Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 162: Khắc người

Sau lưng cũng là một gian phòng. Phòng không có đèn, nhưng cửa sổ để hé. Nam tử lạnh lùng đứng bên cửa sổ.

Trong đầu Vệ Trạch Trung “ong” một tiếng, quay hai vòng tại chỗ như vừa tỉnh mộng: “Ủa, sao ta mộng du tới đây vậy?”.

Nói xong, hắn vội vàng bỏ chạy vào trong phòng.

Trần Khí thầm mắng một tiếng “tiểu nhân”, rồi ngẩng đầu nhìn Ninh Phương Sinh: “Ta…”.

“Ngươi cũng mộng du à?”.

Trần Khí sững ra một chút, rồi nhe răng cười: “Ta sao có thể mộng du, ta mắc tiểu”.

“Rầm” một tiếng, cửa sổ bị đóng sập lại.

Trần Khí nhìn cánh cửa sổ kia, mặt đầy trầm tư. Là sao đây? Mỗi lần nói xấu làm chuyện xấu, không bị họ Thiên bắt gặp thì cũng bị họ Ninh bắt gặp. Hai chủ tớ đó hình như hơi bị khắc ta đấy.

******

Sáng hôm sau.

Vệ Đông Quân mở mắt, phát hiện trong phòng không có ai. Người đâu rồi? Nàng thoáng hoảng hốt, vội mở cửa.

Ngoài cửa là Hồng Đậu và Xuân Lai.

Hồng Đậu nói: “Đại gia và Thập Nhị gia đều có việc phải làm, nên đã đi trước rồi, Ninh tiên sinh đang đợi tiểu thư ở cửa đạo quán”.

“Ái chà, hai người đó đi cũng chẳng buồn gọi ta dậy. Mau, giúp ta rửa mặt, Hồng Đậu, hôm nay ta mặc đồ của ngươi”.

“Vâng, tiểu thư”.

Ba chủ tớ đơn giản rửa mặt chải đầu xong, bèn đi thẳng đến cửa đạo quán. Hồng Đậu và Xuân Lai dìu tiểu thư lên xe, dõi mắt nhìn xe rời đi.

Trong xe, Vệ Đông Quân vừa ngồi vững đã quay sang Ninh Phương Sinh: “Chuyện hôm qua, cảm ơn ngươi”.

“Chuyện nào?”. Ninh Phương Sinh mí mắt cũng chẳng nhấc.

“Cho Tiểu Thiên gia đi dò hỏi chuyện của Vệ gia, đưa bạc cho cha ta, còn cả câu ba phần tốt, bảy phần xấu kia nữa”.

Ánh bình minh xuyên qua cửa xe rọi vào trong, một người hé mắt, một người ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau nhưng không ai né tránh.

Qua vài lần giao tiếp, Vệ Đông Quân hiểu rất rõ, người trước mắt này ngoài mặt thì lạnh nhạt, nhưng lòng lại ấm áp.

“Nếu chặt duyên thất bại, người xui xẻo sẽ là ta”. Ánh nắng ban mai phủ lên mặt Ninh Phương Sinh, mờ mờ như có một tầng sương: “Ta không muốn các ngươi phân tâm vì chuyện của Vệ gia”.

“Cứ coi là như vậy đi, dù sao cũng phải cảm ơn. À, số bạc kia coi như Vệ gia ta nợ ngươi, chờ sau này nhà ổn hơn, ta…”.

“Không cần”. Ninh Phương Sinh dứt khoát cắt ngang, đổi đề tài: “Hôm nay gặp Cố thị, không ai giúp được ngươi, phải tùy cơ ứng biến”.

Vệ Đông Quân không tiếp lời, mà hỏi lại: “Ninh Phương Sinh, ngươi có vạn quan gia tài thật à?”.

“Hơn thế”. Ninh Phương Sinh để lại một câu rồi nhắm mắt.

Không nhìn cũng biết, đôi mắt đối diện lúc này chắc chắn sáng rực lên như sao. Nhưng hắn không thích những ánh mắt quá sáng, nhất là loại đen trắng rõ ràng, có thể soi cả hình bóng của hắn trong đó. Vì điều đó khiến hắn cảm thấy… không còn chỗ trốn.

Mắt Vệ Đông Quân không chỉ sáng, mà đuôi mắt, chân mày cũng vô thức hơi cong lên. Hơn cả vạn quan gia tài? Ha ha ha ha… Nhất định phải kể chuyện này cho Trần Khí nghe, tiện thể thêm một câu...

Đi theo Ninh Phương Sinh, những chuyện khác không biết ra sao, chứ bạc thì có để xài thả ga.

*****

Phủ Trường Bình Bá.

Vừa nghe nói tiểu sư phụ đến, Nhậm Trung Kỳ đã vội vàng ra đón. Hai hôm nay hắn ta ở nhà mà bồn chồn không yên, chỉ mong tiểu sư phụ ghé qua.

Lại nghe tiểu sư phụ nói đầu mối có thể nằm ở Hạ phủ, cần Kỳ thị ra mặt, hắn ta lập tức gọi Kỳ thị ra.

Ninh Phương Sinh nói rõ từng điều trước mặt Nhậm Trung Kỳ, cuối cùng còn an ủi: “Ngươi không cần sợ, cứ việc nói trúng tim đen của họ Cố kia là được, ta để A Quân đi cùng ngươi”.

Kỳ thị có chút khó chịu liếc nhìn Vệ Đông Quân trong dáng vẻ nha hoàn, bụng thầm nghĩ sao không để tiên sinh đi cùng? Tiên sinh trông đẹp trai hơn nhiều.

“Tiểu sư phụ, thật sự là lời nào cũng có thể tuôn ra hết sao?”.

“Cái gì cũng được, càng độc càng tốt, càng cay càng hay, tốt nhất khiến Cố thị tức đến nhảy dựng lên”.

Kỳ thị liếc mắt nhìn Nhậm Trung Kỳ.

Nhậm Trung Kỳ trầm mặt xuống: “Tiểu sư phụ bảo sao thì nàng làm y như vậy”.

Kỳ thị lập tức giãn mày, giương mắt, làm bộ nũng nịu: “Thiếp chỉ chờ một câu này của lão gia thôi đấy”.

Vệ Đông Quân nhân lúc hai vợ chồng xoay người, bèn nháy mắt với Ninh Phương Sinh một cái: Thành công rồi!

Nàng đứng ngược sáng, đáy mắt thấp thoáng ý cười hờ hững, Ninh Phương Sinh hơi cau mày, quay người nhìn về nơi khác.

*****

Một canh giờ sau.

Hạ phủ. Nội viện.

Một tiểu nha hoàn vội vã vào phòng: “Thái thái, Kỳ phu nhân tới rồi, nói là có chuyện gấp muốn gặp thái thái”.

Sắc mặt Cố thị bình thản: “Mời nàng ta ra hoa sảnh, rồi đi gọi thiếu gia đến”.

“Vâng”.

Cố thị tháo trâm ngọc trên đầu xuống, lại c.ắ.n răng tháo luôn vòng ngọc trắng trên tay: “Cất giúp ta”.

Nha hoàn tâm phúc nhìn thấy vết đỏ trên cổ tay phu nhân, đau lòng nói: “Phu nhân làm vậy chẳng đáng chút nào”.

Cố thị xoa xoa cổ tay: “Trong phủ bây giờ là tình hình gì, chẳng lẽ ngươi không rõ? Của cải không nên để lộ, kẻo bị mụ nữ nhân kia để mắt tới”.

*****

Lúc này, Vệ Đông Quân đang đi phía sau mụ nữ nân đó, tiến về tiểu hoa sảnh.

Đi một đoạn, nhìn một đoạn. Đến khi Kỳ thị an vị, nha hoàn bưng trà, điểm tâm lên, Vệ Đông Quân đảo mắt nhìn quanh bày biện trong phòng, trong lòng rút ra kết luận...

Chả trách Nhậm Trung Kỳ vừa mắt Hạ Trạm Anh, Hạ gia quả thực là có gia thế vững vàng.

Ngồi được một lúc, một phụ nhân lớn tuổi trong vòng vây của nha hoàn và bà tử từ từ đi tới. Bà ta có vóc người thấp, tướng mạo bình thường, cả người không có lấy một món trang sức, trông vô cùng giản dị mộc mạc.

Đây chính là Cố thị trong truyền thuyết ư? Vệ Đông Quân âm thầm nhíu mày.

Nghe Nguyệt Nương kể, nàng còn tưởng Cố thị là nhân vật ghê gớm lắm, gặp mặt rồi thì cũng chẳng đến mức ấy.

Sau lưng Cố thị là một thiếu niên khoảng mười ba, mười bốn tuổi, ngũ quan giống Hạ Trạm Anh đến bảy phần.

Chắc là Nhậm Tắc Danh.

Lông mày Vệ Đông Quân dãn ra, chuyến này có thể thấy được Nhậm Tắc Danh, coi như là một bất ngờ nho nhỏ.

Cố thị ngồi vào chủ vị, liếc một cái, Nhậm Tắc Danh lập tức bước tới, kính cẩn hành lễ với Kỳ thị.

“Mẹ”.

“Con ngoan”. Kỳ thị vội lộ ra vẻ từ mẫu: “Con cứ ở đây mãi, không chịu về nhà, cha con không yên tâm, nên bảo mẹ đến thăm con”.

Cố thị lập tức tiếp lời: “Đã là cha nó sai đến thì chắc hẳn lần này cũng mang bạc tới rồi, Tắc Danh, còn không mau cảm ơn mẹ con”.

Nhậm Tắc Danh: “Con trai cảm ơn mẹ”.

Sắc mặt Kỳ thị trắng bệch, thầm kêu tiêu rồi, lại chẳng ngờ chuyện này. Khóe mắt liếc thấy Vệ Đông Quân, nàng c.ắ.n răng lấy ra tờ ngân phiếu trăm lượng ra. Nhậm Tắc Danh nhận lấy, xoay người trao cho Cố thị.

Cố thị nhét vào tay áo: “Một trăm lượng chỉ đủ cho thằng bé chi dùng nửa năm đầu. Nửa năm sau, vợ chồng các người liệu mà chuẩn bị sớm”.

Kỳ thị ngoài mặt cười ngọt, trong lòng thì đắng: “Phu nhân cứ yên tâm, một đồng bạc cũng không thiếu đâu”.

Xem đến đây, Vệ Đông Quân không nhịn được lại liếc nhìn Nhậm Tắc Danh thêm lần nữa.

Thiếu niên ấy mang theo vài phần non nớt nơi đường nét, nhưng gương mặt lại không chút biểu cảm, cứ như là người ngoài cuộc đang nhìn một người đòi tiền, một người đưa tiền.

Lúc này, Kỳ thị cũng làm bộ nhìn Nhậm Tắc Danh một cái, sau đó quay sang phía Cố thị như muốn nói lại thôi.

Cố thị dịu giọng nói: “Danh nhi, con về phòng ôn bài đi”.

“Vâng”. Nhậm Tắc Danh hơi khom người hành lễ, xoay người bước đi.

Vừa xoay người, ánh mắt cậu đột nhiên liếc về phía Vệ Đông Quân.