Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 177: Chia nhóm

Trời vừa hửng sáng, mưa nhỏ bắt đầu rơi. Vừa ra khỏi cửa thành, mưa đã lớn hẳn lên. Người ta vẫn bảo, một trận mưa thu, một trận lạnh. Đừng nói Thiên Tứ và Mã Trụ đang đ.á.n.h xe ngoài trời, ngay cả mấy người ngồi trong xe cũng cảm thấy tay chân tê cóng.

Vệ Đông Quân ngồi chung xe với cha. Hai cha con bận rộn cả đêm không chợp mắt, mắt díp cả lại, đành mỗi người cuộn mình trong một chiếc chăn, co ro ngủ ngon lành ở góc xe.

Bên kia, Trần Khí cũng ôm chăn, buồn ngủ mà không dám ngủ.

“Hê, Ninh Phương Sinh, ta ngủ là hay ngáy, nghiến răng, thỉnh thoảng còn... đ.á.n.h rắm nữa, ngươi sẽ không chê ta đấy chứ?”.

“Chê”.

“Sao ngươi lại như vậy?”. Trần Khí mặt đầy bất mãn: “Ở chung một phòng thì phải nhường nhịn nhau một chút chứ. Lỡ ngươi cũng ngáy, nghiến răng thì sao…”.

“Ta không”. Ninh Phương Sinh nói: “Nhưng thời điểm đặc biệt thì phải dùng cách đặc biệt. Ngươi cứ yên tâm mà ngủ đi”.

Cuối cùng cũng nói được câu tử tế.

Trần Khí ngả người ra sau: “Đúng rồi, sao ngươi dám chắc ngươi không chứ? Những chuyện lúc ngủ, ai mà biết được?”.

Ninh Phương Sinh còn đang suy nghĩ định trả lời thì…

“Khò, khò, khò…”. Tiếng ngáy khe khẽ của Trần đại nhân lại vang lên.

Ninh Phương Sinh nhìn hắn, trong lòng bỗng dâng lên chút ghen tị. Hắn đã từng có lúc ngả lưng là ngủ được ngay chưa? Trong ký ức, hình như chưa từng.

Xe ngựa dưới mưa không chạy nhanh được, nhưng một canh giờ sau, mưa ngừng, ánh nắng mùa thu le lói chiếu xuống. Xe đã phóng nhanh trên quan đạo.

Giờ Ngọ ba khắc, đến thôn Tôn Gia Khuê.

Đây là một thôn nhỏ rất đỗi bình thường, khoảng hơn trăm hộ dân, phía đông thôn có một cổng lớn cao ngất, trên có ba chữ viết bằng chu sa: “Tôn Gia Khuê”.

Chữ “Khuê” nghĩa là chỗ trũng.

Trần Khí đứng trên xe, nhón chân nhìn ra xa, mới nhận ra nơi đây bốn phía cao, giữa thôn lại trũng, hơn trăm nóc nhà đều tụ lại ở khu vực thấp.

Hắn nhảy xuống xe: “Ninh Phương Sinh, tiếp theo chúng ta làm thế nào?”.

“Hai người một tổ, tách nhau ra dò hỏi”.

Ninh Phương Sinh đã nghĩ sẵn từ trong xe: “Trần đại nhân phụ trách bảo vệ Vệ Đông Quân. Thiên Tứ đi với Trạch Trung, Mã Trụ đi với ta”.

Lúc nghe thấy cách phân công này, Trần Khí nghĩ bụng: Ninh Phương Sinh cũng hiểu chuyện đấy chứ, biết rằng đến chốn lạ, người không biết đ.á.n.h nhau phải đi cùng người biết đánh. Nhưng nghĩ kỹ lại, thấy có gì đó không ổn.

“Sao Mã Trụ lại đi với ngươi?”.

Ninh Phương Sinh đáp: “Hai kẻ đầu óc không được linh hoạt, không thể ghép chung một tổ”.

Vệ Trạch Trung chau mày: “…”. Ta không linh hoạt chỗ nào?

Mã Trụ thì vui mừng nghĩ thầm: “…”. Tiên sinh ơi, ngài chỉ mong ta phản bội chủ nhân thôi đúng không?

Vệ Đông Quân gật đầu: “…”. Cũng khá là tinh ý đấy chứ.

Trần Khí: “…”. Ta với Vệ Đông Quân, ai thông minh ai không?

Thấy Trần Khí gật đầu, Ninh Phương Sinh tiếp tục: “Lời nói với người ngoài là: Mao Đầu bị bắt cách đây một tháng, khai ra chuyện năm xưa hại chủ. Lão đại nhân Từ Trưng nghe nói bèn phái chúng ta tới tìm Tống Bình, xác minh việc thi xuân năm ấy”.

Lời này thật có, giả có, còn chút hy vọng, đến người còn tin, huống hồ là ma quỷ.

Vệ Đông Quân cũng gật đầu tỏ ý đồng tình.

Ninh Phương Sinh nói tiếp: “Chúng ta không biết Tống Bình trông thế nào, nhưng hắn có một đặc điểm là lông mày bị đứt ở giữa”.

Trần Khí xoa cằm suy tư: “Tướng mạo con người sẽ thay đổi, lỡ đâu đoạn lông mày ấy mọc thêm, liền lại thì sao?”.

Thiên Tứ cười nhạt: “Trần đại nhân mày có khi mọc thêm, mọc thêm lại biến thành nữ nhân mất”.

Hê. Trần Khí giận dữ: “Tên nhóc nhà ngươi cố tình chọc tức ta đúng không?”.

Thiên Tứ cung kính chắp tay với hắn: “Trần đại nhân, tiểu nhân nào dám”.

Trần Khí tức muốn c.h.ế.t, lại không tiện phát tác trước mặt mọi người, sợ mất mặt dòng dõi thế gia. Thôi vậy. Giờ phút then chốt, bản đại nhân không chấp với ngươi.

Trần Khí đảo mắt nhìn trời: “Vệ Đông Quân, đi thôi”.

“Chờ đã”. Ninh Phương Sinh gọi với lại, nhưng ánh mắt lại nhìn sang Thiên Tứ.

Thiên Tứ lấy từ trong n.g.ự.c ra hai chiếc túi gấm: “Trong túi mỗi người có hai mươi lượng bạc vụn, là tiên sinh nhà ta dặn, có đôi khi dùng bạc mở đường còn hữu dụng hơn mọi thứ”.

“Nhớ kỹ”. Ninh Phương Sinh dặn dò lần cuối: “Dù có dò hỏi được gì hay không, một canh giờ sau quay lại cổng lớn gặp nhau”.

Trần Khí: “…”. Sao hắn còn cẩn thận hơn cả ta thế?

Vệ Trạch Trung: “…”. Chu đáo, quá chu đáo rồi.

Mã Trụ: “…”. Gặp được chủ nhân thế này, ta nguyện theo đến cùng.

Vệ Đông Quân chẳng nghĩ ngợi gì, trực tiếp giơ ngón tay cái với Ninh Phương Sinh. Trâu thật!

*****

Mọi người chia nhóm, tản ra.

Vệ Đông Quân và Trần Khí đi về phía tây. Đi được nửa đường, hai người đồng loạt dừng bước, nhìn nhau rất sâu. Từ nhỏ lớn lên bên nhau, vì sao dừng lại, vì sao nhìn nhau, chẳng cần nói, cũng hiểu ngầm.

Vệ Đông Quân: “Nói đi, hai ta sẽ làm theo cách nào?”.

Trần Khí: “Nhất định phải là cách không thể thua, nếu không, gia không còn mặt mũi”.

Vệ Đông Quân: “Vậy thì chỉ còn cách âm thầm bỏ thêm ít bạc, học theo Tiểu Thiên gia, dùng tiền cạy miệng người ta”.

Bắt chước Tiểu Thiên gia cũng được thôi, có điều tụi mình đâu giàu như hắn ta.

Trần Khí nhìn mặt rồi nhìn dáng người của Vệ Đông Quân: “Hay là… ngươi dùng mỹ nhân kế đi!”.

Vệ Đông Quân: “…”

Ngẩn ra một lúc, nàng vung khuỷu tay giáng thẳng một cú: “Cút!”.

*****

Phía bên kia.

Thiên Tứ đi theo sau Vệ Đại gia, mặt đầy lo lắng. Tiên sinh nói không lanh lợi, thật ra là ngốc. Mà người ngốc này lại là cha ruột của Tam tiểu thư, cũng coi như bậc trưởng bối của hắn. Trong lòng Thiên Tứ đang cân nhắc, lát nữa nên làm thế nào, nói năng ra sao, mới vừa giữ được thể diện cho trưởng bối, vừa hoàn thành công việc.

“Thiên Tứ à, ngươi khỏi cần lo”. Vệ trưởng bối như mọc mắt sau gáy.

“Tướng mạo, bát tự, lục hào, phong thủy gì đó ta đều biết chút ít, lát nữa ta dùng mấy cái này mở đường, tiết kiệm được hai mươi lượng bạc, mỗi người chia một nửa, thế nào?”.

Thiên Tứ: “…”. Có thể c.h.ử.i thẳng không?

Vệ trưởng bối quay đầu nhìn hắn một cái: “Yên tâm, ta không nói với ai đâu, trời biết, đất biết, ngươi biết, ta biết”.

Thiên Tứ: “…”. Thôi vậy, lát nữa ta cứ hành động một mình đi.

*****

Một bên khác.

Mã Trụ đi vài bước lại lén nhìn vị tiên sinh phía trước, trong lòng sướng tê. Nhìn xem, ngay cả dáng đi cũng trầm ổn gấp trăm lần chủ nhân nhà mình, từng bước từng bước, không vội không chậm.

“Mã Trụ”.

“Có mặt, thưa tiên sinh”.

“Nơi hẻo lánh hay có người ngang ngược. Lát nữa ta đóng vai người tốt, ngươi làm người xấu, thế nào?”.

Mã Trụ hơi sững người: “Tiên sinh, người xấu phải diễn thế nào ạ?”.

Tiên sinh không ngoái đầu: “Mang d.a.o sau lưng, ánh mắt dữ dằn hung hãn, trông như muốn ăn thịt người”.

Đó chẳng phải chủ nhân nhà ta sao?

Mã Trụ tự tin gật đầu: “Tiên sinh cứ yên tâm, vai này ta diễn được”.

Tiên sinh: “Gặp vài kẻ khó nhằn, e là phải động tay, động chân. Ngươi cứ dùng nắm đ.ấ.m dọa người thôi, đừng đ.á.n.h bị thương”.

Mã Trụ lại gật đầu chắc nịch: “Ta chỉ biết vài chiêu múa ăn may thôi, không c.h.ế.t người đâu”.

Tiên sinh dừng bước, “bốp” một tiếng mở quạt, phe phẩy vài cái: “Vậy ngươi đi trước dẫn đường đi”.

Cũng đúng là nên dẫn đường. Mã Trụ vội vàng bước lên trước, vừa ngẩng đầu liền thấy hai gân xanh nổi bật trên mu bàn tay.

Ngay đầu đường phía trước, một trái một phải có hai con ch.ó đen to tướng, đang nhìn hắn chằm chằm.

Cho nên… Theo một chủ nhân thế này, đúng là lúc nào cũng phải sẵn sàng xông pha lên trước thật rồi?