Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 153: Ý muốn chết

Ninh Phương Sinh làm như không để ý ánh mắt hai người đang đổ dồn về phía mình, chỉ nhìn Nguyệt Nương mà hỏi: “Chuyện thứ hai… có phải là lần Nhậm Phù Dao lần đầu gặp Vu công tử, được sắp đặt bởi Cố thị không?”.

Nguyệt Nương giật mình kinh hãi: “Chuyện kín như thế, làm sao công tử biết được?”.

Ninh Phương Sinh liếc sang Vệ Đông Quân bên cạnh: “Ta là người chặt nhân duyên, tất nhiên có thể dùng một vài thủ đoạn đặc biệt”.

Nguyệt Nương sống từng ấy năm, biết rằng trên đời này vẫn có những cao nhân mà mình chẳng thể nào với tới, cũng có những chuyện kỳ lạ mà mình chưa từng được nghe thấy.

“Nếu các người đã biết rồi thì ta cũng chẳng giấu làm gì”.

Ninh Phương Sinh nói tiếp: “Ta còn vài chỗ chưa rõ, phiền ngươi nói thêm một chút. Cố thị tác thành mối hôn sự ấy là để dọn đường cho Đại công tử nhà bà ta về kinh đúng không?”.

Nguyệt Nương đáp: “Chính xác”.

Ninh Phương Sinh: “Nhà họ Vu cũng đâu phải hạng xoàng, vì sao Hạ Trạm Anh lại nổi giận đến thế?”.

“Phu nhân giận không phải vì tiểu thư, mà là vì Cố thị. Cả đời này, người ghét nhất là những kẻ mưu tính sau lưng người khác”.

Nguyệt Nương cười nhạt: “Phu nhân từng nói, loại người như thế giống như giòi trong hố xí, chỉ biết bò trong chỗ thối tha bẩn thỉu, cả đời cũng chẳng bò nổi lên nơi sạch sẽ”.

Ba người đều cảm thấy rợn người. Hạ Trạm Anh quả là độc miệng, câu đó rõ ràng ám chỉ Cố thị là giòi bọ.

“Cố thị là người rất thông minh, đối mặt với cơn giận của phu nhân mà vẫn có thể nhẹ nhàng hóa giải, thậm chí còn đẩy tiểu thư ra phía trước”.

Nguyệt Nương thở dài, hốc mắt lại đỏ hoe.

“Tiểu thư dù sao vẫn còn trẻ, bị Cố thị khiêu khích vài câu, bèn tuôn hết những oán hận và bất mãn với phu nhân bao năm qua ra một lượt”.

Nghe tới đây, Trần Khí cười nhạt: “Nói cho cùng, là vì nàng động lòng với gã họ Vu kia. Có một số nữ nhân, hễ động lòng thì đầu óc lập tức mụ mị”.

Vệ Đông Quân theo bản năng muốn phản bác, nhưng lại chẳng tìm ra lời nào có thể phản bác được.

Nguyệt Nương nói: “Lần đó, phu nhân đã thực sự tổn thương, cũng hoàn toàn tuyệt vọng, từ đó về sau không hỏi han thêm gì đến chuyện của tiểu thư nữa. Vốn dĩ từ sau khi Hạ lão thái thái mất, phu nhân đã rất ít khi về nhà mẹ đẻ, trừ phi có việc trọng đại cần thiết phải ra mặt. Còn từ sau chuyện ấy đến khi mất, người chưa từng bước vào Hạ gia thêm lần nào nữa”.

Ninh Phương Sinh nhớ lại đôi tay run rẩy không ngừng của Hạ Trạm Anh trong mơ, trầm giọng hỏi: “Vậy ra, sự phản bội của Nhậm Phù Dao chính là nguyên nhân quan trọng khiến Hạ Trạm Anh tự vẫn?”.

Nguyệt Nương có chút khó hiểu: “Phản bội là sao?”.

Ninh Phương Sinh giải thích: “Là đ.â.m sau lưng”.

Nguyệt Nương gật đầu, rồi lại lắc đầu.

“Một nhát d.a.o thì chưa c.h.ế.t được, phải liên tiếp nhiều nhát mới khiến người ta gục ngã. Nếu để ta nói thì nhát d.a.o đầu tiên là do lão gia đ.â.m vào tim phu nhân”.

“Người đời vẫn bảo, lấy chồng như mặc áo, ăn cơm”.

“Chúng ta là nữ nhân, lấy chồng là để tìm một người có thể che mưa chắn gió cho mình. Kết quả thế nào? Mọi giông tố của phu nhân đều do ông ta mang tới”.

“Trừ hai năm đầu còn có chút dáng dấp nam nhân thì suốt mười ba năm sau đó, ông ta đừng nói là nam nhân, đến người cũng chẳng ra người”.

“Hay lắm!”.

Vệ Đông Quân lớn tiếng tán thưởng, suýt nữa vỗ tay rầm rầm.

“Nhát d.a.o thứ hai là do đám người Hạ gia đ.â.m vào”.

Nguyệt Nương tiếp lời: “Phu nhân làm việc mạnh mẽ, đối nhân xử thế quang minh chính đại, thật ra lại là người rất trọng tình. Với người Hạ gia, người càng đối xử chân thành. Ai trong nhà gặp khó khăn, người đều bỏ tiền, bỏ sức ra giúp, chưa từng từ chối một lời. Vậy mà những người đó ngửi thấy mùi thơm thì bu lại, đến khi gặp chuyện thì chạy còn nhanh hơn ai hết. Tấm lòng của phu nhân, cuối cùng chỉ là nuôi bầy ch.ó vong ân”.

Vệ Đông Quân cũng xuất thân danh môn, cũng có cha mẹ, anh em, một cú đ.â.m sau lưng của tiểu thúc thôi đã khiến nàng đau đến xé lòng, huống hồ Hạ Trạm Anh phải đối mặt với cả một gia tộc.

“Vết thương này không chảy máu, nhưng lại đ.â.m vào gân cốt”.

“Cô nương nói rất đúng, nếu trong Hạ gia có lấy một người biết nghĩ, đứng ra nói rằng bạc ấy không cần nữa thì phu nhân cũng không đến mức phải bước lên con đường tuyệt lộ”.

Trần Khí giận dữ: “Cả đám đều c.h.ế.t dí trong đống bạc, mất hết cả tính người”.

Thấy ba người trẻ tuổi trước mặt đều đứng về phía phu nhân, hốc mắt Nguyệt Nương lại đỏ hoe.

“Nhát d.a.o ác nhất… là nhát do tiểu thư đ.â.m ra”. Nàng nghẹn ngào: “Tấm lòng của phu nhân gần như đều đặt hết lên người tiểu thư, ngay cả con trai cũng xếp sau. Thế mà từ nhỏ đến lớn, tiểu thư lại chẳng khác nào một kẻ vong ân phụ nghĩa, không những không biết ơn, mà còn oán trách phu nhân, nói người là một kẻ điên”.

“Từ ‘điên’ ấy… với phu nhân mà nói là đòn chí mạng. Nhát d.a.o đó đ.â.m thẳng vào tim, đau đến thấu xương, đau đến mức chẳng còn thiết sống, hỏi sao người lại không sinh lòng tuyệt vọng?”.

Ninh Phương Sinh đã nghe quá nhiều chuyện về Nhậm Phù Dao, thêm một chữ cũng không muốn nghe nữa.

“Ngoài những điều đó thì còn gì nữa không?”.

“Có”.

Nguyệt Nương mấp máy đôi môi run rẩy, nhưng không nói thêm gì mà chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại.

Ba người đối diện chẳng ai thúc giục, ngay cả Trần Khí xưa nay nóng tính nhất cũng chỉ yên lặng chờ đợi. Một người có thể phân tích đến tận ngọn nguồn lý do Hạ Trạm Anh tự vẫn, ắt hẳn là người hiểu rõ nàng nhất. Vì hiểu rõ nên mới khắc cốt ghi tâm. Cũng vì khắc cốt ghi tâm nên mới day dứt khôn nguôi.

Giờ phút này nhớ lại quá khứ, chẳng khác nào xát muối lên vết thương cũ. Đau lắm.

Rất lâu sau, Nguyệt Nương mới từ từ mở mắt: “Ba nhát d.a.o đầu, ta đều thấy rõ, đều hiểu thấu, chỉ riêng nhát d.a.o cuối cùng… ta không nhìn rõ cũng không hiểu nổi”.

Ninh Phương Sinh nhẹ giọng an ủi: “Không sao đâu, ngươi cứ nói ra điều ngươi muốn, nhớ tới đâu thì nói tới đó”.

Nguyệt Nương nói chắc nịch: “Bức họa ấy… là thứ khiến phu nhân nảy ý định muốn c.h.ế.t”.

Bức họa? Nhát d.a.o cuối cùng? Cả ba người cùng lúc nảy ra chung một suy nghĩ: Tại sao lại là nó?

Ninh Phương Sinh hỏi ngay: “Ngươi từng thấy bức họa đó?”.

Nguyệt Nương: “Thấy rồi”.

Ninh Phương Sinh: “Bức họa ấy có ý nghĩa gì đặc biệt với Hạ Trạm Anh không?”.

Nguyệt Nương: “Ta không biết”.

Ninh Phương Sinh: “Nó có điểm nào đặc biệt không?”.

Nguyệt Nương nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu nói đặc biệt… thì là dung mạo phu nhân trong tranh trông trẻ lạ thường, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt cũng rất sáng”.

Ninh Phương Sinh: “Người vẽ bức họa ấy… ngươi đã từng gặp chưa?”.

Nguyệt Nương: “Từng gặp từ xa”.

Trần Khí không nén được, hỏi luôn: “Hắn trông thế nào? Đẹp trai không?”.

Nguyệt Nương đưa tay làm động tác mô phỏng: “Rất cao, hơi gầy, để râu lởm chởm”.

Còn để râu? Giống như Trần Khí ta còn gì.

Trần Khí nghiến răng: “Nguyệt Nương, ta hỏi câu này hơi khó nghe… người vẽ bức họa ấy có mối quan hệ gì mờ ám với phu nhân nhà ngươi không?”.

“Không đời nào có chuyện đó!”. Nguyệt Nương vỗ n.g.ự.c thình thịch: “Họa sư chỉ quan sát phu nhân nhà ta đúng mười ngày, mười ngày ấy lúc nào chúng ta cũng có mặt bên cạnh, có lúc lão gia cũng ở đó. Ta có thể lấy mạng mình ra đảm bảo, giữa họ hoàn toàn trong sạch”.

“Ngươi đừng kích động, ta chỉ hỏi cho rõ thôi”. Trần Khí gãi đầu: “Sau mười ngày ấy thì sao? Họ có còn liên lạc, ví dụ như thư từ qua lại gì không?”.

Nguyệt Nương khẳng định chắc nịch: “Không có”.

Ninh Phương Sinh dịu giọng hỏi: “Vậy tại sao ngươi nói chính bức họa ấy khiến Hạ Trạm Anh sinh lòng muốn c.h.ế.t?”.