Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 157: Cam tâm

Nguyệt Nương trầm ngâm rất lâu, rồi lắc đầu.

“Phu nhân thật ra là người rất đơn giản, không giống những nữ nhân khác trong các gia đình quyền quý, giao du khắp nơi, ngoài miệng thì tỷ muội, sau lưng thì đầy chuyện thị phi. Phu nhân không thể hòa nhập với những người như thế. Cuộc sống của phu nhân chỉ xoay quanh Nhậm gia và Hạ gia, tâm tư người bỏ ra nhiều nhất là cho mấy cửa hàng, nên mới có chuyện cửa hàng nào cũng sinh lời. Dù nàng đã rời đi nhiều năm, người làm ở đó vẫn luôn cẩn trọng, sổ sách rõ ràng, không chút lộn xộn”.

Nói đến đây, một bên là không thể hỏi thêm điều gì, một bên cũng không còn gì để nói nữa, bầu không khí lập tức trầm xuống.

Lúc này, Nguyệt Nương bất ngờ quỳ xuống, không đợi ai phản ứng, bèn dập đầu ba cái trước mặt Ninh Phương Sinh.

Dập đầu xong, nàng ngẩng đầu lên nói: “Tứ nãi nãi đang mang thai, ta phải nhanh chóng quay về. Nếu tỉnh dậy mà không thấy ta, nàng ấy sẽ lo. Việc của phu nhân nhà ta, mong người chặt duyên hãy hao tâm thêm một chút”.

Ninh Phương Sinh đỡ nàng dậy: “Ta cũng như ngươi, đã nhận ủy thác thì phải làm trọn bổn phận, tất nhiên sẽ cố hết sức”.

Nguyệt Nương đỏ hoe mắt.

Vệ Đông Quân nhìn vẻ mệt mỏi trên gương mặt nàng, không nhịn được mà hỏi: “Nguyệt Nương, chăm sóc một người như vậy, ngươi thật sự cam tâm sao?”.

“Làm gì có chuyện cam tâm hay không cam tâm, con cái cho dù hồ đồ, cho dù không nên người thì cũng là con của mình”.

“Vậy... con ruột của ngươi thì sao?”. Vệ Đông Quân nghe ra điều khác lạ từ câu trả lời kia.

Nguyệt Nương nhìn nàng, mỉm cười: “Ta chưa từng thành thân, Tứ nãi nãi chính là con ruột của ta”.

Nói xong, nàng cúi người hành lễ, xoay người bước đi. Khi sắp khuất khỏi tầm mắt của ba người, nàng chợt dừng lại, quay đầu nhìn chằm chằm Ninh Phương Sinh.

“Nếu sau này gặp lại phu nhân, liệu người chặt duyên có thể chuyển lời thay ta không?”.

“Xin cứ nói”.

“Xin hãy nói với phu nhân, món bánh ngàn lớp ấy lần nào ta cũng tranh thủ ăn lúc còn nóng”.

Nước mắt trào ra khỏi khóe mắt Trần Khí.

******

Trong quán trọ.

Các vị chủ tử mặt mày ủ ê ngồi đó. Đám tiểu đồng thì đứng ngơ ngác, chẳng có tinh thần.

Tóm lại một câu: không khí chẳng khác gì vừa mất mẹ.

Mã Trụ ngẩng đầu, thấy Tiểu Thiên gia đang nhìn mình: “Nhìn gì?”.

Thiên Tứ hất cằm về phía bàn: “Hay là… ngươi đi khuyên một câu?”.

Da đầu Mã Trụ lập tức tê rần: “Ngươi muốn ta c.h.ế.t thì cứ nói thẳng”.

Đồ hèn.

Tiểu Thiên gia hắng giọng: “Thưa tiên sinh, hay là chúng ta cứ về kinh trước đã?”.

Mã Trụ: “Đúng, đúng, đúng, ở đây cũng chẳng phải cách gì hay”.

Tiểu Thiên gia nghiến răng ken két. Mã Trụ làm vẻ mặt vô tội.

Ninh Phương Sinh liếc nhìn Vệ Đông Quân. Lắc đầu. Nha đầu này mắt thâm quầng sắp rơi ra đến nơi rồi.

Lại liếc nhìn Trần Khí. Cũng lắc đầu. Râu ria mọc thêm hai tấc, có thể gom lại làm củi đốt được rồi.

Ninh Phương Sinh nói: “Thiên Tứ, ra ngoài mua hai chiếc xe ngựa, về kinh không cưỡi ngựa nữa, bốn con ngựa chia làm hai xe”.

Mã Trụ: “Ta đi cùng”.

“Không cần”. Thiên Tứ quay đầu bỏ đi, lười nói chuyện với tiểu nhân vô sỉ.

Mã Trụ: “…”

Ninh Phương Sinh nhìn Mã Trụ một cái: “Ngươi về ngủ một giấc cho ngon, tỉnh dậy rồi chuẩn bị khởi hành”.

Mã Trụ lén nhìn chủ tử nhà mình.

Gia nhà hắn cau mày, phất tay đuổi đi: “Biến đi đâu thì biến”.

Mã Trụ lập tức chuồn mất.

Cửa vừa đóng, trong phòng chỉ còn ba người.

Vệ Đông Quân nhìn Ninh Phương Sinh. Trần Khí cũng nhìn Ninh Phương Sinh.

Hai mặt giáp công, Ninh Phương Sinh hít sâu một hơi: “Không có người nào có thể vào mộng, nôn nóng quay về cũng vô ích, chi bằng thong thả đã”.

Trần Khí: “Ta nói vậy sao?”.

Ninh Phương Sinh: “Vậy ý ngươi là gì?”.

Vệ Đông Quân: “Ý hắn là, bước tiếp theo nên làm gì?”.

Ninh Phương Sinh “bộp” một tiếng mở quạt: “Nếu đại nhân còn chống đỡ nổi hai mí mắt, bước tiếp theo là phân tích tình hình”.

Nghe vậy, Vệ Đông Quân cảm thấy hai mí mắt mình lập tức dính chặt vào nhau.

“Cho dù Trần đại nhân còn chống nổi, Vệ tiểu thư đây thì không”. Nàng gắng gượng đi đến bên giường, cố sức kéo rèm, đổ ập xuống: “Các người cứ phân tích, ta…”.

Câu nói chưa dứt, người đã lịm đi.

Ninh Phương Sinh nhìn màn giường lay động một lúc, vừa định quay sang nói chuyện với Trần đại nhân thì thấy Trần đại nhân đã ngả người trên ghế, ngủ khò khò.

Ninh Phương Sinh: “…”

Hắn lặng lẽ đi tới bên cửa sổ, nhẹ tay khép lại.

*****

Vệ Đông Quân tỉnh dậy vì một mùi hương nức mũi. Mùi thịt. Là thịt kho tàu.

Nàng hất mạnh rèm, thấy trên bàn vuông có hai người đang ngồi, một người ăn ngấu nghiến, một người tao nhã như thần tiên, đang uống trà.

Trần Khí miệng bóng nhẫy mỡ, quay lại: “Tỉnh rồi à? Mau ăn đi, ăn xong lên đường”.

Cơm đoạn đầu sao? Còn ăn rồi "lên đường" nữa.

Vệ Đông Quân dụi mặt, xuống giường, ngồi vào bàn: “Tiểu Thiên gia và Mã Trụ đâu?”.

Trần Khí xúc một muỗng cơm: “Ăn rồi, đang đóng xe”.

Vệ Đông Quân nhìn Ninh Phương Sinh, lại nhìn chén trà trong tay hắn: “Ngươi không đói sao?”.

Ninh Phương Sinh hờ hững nhìn nàng một cái, đặt chén trà xuống, đứng dậy: “Ăn xong chuẩn bị lên đường, cố gắng đến giờ Tý gặp lại cha ngươi. Ta ra xem xe thế nào”.

Vệ Đông Quân nhìn bóng lưng hắn, ghé sát Trần Khí: “Hắn thành tiên rồi sao?”.

Cửa chợt mở, người kia quay lại khiến nàng giật nảy, lập tức ngồi ngay ngắn: “Còn gì nữa sao?”.

“Lau khóe miệng đi”. Ninh Phương Sinh nói rồi bước ra.

Lau khóe miệng làm gì?

Vệ Đông Quân giơ tay quệt thử, mặt lập tức đỏ bừng, quay sang giận dữ với Trần Khí: “Ta ch** n**c miếng mà ngươi không nhắc một câu”.

Trần Khí không ngẩng đầu: “Chuyện thường ngày, ta nhắc làm gì?”.

“Ngươi…”.

Vệ Đông Quân thụi cho hắn một cùi chỏ: “Trước mặt ngươi thì thường, nhưng trước mặt Ninh Phương Sinh thì không thường”.

Trần Khí đau đến nhe răng trợn mắt. Có gì khác nhau sao?

*****

Buổi chiều, hai cỗ xe ngựa rời quán trọ, lao thẳng về phía kinh thành.

Trên xe. Trần Khí uể oải ngả người. Ninh Phương Sinh tựa vào vách xe thư thái. Chỉ có Vệ Đông Quân ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh.

Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, nàng phải để họ Ninh kia thấy rằng, tiểu thư Vệ gia cũng có quy củ. Xe ngựa lắc lư, nàng cũng nghiêng ngả.

Lát sau. Xe xóc mạnh, thân thể nàng bị chao đảo. Thôi bỏ đi.

Có quy củ cũng không ở thời điểm này, Vệ Đông Quân thầm nghĩ: làm sao thoải mái thì cứ vậy đi.

Nàng tựa lưng ra sau, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ...

Lúc nãy trong rừng sau quán trọ, sau khi nghe xong câu chuyện đời của Hạ Trạm Anh, nàng buồn rầu, Trần Khí thì âm thầm rơi lệ. Vậy mà chỉ một giấc ngủ, một bữa cơm, người thì uể oải, người thì lo giữ thể diện, tất cả những nỗi buồn và đau thương như tan biến không còn dấu vết.

“Nhớ nhung cũng được, oán trách cũng được, cũng chỉ tồn tại ở khoảnh khắc cảm xúc dâng trào ấy. Khi cảm xúc qua đi, những ngày tháng sau này phải sống thế nào thì vẫn cứ sống thế đó”.

Nàng nhớ lại lời Nguyệt Nương, dường như đã hiểu vì sao Nhậm Phù Dao không có chấp niệm với mẹ mình, vì chưa đủ khắc cốt ghi tâm.

Nếu suy từ logic ấy… thì Nhậm Tắc Danh…

Vệ Đông Quân không dám nghĩ tiếp: “Ninh Phương Sinh, chúng ta phải bàn một chút, bước tiếp theo nên làm gì”.