăn trên tay người khác, khát thì uống vài ngụm nước giếng, buồn ngủ thì chui vào xó xỉnh nào đó nằm đại mà ngủ”.

Thiên Tứ liếc nhìn sắc mặt Ninh Phương Sinh: “Có người hỏi hắn họ tên gì, hắn nói mình là Trạng nguyên”.

Trạng nguyên là một danh xưng, cũng là giấc mơ lớn nhất đời của bao kẻ đọc sách. Một thiếu niên từng đầy tự tin, thi ba kỳ thì xuân, kéo dài mười lăm năm, cuối cùng lại tự dồn ép bản thân đến phát điên. Thế nhưng cho dù đã điên đến mức chẳng nhớ nổi tên họ mình thì giấc mơ thuở ban đầu, hắn vẫn nhớ.

Vệ Đông Quân nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm.

Trần Khí vội nhắm tịt mắt, sợ mình không nhịn được mà lại bật khóc.

Vệ Trạch Trung khẽ thở dài một hơi thật sâu.

Lửa trong mắt Ninh Phương Sinh bừng sáng, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã lặng xuống: “Thiên Tứ, chuyện hắn bám kiệu Huyện thái gia, ngươi có điều tra chắc chưa?”.

Thiên Tứ ngập ngừng một lát rồi nói: “Tiên sinh, ta đã xác nhận rồi, Huyện thái gia đúng là từng bị người điên nhào tới bám lấy kiệu, nói người đó đột ngột lao ra khiến ai nấy hoảng cả hồn”.

Vệ Đông Quân cau chặt đôi mày thanh tú: “Ninh Phương Sinh, sao ta cứ thấy chuyện này có gì đó không ổn?”.

“Ngươi cứ nói thử xem”.

“Không nói rõ được, chỉ là một cảm giác”.

Vệ Đông Quân nói: “Ta cứ thấy lời đồn về Tống Bình có hơi nhiều, lúc thì chỗ này, lúc thì chỗ kia, lúc trên trời, lúc dưới đất, cũng chẳng phân rõ được đâu là thật, đâu là giả”.

Ninh Phương Sinh gật đầu. Hắn cũng có cảm giác như vậy. Tựa như khắp thế gian đâu đâu cũng có chuyện về Tống Bình, ai cũng từng gặp hắn, thế nhưng rõ ràng Tống Bình chỉ là một thư sinh thi rớt, vô danh vô tiếng.

“Bây giờ không phải lúc bàn chuyện cảm giác”.

Trần Khí khẽ ho nhắc nhở: “Thời gian không còn nhiều, đi phủ Khai Phong hay đến thôn Long Môn, chỉ được chọn một”.

Vệ Trạch Trung bĩu môi: “Còn phải chọn gì nữa, đến Khai Phong ít nhất cũng mất ba ngày, ba đêm, hiện giờ ta chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ còn một con đường thôn Long Môn”.

Bên cạnh, ánh mắt của Mã Trụ và Thiên Tứ cùng lúc tối sầm lại, thầm nghĩ đến thôn Long Môn chỉ là chọn bất đắc dĩ, nhưng lỡ đâu...

“Cho dù Tống Bình đã trở về phủ Khai Phong hay được cứu về thôn Long Môn, đều là chuyện tốt cả”.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vệ Đông Quân.

“Nếu hắn về phủ Khai Phong, chứng tỏ bệnh đã khỏi, không còn phải chịu đói, chịu rét ngoài đường, lá rụng về cội, với Tống Bình mà nói là điều tốt, là kết cục chúng ta đều mong thấy. Nếu hắn còn ở thôn Long Môn, chúng ta tìm được hắn, thay Hạ Trạm Anh cắt đứt hồng trần, cũng là chuyện tốt, kết cục ấy chúng ta cũng mong thấy”.

Vệ Đông Quân khẽ cong môi cười: “Tóm lại một câu: đều là chuyện tốt”.

Bốn chữ cuối cùng, khiến huyết mạch toàn thân mọi người sôi trào.

Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Đông Quân, trong mắt thoáng qua điều gì đó: “Lên đường đến thôn Long Môn”.

******

Từ huyện Thập Lý đến thôn Long Môn, thúc ngựa không ngừng chỉ mất hơn hai canh giờ.

Đó là một ngôi làng tựa núi kề sông, khói bếp lững lờ trong ánh bình minh, tiếng gà gáy, ch.ó sủa, trẻ con nô đùa... Tất cả hiện lên như một thế ngoại đào nguyên.

Thôn Long Môn lớn hơn thôn Tôn Gia Khuê đôi chút, có đến hai trăm hộ dân, lại từng sinh ra vài nhân vật tiếng tăm, đủ thấy cái tên “Long Môn” quả thật phong thủy rất tốt.

Thiên Tứ hỏi thăm một hồi, quả thực trong thôn có một lang y dân dã, tên nghe rất đặc biệt Trương Phúc Cẩu, sống ở đầu thôn phía Tây.

Khi Ninh Phương Sinh và mọi người tìm đến, Trương Phúc Cẩu đang ngồi lười biếng trong viện phơi nắng. Ông ta khoảng hơn năm mươi, trắng trẻo hồng hào. Dưới chân ông là một con mèo đen cuộn tròn, thấy có người lạ thì cảnh giác kêu lên vài tiếng.

Trương Phúc Cẩu nghe tiếng mèo liền ngáp một cái, mở mắt ra: “Các người tìm ai đấy?”.

Theo như đã bàn từ trước, sẽ do Vệ Đông Quân là cô nương trong đoàn lên hỏi thăm.

Nàng bước lên một bước, mỉm cười hỏi: “Lão gia, chúng ta muốn hỏi thăm một người, hắn tên Tống Bình, là thư sinh, tuổi khoảng hơn bốn mươi”.

Trương Phúc Cẩu nhíu mày, như đang nghĩ ngợi điều gì.

“Nghe nói, ông là người đã cứu hắn từ huyện Thập Lý mang về thôn Long Môn”.

Vệ Đông Quân chỉ vào bên trái hàng chân mày mình: “À đúng rồi, hắn có vết đứt ở chân mày trái”.

“Đứt chân mày à?”. Trương Phúc Cẩu chợt nhớ ra: “Ta quả thực từng cứu một người như thế”.

Vệ Đông Quân mừng rỡ: “Giờ hắn ở đâu rồi?”.

Trương Phúc Cẩu đưa tay chỉ: “Các người đi theo con đường này về hướng Tây, lên một gò đất nhỏ, sau gò có mấy cây quế, hắn đang ở đó”.

Ôi chao, thực sự tìm được rồi!

Vệ Đông Quân quay đầu nhìn những người phía sau, trong mắt ánh lên niềm vui rạng rỡ.

Mã Trụ cười hề hề: “Tiên sinh, để ta đi trước dẫn đường”.

Họ đi về hướng Tây chừng nửa tuần trà, đã thấy gò đất thấp thoáng phía xa, quả nhiên lời Trương Phúc Cẩu không sai.

Mọi người chỉ thấy m.á.u trong người như sôi sục cuồn cuộn.

Từ kinh thành đến thôn Tôn Gia Khuê. Từ Tôn Gia Khuê đến huyện Thập Lý. Từ huyện Thập Lý đến đây... Cuối cùng. Sắp tìm được rồi!

Lúc này Mã Trụ còn kích động hơn cả ch.ó thấy xương, lao thẳng lên gò đất. Vừa lên tới đỉnh dốc, hắn bỗng khựng lại.

Trần Khí vừa leo vừa thở hồng hộc: “Mã Trụ, ngươi vào nhà người ta thăm dò tình hình trước đi”.

Mã Trụ không nói lời nào, cũng không nhúc nhích.

“Tên nhóc nhà ngươi…”.

Vừa mở miệng, Trần Khí bỗng thấy có gì đó bất thường, lập tức rướn người chạy vọt l*n đ*nh dốc. Thiên Tứ cũng chạy theo. Hai cha con Vệ gia nhìn nhau, một người nhấc váy lao lên, một người dốc hết sức bình sinh. Ngay cả Ninh Phương Sinh vốn trầm ổn điềm tĩnh, lúc này cũng sải chân tăng tốc.

Tất cả cùng lao l*n đ*nh dốc, cúi đầu nhìn xuống.

Dưới gò đất lác đác vài gốc cây quế. Dưới gốc cây quế, là từng nấm mộ nhấp nhô nối tiếp, kéo dài đến tận cuối sườn đồi, nhiều đến không đếm xuể.