Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 169: Được rồi

Vệ Đông Quân thu tay lại, bước lên trước một bước.

“Ninh Phương Sinh, ta lấy cái đầu mình ra đảm bảo, nhất định là Tống Bình, chắc chắn là Tống Bình, ngàn lần vạn lần chính là Tống Bình”.

Trần Khí cũng bước lên một bước: “Chắc là vẫn còn tình cảm, tương tư thành bệnh, dần dần hóa thành chấp niệm”.

Vệ Trạch Trung cũng tiến thêm một bước, chậc một tiếng: “Chỉ có hoa nở mà không kết trái, biết đâu vì yêu mà sinh hận”.

Ninh Phương Sinh: “…”

Vệ Đông Quân càng nghe càng thấy có lý, dứt khoát đề nghị: “Ta thấy không cần để Cố thị mơ nữa, tìm thẳng Tống Bình, vậy đỡ tốn thời gian”.

Trần Khí giọng mỉa mai: “Tìm người là sở trường của Tiểu Thiên gia mà”.

“Phủ Khai Phong xa lắm, có ai có bát tự của hắn không? Ta xem có cần mời bà đồng, xác định phương hướng trước không, á á á…”.

Vệ Trạch Trung vỗ đầu: “Ta nhớ ra rồi! Tống Bình có tướng mày đứt!”.

Mọi ánh mắt cùng lúc nhìn sang Vệ Trạch Trung.

“Tướng mày đứt cho thấy mệnh người này trắc trở, không giỏi giao tiếp, sức khỏe cũng có vấn đề”.

Vệ Trạch Trung làm ra vẻ cao nhân: “Ngoài ra, trong mười hai cung diện tướng, lông mày là cung huynh đệ, tướng mày đứt là tình cảm huynh đệ không tốt”.

Vệ Đông Quân che trán: Lại bắt đầu rồi.

Trần Khí che mặt: Ông già này không biết xấu hổ à?

Ninh Phương Sinh cuối cùng cũng lên tiếng: “Trạch Trung còn biết xem tướng ư?”.

Vệ Trạch Trung đắc ý: “Sao chỉ có thế, tướng số, bát tự, phong thủy, trên trời dưới đất đều…”.

Vệ Đông Quân bực bội: “Cha, cha đừng nói nhảm nữa được không”.

Trần Khí sắp phát điên: “Coi như con nuôi xin cha đấy”.

Vệ Trạch Trung ngại có mặt Ninh Phương Sinh nên không tiện làm càn, đành khiêm tốn nói: “Biết chút ít thôi, không có gì lạ, bình thường mà”.

Vệ Đông Quân và Trần Khí chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.

“Các vị”. Ninh Phương Sinh ho một tiếng, kéo đề tài đang lạc hướng quay trở lại.

“Cẩn thận một chút, chúng ta hai đường cùng đi. Vệ Đông Quân và ta phụ trách vào mộng, Trần đại nhân và Trạch Trung phụ trách tìm ra Tống Bình”.

Chúng ta? Tìm Tống Bình? Trần đại nhân và Vệ Trạch Trung liếc nhau.

Trần đại nhân: “Cha làm được à?”.

Vệ Trạch Trung: “Ta không. Còn ngươi?”.

Trần đại nhân: “Con cũng không”.

Ninh Phương Sinh: “Hai ngàn lượng, ai tìm được Tống Bình thì số bạc thuộc về người đó”.

Hai ngàn lượng? Ta làm được rồi. Vệ Trạch Trung lập tức cười nịnh: “Thần y yên tâm, ta nhất định dốc hết sức”.

Hai ngàn lượng? Ta cũng làm được. Trần Thập Nhị vỗ n.g.ự.c thình thịch: “Cứ giao cho ta”.

*****

Nửa đêm giờ Tý, trăng sáng lặng yên.

Trong một viện ở Hạ phủ, đèn trong gian đông vẫn sáng.

Cố thị khẽ đẩy nam tử bên cạnh: “Hôm nay Kỳ thị tới”.

Nam tử chẳng buồn mở mắt: “Nàng ta tới làm gì?”.

“Nói là cái giếng ở viện của Tam nha đầu bị ma ám, còn hất đổ bài vị tổ tiên nhà họ Nhậm, lại bảo gốc rễ là từ phủ ta mà ra”.

“Nói cái m* nó ấy”. Nam tử bật mở mắt.

“Ta đã bảo với bà rồi, loại nữ nhân đó không phải hạng tốt lành, đừng có làm mối. Giờ tự nhìn xem, từ khi gả vào nhà họ Nhậm, ả ta làm được mấy chuyện nên hồn?”.

“Nào phải ta muốn, ta chỉ là…”.

“Chỉ là gì? Bà cả ngày chỉ nghĩ cách kiếm lợi cho nhà mẹ đẻ, hận không thể nhét thêm nửa lượng bạc vào cũng tốt”.

“Ta…”. Cố thị nghẹn lại: “Ta chỉ nghĩ, Kỳ thị dù sao cũng là người nhà mẹ đẻ, ít nhiều cũng nên đối xử tốt với hai đứa nhỏ ấy”.

“Vấn đề là ả ta đã đối xử tốt chưa?”.

Cố thị nghiến răng, không dám nói thêm.

Người ngoài vẫn tưởng Hạ lão gia kiệm lời, tốt tính, gặp ai cũng cười, nhưng một khi ông ta nổi giận thì mười con trâu cũng khó mà kéo lại.

Lợi hại thật.

Bà liếc sắc mặt chồng, dè dặt hỏi: “Việc này… không ảnh hưởng đến tiền đồ của con chúng ta chứ?”.

Nhắc tới chuyện tiền đồ của con, Hạ lão gia lập tức ngồi bật dậy, mặt sầm xuống.

“Dù cái giếng đó thật sự bị ma ám thì cũng chẳng liên quan gì đến nhà họ Hạ ta. Con gái gả đi như bát nước hắt ra ngoài, tám trăm năm trước đã không dính dáng nữa, có thể ảnh hưởng gì được?”.

Vừa dứt lời, bên ngoài vang tiếng nha hoàn khẽ gọi: “Lão gia, tổng quản mời người ra tiền sảnh một chuyến. Nói là trong cung có người tới, Đại gia chưa về, mời lão gia ra tiếp”.

Trong cung? Hạ lão gia và Cố thị liếc nhau, lập tức tung chăn xuống giường.

Cố thị vội vàng giúp chồng mặc áo. Cài xong khuy cuối, Cố thị lo lắng: “Không xảy ra chuyện gì chứ?”.

“Ngủ đi, đừng lo chuyện bao đồng”.

Hạ lão gia hất tay áo, đi thẳng ra ngoài. Tổng quản Hạ phủ đã chờ sẵn ngoài sân, thấy lão gia ra liền xách đèn lồng tới đón.

Góc tường. Vệ Đông Quân nhìn chủ tớ hai người đi vội, rồi liếc về ngọn đèn trong gian đông, quay sang nói với Ninh Phương Sinh: “Giờ làm sao, ta hơi tò mò”.

Ninh Phương Sinh biết nàng tò mò điều gì. Đã quá giờ Tý, sao trong cung còn có người tới? Là ai? Nhà họ Hạ buôn bán làm ăn, sao lại dính dáng tới người trong cung? Bí mật thế này, chẳng lẽ có ẩn tình gì?

Thấy Cố thị còn lâu mới ngủ, hắn dứt khoát: “Đi theo xem thử”.

Hồn muốn bám theo người thì dễ như trở bàn tay, chẳng cần lén lút. Hai người cứ thế bám theo, thấy Hạ lão gia vào một viện thì cũng đường hoàng bước vào.

Trong sân có một người đứng chắp tay sau lưng. Nghe tiếng động, người kia chậm rãi quay lại.

Hạ lão gia vừa thấy đã vội tiến lên, cúi người hành lễ: “Tại hạ bái kiến Lữ công công”.

Lữ công công? Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân đồng loạt sững người.

Vị Lữ công công này, mắt hẹp mặt dài, da trắng nõn, chẳng phải chính là người họ gặp ở Vu phủ sao? Kỳ lạ, sao hắn lại tới Hạ phủ?

Vệ Đông Quân nháy mắt với Ninh Phương Sinh: Hắn tới đây làm gì?

Ninh Phương Sinh lắc đầu: Không biết.

Vệ Đông Quân: Hay ta nghe lén một lát?

Trong mắt Ninh Phương Sinh thoáng hiện tia lạnh lẽo: Được.

Nghe lén một hồi, hai người thấy họ chỉ trò chuyện vài câu xã giao. Nghe thêm lúc nữa, cả hai vào tiền sảnh, im lặng uống trà.

Vệ Đông Quân sốt ruột muốn c.h.ế.t, lẩm bẩm: “Mau vào chuyện chính đi chứ”.

“Họ Lữ kia chắc đang đợi Hạ lão đại về. Hắn đợi được, chúng ta thì không”.

Ninh Phương Sinh vỗ vai nàng: “Đi thôi, làm việc chính quan trọng hơn”.

Vệ Đông Quân theo sau, lầm bầm: “Ninh Phương Sinh, ngươi tin không, họ Lữ này khi thì tới Nhậm phủ, lúc lại tới Vu phủ, giờ lại tới Hạ phủ, chắc chắn đang mưu tính chuyện xấu”.

Ninh Phương Sinh bước đều: “Lúc ở Vu phủ ngươi cũng nói thế”.

Vệ Đông Quân: “Giờ ta càng chắc chắn hơn”.

Ninh Phương Sinh: “Chuyện này, có chút đầu óc thì ai cũng đoán ra”.

Vệ Đông Quân: “Ngươi đang mắng ta hay khen ta đấy?”.

Ninh Phương Sinh liếc nàng: “Khen”.

Vệ Đông Quân: “…”. Nghe chẳng giống khen lắm.

Trở về gian đông, Vệ Đông Quân vừa định xuyên tường thì cổ tay bị ai đó giữ lại.

Nàng quay đầu: “Hử?”.

Ninh Phương Sinh buông tay: “Bà ta chưa ngủ”.

“Sao ngươi biết?”.

“Nghe hơi thở”.

Vệ Đông Quân bước đến sát cửa sổ, áp tai vào… không nghe thấy hơi thở, lại nghe tiếng trở mình. Quả nhiên chưa ngủ. Có vẻ Cố thị còn đang canh cánh chuyện gì đó.

Vệ Đông Quân tức tối: “Sớm biết vậy, chúng ta đã ở tiền sảnh lâu thêm chút, biết đâu Hạ lão đại về ngay, ta đã nghe được họ bàn mưu chuyện xấu rồi”.

Ninh Phương Sinh: “Ngươi có ba đầu sáu tay chắc, Vệ Đông Quân?”.