Trảm Thần: Vương Miện Và Thiếu Nữ Tarot

Chương 23

  Văn phòng của Viên Cương rộng rãi hơn tưởng tượng.
Trên tường treo một tấm bản đồ đã ngả vàng theo năm tháng, trên bàn chất đống hồ sơ cao gần nửa người, còn chiếc máy pha cà phê ở góc phòng vẫn đang bốc hơi nghi ngút.

Vương Miện và những người khác chen chúc trên ghế sofa, trong tay mỗi người đều cầm chiếc áo choàng đỏ vừa được phát.

Tiếng vải cọ xát sột soạt mang theo niềm phấn khích khó lòng che giấu.

“Có thể đổi màu.”

Viên Cương nói, đồng thời mở ra vài phương án phối màu.

“Xám đậm, xanh hải quân, xanh rêu... Ba gam màu này vừa thuận tiện cho việc ẩn nấp, lại dễ phân biệt hơn màu đỏ.”

Vương Miện nhìn mẫu màu xám đậm trên bảng thiết kế, nhớ tới sắc đồng cổ của huy hiệu Người Gác Đêm.

“Màu xám đậm thế nào?”

“Không quá nổi bật, lại sáng hơn màu đen một chút. Đồng đội vẫn có thể nhìn rõ đường nét của nhau.”

“Tôi không có ý kiến.”

Nhạc Quỷ trải chiếc áo choàng ra, ngón tay lướt qua đường chỉ bạc bên mép áo.

“Chỉ cần được ở cùng mọi người, mặc màu gì cũng được.”

Ngô Hằng cũng gật đầu.

“Màu xám đậm ít bám bẩn. Khi làm nhiệm vụ sẽ không phải lúc nào cũng lo dính m.á.u.”

Mấy người ríu rít bàn bạc.

Từ độ bão hòa màu sắc đến khả năng thoát khí của chất liệu.

Ngay cả Tôn Thiên Bình cũng không nhịn được mà tính toán các thông số độ nhận diện của từng màu vào ban đêm.

Ngu La ngồi trên ghế đơn, đáy mắt mang theo ý cười.

Cô đương nhiên biết kết quả cuối cùng sẽ là màu xám đậm.

Trong nguyên tác đã ghi rất rõ.

Màu sắc này được chọn để hoạt động trong bóng tối thành phố, vừa hòa vào môi trường, vừa giúp đồng đội nhận ra nhau qua những khác biệt rất nhỏ.

Nhưng nhìn bộ dạng mọi người nghiêm túc thảo luận, cô bỗng cảm thấy...

Cho dù biết trước kết cục, những màn tranh cãi ồn ào trên đường đi vẫn rất thú vị.

“Đại sư Tarot, cậu không có ý kiến gì à?”

Triệu Vy Vy chú ý thấy cô từ đầu tới cuối không lên tiếng, liền ném một chiếc gối sang.

“Đừng lúc nào cũng làm người đứng xem. Đây cũng là áo choàng của cậu đấy.”

Ngu La bắt lấy chiếc gối, dựa lưng vào ghế.

“Mọi người quyết là được. Tôi không kén.”

“Với nhan sắc của chúng ta, màu xám cũng đẹp thôi~”

Cuối cùng màu xám đậm được nhất trí thông qua.

Viên Cương cầm máy tính bảng ghi lại.

“Màu sắc có thể thay đổi. Tôi sẽ bảo bộ phận hậu cần đặt làm lại.”

“Hay là chúng ta đặt mật danh đi?”

Lý Huyễn đột nhiên sáng mắt lên, lập tức quên sạch cuộc tranh luận vừa rồi.

“Giống đặc vụ bí mật trong tiểu thuyết ấy?”

“Được.”

Viên Cương gật đầu.

“Tiện cho việc che giấu thân phận. Có không ít tiểu đội dùng mật danh để xưng hô.”

“Để tôi trước!”

Lý Huyễn bật dậy, khoa chân múa tay.

“Cấm Khư của tôi khi kích hoạt sẽ tạo ra dòng xoáy khí lưu.”

“Hay là gọi ‘Toàn Qua’ (Vòng Xoáy) đi?”

Vừa nói cậu vừa biểu diễn thử.

Đầu ngón tay xuất hiện một vòng năng lượng màu tím nhạt, quả thực giống một cơn lốc nhỏ.

“Rất hợp.”

Đàm Hương bật cười.

“Khả năng của tôi khi phát động, mọi người thường bảo giống âm thanh của gỗ đàn hương đang cháy.”

“Vậy tôi gọi là ‘Đàn Hương’ được không?”

Giọng cô rất nhẹ, như sợ làm phiền người khác.

Triệu Vy Vy lập tức khoác vai cô.

“Tất nhiên được!”

“Vừa hay vừa hợp với năng lực của cậu.”

“Có khí chất hơn cái tên ‘Toàn Qua’ của Lý Huyễn nhiều.”

“Còn tôi thì sao?”

Gương mặt trắng trẻo của Ngô Hằng hiện lên vẻ mong đợi.

“Gọi là ‘Tinh Ngân’ được không?”

“Ngầu đấy!”

Lý Huyễn vỗ vai cậu.

“Nghe là biết không dễ chọc rồi!”

Vương Miện nhìn đồng đội lần lượt chọn mật danh, trong lòng hơi hoảng.

Năng lực thời tự của anh khi kích hoạt sẽ xuất hiện những hoa văn vàng.

Vừa giống dòng nước, vừa giống mạng nhện.

Thật sự khó nghĩ ra cái tên phù hợp.

“Hay là...”

Anh ngập ngừng mở miệng.

“Gọi là ‘Vương Diện’?”

“Diện trong mặt nạ.”

“Cũng coi như tương ứng với tên tiểu đội.”

“Khá bình thường, nhưng rất thực tế.”

Tôn Thiên Bình ghi lại cái tên lên bảng.

“Còn tôi thì gọi là ‘Thiên Bình’.”


Nhạc Quỷ suy nghĩ một lát.

Năng lực của cậu liên quan đến mặt trăng.

“Vậy tôi gọi là ‘Nguyệt Quỷ’ đi.”

“Đồng âm với tên tôi, cũng phù hợp với phong cách ẩn nấp.”

“Tới lượt tôi!”

Triệu Vy Vy chống nạnh.

Những dây leo xanh biếc từ đầu ngón tay cô bay ra, đan thành hình một đóa hoa.

“Tôi là ‘Tường Vi’!”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Ngu La.

Cô đang cúi đầu nhìn lá bài trong tay.

Trên lá bài Nhà Ảo Thuật, những hoa văn bạc đang lưu chuyển dưới ánh nắng.

“Còn cậu?”

Vương Miện khẽ hỏi.

“Không thể cứ gọi là ‘Ngu La’ mãi được.”

Ngu La ngẩng đầu.

Ánh mắt lướt qua từng gương mặt đầy mong đợi.

Sau đó bật cười.

“Tôi không nghĩ nhiều như mọi người.”

Cô lắc lắc bộ bài Tarot trong tay.

“Cứ gọi là ‘Tarot’ đi.”

“Đơn giản, dễ hiểu.”

“Tarot à?”

Lý Huyễn chép miệng.

“Nghe khá thần bí.”

“Rất hợp với phong cách thần thần bí bí của cậu.”

“Còn hơn cái tên ‘Toàn Qua’.”

Ngu La nhướng mày đáp trả, tiện tay ném trả chiếc gối.

Viên Cương nhìn bọn họ cười đùa, khóe môi hiếm hoi hiện lên ý cười.

“Đã ghi lại hết rồi.”

Ông nhập từng cái tên vào máy tính bảng.

Vương Diện.

Tarot.

Tường Vi.

Đàn Hương.

Toàn Qua.

Thiên Bình.

Nguyệt Quỷ.

Tinh Ngân.

“Bộ phận hậu cần sẽ thêu mật danh vào mặt trong áo choàng.”

“Sáng mai là có thể nhận.”

“Yeah!”

Lý Huyễn hưng phấn giơ nắm đ.ấ.m lên, suýt nữa đập vào chiếc đèn treo trên trần.

Mọi người ngồi quanh chiếc bàn dài.

Trên bàn là mẫu áo choàng màu xám vừa được chốt.

Bên cạnh còn rải rác những bản phác thảo mật danh.

Vương Miện gõ gõ mặt bàn.

Đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

Anh ngẩng đầu nhìn Viên Cương.

“Giáo quan Viên.”

“Nếu đã gọi là Tiểu đội Mặt Nạ...”

“Có phải chúng ta nên có mặt nạ không?”

Viên Cương nhướng mày.

“Các cậu muốn tự thiết kế?”

“Đúng vậy!”

Mắt Vương Miện sáng lên.

“Mặt nạ của mỗi người đều khác nhau.”

“Vừa che giấu thân phận, vừa để đồng đội chỉ cần nhìn là nhận ra nhau.”

Lý Huyễn đập bàn phụ họa.

“Ý hay!”

“Siêu anh hùng trong phim ai cũng có mặt nạ mang tính biểu tượng.”

“Tiểu đội Mặt Nạ của chúng ta nhất định phải có!”

“Được.”

Viên Cương mở ngăn kéo lấy ra một chồng khuôn mặt nạ trắng.

Đó là loại hợp kim mỏng nhẹ, các cạnh được bo cong hoàn hảo.

“Bộ phận hậu cần có thể rèn theo bản thiết kế.”

“Chất liệu giống huy hiệu.”

“Có khả năng ngăn chặn dò xét tinh thần.”

Vương Miện là người đầu tiên cầm lấy một chiếc.

Sơn Tam

Ngón tay lướt trên bề mặt nhẵn bóng.

Khi năng lực thời tự của anh phát động, nơi đáy mắt sẽ xuất hiện những hoa văn màu vàng.

Vậy thì...

Chi bằng đem chính những hoa văn ấy vẽ lên mặt nạ.