Hai bên hành lang là những căn phòng treo biển như "Phòng Kiểm Tra", "Kho Hồ Sơ" các loại.
Thỉnh thoảng có người mặc áo blouse trắng vội vã đi ngang qua, trên tay cầm những tập tài liệu chi chít công thức.
Họ được đưa vào một phòng tiếp khách không lớn.
Bên trong đặt hai bộ sofa và một chiếc bàn trà.
Người đàn ông ra hiệu cho Ngu La ngồi xuống, còn bản thân ngồi trên chiếc sofa đơn đối diện, mở chiếc máy tính bảng trong tay.
"Tên?"
"Ngu La."
Cô nhỏ giọng trả lời, tim đập thình thịch.
"Tuổi?"
"Mười bảy."
Người đàn ông vừa ghi chép trên máy tính bảng vừa hỏi tiếp, không ngẩng đầu lên:
"Dao động Cấm Khư vừa rồi là do cô gây ra?"
"Năng lực là gì?"
"Tôi..."
Sơn Tam
Ngu La do dự một chút rồi quyết định nói thật.
"Hình như là Tarot. Có thể triệu hồi thứ bên trong lá bài ra chiến đấu. Vừa rồi đó là Bài Linh của tôi."
Động tác ghi chép của người đàn ông khựng lại.
Ông ngẩng đầu nhìn cô.
"Lần đầu thức tỉnh?"
"Vâng."
Đúng lúc ấy, cánh cửa bị đẩy ra.
Một Người Gác Đêm khác dẫn theo một nam sinh bước vào.
Cậu mặc áo thun trắng đơn giản cùng quần thể thao màu đen.
Thân hình cao ráo thẳng tắp, khoảng một mét tám lăm.
Dưới mái tóc ngắn lộ ra đường nét mày mắt rõ ràng, sống mũi cao thẳng, đường môi mang theo chút lạnh nhạt.
Khi bước vào, cậu vừa lúc đứng ngược sáng.
Ánh mặt trời phủ quanh người cậu một tầng viền vàng dịu nhẹ.
Rõ ràng chỉ là trang phục rất bình thường, vậy mà lại mang đến khí chất vừa thanh lãnh vừa nổi bật.
Hô hấp của Ngu La bỗng nghẹn lại.
Gương mặt này...
Chiều cao này...
Khí chất này...
Dường như nhận ra ánh mắt của cô, nam sinh nhàn nhạt liếc sang.
Ánh mắt bình lặng không gợn sóng.
Giống như mặt hồ đóng băng.
Sau đó cậu dời mắt đi, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh cô, lưng thẳng tắp.
Người đàn ông đeo kính rõ ràng cũng hơi bất ngờ khi hai thiếu niên mười bảy tuổi xuất hiện dị thường gần như cùng lúc, nhưng vẫn làm việc theo quy trình:
"Cậu thì sao? Tên và tuổi."
Giọng nói của nam sinh giống hệt khí chất của cậu, mang theo chút thanh lãnh của thiếu niên.
"Vương Miện. Mười bảy."
Hai chữ "Vương Miện" vừa thốt ra.
Ngu La cảm thấy đầu óc mình "ong" một tiếng.
Giống như có pháo hoa nổ tung bên trong.
Là anh ấy!
Cô không nhìn nhầm!
Từ thời cấp hai cô đã bắt đầu theo dõi bộ tiểu thuyết này.
Vương Miện chính là nhân vật cô yêu thích nhất.
Cô nhớ tất cả những gì anh từng trải qua.
Những lần giằng xé và trưởng thành sau khi gia nhập Người Gác Đêm.
Cả sự dịu dàng và lương thiện được che giấu dưới vẻ ngoài lạnh nhạt kia...
Niềm kích động khổng lồ lập tức cuốn phăng mọi lý trí và lo lắng.
Cô bật dậy khỏi sofa, nhìn chằm chằm Vương Miện.
Cả phòng tiếp khách trong nháy mắt rơi vào yên lặng.
Người đàn ông cầm máy tính bảng khựng tay giữa không trung.
Sau cặp kính, ánh mắt ông đầy vẻ khó hiểu như đang nghĩ:
Đứa nhỏ này chẳng lẽ lúc thức tỉnh bị tổn thương não rồi?
Vương Miện cũng sửng sốt.
Cậu quay đầu nhìn lại Ngu La.
Trong đôi mắt vốn luôn không có quá nhiều cảm xúc ấy lần đầu xuất hiện vẻ nghi hoặc rõ ràng.
Cậu cẩn thận đ.á.n.h giá cô gái trước mặt.
Tóc đuôi ngựa đơn giản.
Trên gương mặt vẫn còn chút nét trẻ con.
Đôi mắt rất lớn.
Lúc này sáng đến kinh người, giống như vừa nhìn thấy một kho báu không thể tưởng tượng nổi.
Rất xa lạ.
Cậu chắc chắn bản thân chưa từng gặp cô gái này.
"Cô quen tôi?"
Vương Miện khẽ nhíu mày.
Trong giọng nói mang theo chút cảnh giác khó nhận ra.
Lúc này Ngu La mới ý thức được phản ứng của mình khoa trương đến mức nào.
Mặt cô lập tức đỏ bừng.
Vội vàng ngồi trở lại sofa.
Hai tay luống cuống xua xua.
"Tôi... tôi biết anh..."
"Không đúng, ý tôi là, tôi từng nghe nói về anh!"
"Tôi... tôi từng nghe tên anh rồi!"
Cô đâu thể nói:
"Tôi xuyên vào sách, còn anh là nhân vật tôi thích nhất."
Nếu nói vậy, có lẽ sẽ bị xem là người tâm thần ngay lập tức.
Sự nghi hoặc trong mắt Vương Miện càng sâu hơn.
Cô gái đột nhiên xuất hiện này...
Tại sao lại dùng ánh mắt gần như cuồng nhiệt như vậy nhìn cậu?
Người đàn ông Người Gác Đêm ho nhẹ một tiếng, phá vỡ bầu không khí kỳ quái.
"Được rồi, chuyện này để sau."
"Ngu La, Vương Miện."
"Hai người gần như đồng thời xuất hiện phản ứng năng lượng bất thường trong cùng khu vực."
"Vương Miện, vừa rồi cậu gặp chuyện gì?"
Vương Miện thu hồi ánh mắt, giọng nói lại trở về vẻ bình thản như trước.
"Tôi gặp một ông lão."
"Ông ấy nói muốn ký kết khế ước với tôi."
Người đàn ông gật đầu, ghi chép lên máy tính bảng rồi quay sang Ngu La.
"Cô là lần đầu thức tỉnh."
"Bài Linh Mặt Trời vừa rồi thuộc loại công kích sao?"
"Đã thử những lá bài khác chưa?"
Ngu La lắc đầu.
"Tôi không biết..."
"Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột."
"Nó tự xuất hiện."
Cô cúi đầu nhìn bộ bài Tarot trong tay.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt bài.
Trong lòng rối như tơ vò.
Một mặt là nỗi khiếp sợ và bất an khi xuyên tới thế giới tiểu thuyết.
Một mặt là sự kích động và căng thẳng khi được gặp thần tượng.
Còn có cả sự mờ mịt trước tương lai chưa biết.
Cô lén dùng khóe mắt nhìn Vương Miện đang ngồi bên cạnh.
Ngón tay anh rất dài.
Khớp xương rõ ràng.
Đặt ngay ngắn trên đầu gối.
Thì ra...
Đây chính là Vương Miện ngoài đời thực sao...
Còn khiến người ta cảm thấy xa cách hơn cả trong miêu tả của tiểu thuyết.
Nhưng cũng chân thật hơn.
Người đàn ông Người Gác Đêm rõ ràng đang đau đầu với tình huống của hai thiếu niên mười bảy tuổi này.
Một người là cô gái xa lạ vừa thức tỉnh, sở hữu năng lực kỳ lạ.
Một người là thiếu niên có thân phận đặc biệt, vừa thức tỉnh Thần Khư.
Hơn nữa giữa hai người này dường như còn tồn tại một mối liên hệ nào đó mà ông không biết.
"Hai người cứ ở đây trước."
"Tôi cần xác minh một số thông tin."
Ông đứng dậy.
"Không được đi lung tung."
"Sẽ có người mang nước tới."
Nói xong liền cầm máy tính bảng rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Trong phòng tiếp khách chỉ còn lại Ngu La và Vương Miện.
Không khí dường như đông cứng lại.
Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường chậm rãi vang lên.
Ngu La căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Cô muốn nói chuyện với Vương Miện.
Muốn hỏi anh...
Rất nhiều, rất nhiều điều.
Nhưng nhìn gương mặt gần như không có biểu cảm kia.
Mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng.
Không sao thốt ra được.
Ngược lại, Vương Miện là người mở lời trước.
Cậu hơi nghiêng đầu.
Ánh mắt rơi xuống bộ bài Tarot đang đặt trên đầu gối cô.
Giọng nói vẫn không có nhiều cảm xúc.
"Cấm Khư của cô là Tarot?"
Ngu La lập tức ngẩng đầu.
Đối diện với ánh mắt anh, cô vội vàng gật đầu.
"Ừm!"
"Chính là cái này."
"Bình thường tôi... à không, trước đây tôi thường chơi Tarot."
"Không ngờ Cấm Khư thức tỉnh lại là thứ này."
Cô cẩn thận lựa chọn từ ngữ.
Sợ lộ sơ hở.
Ánh mắt Vương Miện dừng lại vài giây trên lá bài Mặt Trời.
Ánh sáng màu vàng trên mặt bài dường như sáng hơn những lá bài bình thường.
Cậu không hỏi thêm.
Chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng:
"Ừ."
Sau đó quay đầu lại.
Tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đường nét nghiêng của gương mặt dưới ánh mặt trời trở nên đặc biệt rõ ràng.
Ngu La nhìn sườn mặt ấy.
Trong lòng có chút thất vọng nho nhỏ.
Nhưng nhiều hơn là cảm giác kỳ diệu khó tả.
Cô thật sự đã xuyên tới thế giới của Trảm Thần.
Còn ngồi cùng một căn phòng với Vương Miện.
Dù hoàn cảnh hiện tại rất nguy hiểm.
Tương lai cũng vô cùng mờ mịt.
Nhưng...
Được tận mắt nhìn thấy Vương Miện.
Có lẽ cũng không tệ đến vậy.
Cô lén lấy lá bài Mặt Trời ra.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* hoa văn ấm áp trên mặt bài.
"Thánh Vực Thần Thánh."
Nghe thôi đã thấy rất lợi hại.
Có lẽ...
Nhờ năng lực này, cô có thể sống sót trong thế giới này?
Thậm chí...
Có thể giống như những nhân vật trong sách, cùng Vương Miện làm được điều gì đó?
Trong trái tim thiếu nữ mười bảy tuổi.
Ngoài nỗi sợ hãi đối với tương lai chưa biết.
Đang lặng lẽ nhen nhóm một ngọn lửa nhỏ bé mang theo niềm mong đợi.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa đẹp.
Rơi xuống nền nhà giữa cô và Vương Miện.
Giống như một sợi dây vô hình.
Nhẹ nhàng nối liền hai vận mệnh vốn chẳng hề có giao điểm.
Mà Ngu La không hề biết rằng.
Khi cô đang cúi đầu nhìn lá bài Tarot rồi ngây ngô mỉm cười.
Vương Miện bên cạnh lại lén nhìn cô thêm một lần.
Sự nghi hoặc trong mắt đã nhạt đi đôi chút.
Thay vào đó là chút tò mò khó nhận ra.
Cô gái tên Ngu La này...
Rất kỳ lạ.
Nhưng khí tức trên người cô lại rất sạch sẽ.
Không có chút ô uế nào của sinh vật ăn mòn.
Chỉ có một cảm giác...
Ấm áp như ánh mặt trời.
Giống hệt lá bài "Mặt Trời" của cô vậy.
Thỉnh thoảng có người mặc áo blouse trắng vội vã đi ngang qua, trên tay cầm những tập tài liệu chi chít công thức.
Họ được đưa vào một phòng tiếp khách không lớn.
Bên trong đặt hai bộ sofa và một chiếc bàn trà.
Người đàn ông ra hiệu cho Ngu La ngồi xuống, còn bản thân ngồi trên chiếc sofa đơn đối diện, mở chiếc máy tính bảng trong tay.
"Tên?"
"Ngu La."
Cô nhỏ giọng trả lời, tim đập thình thịch.
"Tuổi?"
"Mười bảy."
Người đàn ông vừa ghi chép trên máy tính bảng vừa hỏi tiếp, không ngẩng đầu lên:
"Dao động Cấm Khư vừa rồi là do cô gây ra?"
"Năng lực là gì?"
"Tôi..."
Sơn Tam
Ngu La do dự một chút rồi quyết định nói thật.
"Hình như là Tarot. Có thể triệu hồi thứ bên trong lá bài ra chiến đấu. Vừa rồi đó là Bài Linh của tôi."
Động tác ghi chép của người đàn ông khựng lại.
Ông ngẩng đầu nhìn cô.
"Lần đầu thức tỉnh?"
"Vâng."
Đúng lúc ấy, cánh cửa bị đẩy ra.
Một Người Gác Đêm khác dẫn theo một nam sinh bước vào.
Cậu mặc áo thun trắng đơn giản cùng quần thể thao màu đen.
Thân hình cao ráo thẳng tắp, khoảng một mét tám lăm.
Dưới mái tóc ngắn lộ ra đường nét mày mắt rõ ràng, sống mũi cao thẳng, đường môi mang theo chút lạnh nhạt.
Khi bước vào, cậu vừa lúc đứng ngược sáng.
Ánh mặt trời phủ quanh người cậu một tầng viền vàng dịu nhẹ.
Rõ ràng chỉ là trang phục rất bình thường, vậy mà lại mang đến khí chất vừa thanh lãnh vừa nổi bật.
Hô hấp của Ngu La bỗng nghẹn lại.
Gương mặt này...
Chiều cao này...
Khí chất này...
Dường như nhận ra ánh mắt của cô, nam sinh nhàn nhạt liếc sang.
Ánh mắt bình lặng không gợn sóng.
Giống như mặt hồ đóng băng.
Sau đó cậu dời mắt đi, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh cô, lưng thẳng tắp.
Người đàn ông đeo kính rõ ràng cũng hơi bất ngờ khi hai thiếu niên mười bảy tuổi xuất hiện dị thường gần như cùng lúc, nhưng vẫn làm việc theo quy trình:
"Cậu thì sao? Tên và tuổi."
Giọng nói của nam sinh giống hệt khí chất của cậu, mang theo chút thanh lãnh của thiếu niên.
"Vương Miện. Mười bảy."
Hai chữ "Vương Miện" vừa thốt ra.
Ngu La cảm thấy đầu óc mình "ong" một tiếng.
Giống như có pháo hoa nổ tung bên trong.
Là anh ấy!
Cô không nhìn nhầm!
Từ thời cấp hai cô đã bắt đầu theo dõi bộ tiểu thuyết này.
Vương Miện chính là nhân vật cô yêu thích nhất.
Cô nhớ tất cả những gì anh từng trải qua.
Những lần giằng xé và trưởng thành sau khi gia nhập Người Gác Đêm.
Cả sự dịu dàng và lương thiện được che giấu dưới vẻ ngoài lạnh nhạt kia...
Niềm kích động khổng lồ lập tức cuốn phăng mọi lý trí và lo lắng.
Cô bật dậy khỏi sofa, nhìn chằm chằm Vương Miện.
Cả phòng tiếp khách trong nháy mắt rơi vào yên lặng.
Người đàn ông cầm máy tính bảng khựng tay giữa không trung.
Sau cặp kính, ánh mắt ông đầy vẻ khó hiểu như đang nghĩ:
Đứa nhỏ này chẳng lẽ lúc thức tỉnh bị tổn thương não rồi?
Vương Miện cũng sửng sốt.
Cậu quay đầu nhìn lại Ngu La.
Trong đôi mắt vốn luôn không có quá nhiều cảm xúc ấy lần đầu xuất hiện vẻ nghi hoặc rõ ràng.
Cậu cẩn thận đ.á.n.h giá cô gái trước mặt.
Tóc đuôi ngựa đơn giản.
Trên gương mặt vẫn còn chút nét trẻ con.
Đôi mắt rất lớn.
Lúc này sáng đến kinh người, giống như vừa nhìn thấy một kho báu không thể tưởng tượng nổi.
Rất xa lạ.
Cậu chắc chắn bản thân chưa từng gặp cô gái này.
"Cô quen tôi?"
Vương Miện khẽ nhíu mày.
Trong giọng nói mang theo chút cảnh giác khó nhận ra.
Lúc này Ngu La mới ý thức được phản ứng của mình khoa trương đến mức nào.
Mặt cô lập tức đỏ bừng.
Vội vàng ngồi trở lại sofa.
Hai tay luống cuống xua xua.
"Tôi... tôi biết anh..."
"Không đúng, ý tôi là, tôi từng nghe nói về anh!"
"Tôi... tôi từng nghe tên anh rồi!"
Cô đâu thể nói:
"Tôi xuyên vào sách, còn anh là nhân vật tôi thích nhất."
Nếu nói vậy, có lẽ sẽ bị xem là người tâm thần ngay lập tức.
Sự nghi hoặc trong mắt Vương Miện càng sâu hơn.
Cô gái đột nhiên xuất hiện này...
Tại sao lại dùng ánh mắt gần như cuồng nhiệt như vậy nhìn cậu?
Người đàn ông Người Gác Đêm ho nhẹ một tiếng, phá vỡ bầu không khí kỳ quái.
"Được rồi, chuyện này để sau."
"Ngu La, Vương Miện."
"Hai người gần như đồng thời xuất hiện phản ứng năng lượng bất thường trong cùng khu vực."
"Vương Miện, vừa rồi cậu gặp chuyện gì?"
Vương Miện thu hồi ánh mắt, giọng nói lại trở về vẻ bình thản như trước.
"Tôi gặp một ông lão."
"Ông ấy nói muốn ký kết khế ước với tôi."
Người đàn ông gật đầu, ghi chép lên máy tính bảng rồi quay sang Ngu La.
"Cô là lần đầu thức tỉnh."
"Bài Linh Mặt Trời vừa rồi thuộc loại công kích sao?"
"Đã thử những lá bài khác chưa?"
Ngu La lắc đầu.
"Tôi không biết..."
"Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột."
"Nó tự xuất hiện."
Cô cúi đầu nhìn bộ bài Tarot trong tay.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt bài.
Trong lòng rối như tơ vò.
Một mặt là nỗi khiếp sợ và bất an khi xuyên tới thế giới tiểu thuyết.
Một mặt là sự kích động và căng thẳng khi được gặp thần tượng.
Còn có cả sự mờ mịt trước tương lai chưa biết.
Cô lén dùng khóe mắt nhìn Vương Miện đang ngồi bên cạnh.
Ngón tay anh rất dài.
Khớp xương rõ ràng.
Đặt ngay ngắn trên đầu gối.
Thì ra...
Đây chính là Vương Miện ngoài đời thực sao...
Còn khiến người ta cảm thấy xa cách hơn cả trong miêu tả của tiểu thuyết.
Nhưng cũng chân thật hơn.
Người đàn ông Người Gác Đêm rõ ràng đang đau đầu với tình huống của hai thiếu niên mười bảy tuổi này.
Một người là cô gái xa lạ vừa thức tỉnh, sở hữu năng lực kỳ lạ.
Một người là thiếu niên có thân phận đặc biệt, vừa thức tỉnh Thần Khư.
Hơn nữa giữa hai người này dường như còn tồn tại một mối liên hệ nào đó mà ông không biết.
"Hai người cứ ở đây trước."
"Tôi cần xác minh một số thông tin."
Ông đứng dậy.
"Không được đi lung tung."
"Sẽ có người mang nước tới."
Nói xong liền cầm máy tính bảng rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Trong phòng tiếp khách chỉ còn lại Ngu La và Vương Miện.
Không khí dường như đông cứng lại.
Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường chậm rãi vang lên.
Ngu La căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Cô muốn nói chuyện với Vương Miện.
Muốn hỏi anh...
Rất nhiều, rất nhiều điều.
Nhưng nhìn gương mặt gần như không có biểu cảm kia.
Mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng.
Không sao thốt ra được.
Ngược lại, Vương Miện là người mở lời trước.
Cậu hơi nghiêng đầu.
Ánh mắt rơi xuống bộ bài Tarot đang đặt trên đầu gối cô.
Giọng nói vẫn không có nhiều cảm xúc.
"Cấm Khư của cô là Tarot?"
Ngu La lập tức ngẩng đầu.
Đối diện với ánh mắt anh, cô vội vàng gật đầu.
"Ừm!"
"Chính là cái này."
"Bình thường tôi... à không, trước đây tôi thường chơi Tarot."
"Không ngờ Cấm Khư thức tỉnh lại là thứ này."
Cô cẩn thận lựa chọn từ ngữ.
Sợ lộ sơ hở.
Ánh mắt Vương Miện dừng lại vài giây trên lá bài Mặt Trời.
Ánh sáng màu vàng trên mặt bài dường như sáng hơn những lá bài bình thường.
Cậu không hỏi thêm.
Chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng:
"Ừ."
Sau đó quay đầu lại.
Tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đường nét nghiêng của gương mặt dưới ánh mặt trời trở nên đặc biệt rõ ràng.
Ngu La nhìn sườn mặt ấy.
Trong lòng có chút thất vọng nho nhỏ.
Nhưng nhiều hơn là cảm giác kỳ diệu khó tả.
Cô thật sự đã xuyên tới thế giới của Trảm Thần.
Còn ngồi cùng một căn phòng với Vương Miện.
Dù hoàn cảnh hiện tại rất nguy hiểm.
Tương lai cũng vô cùng mờ mịt.
Nhưng...
Được tận mắt nhìn thấy Vương Miện.
Có lẽ cũng không tệ đến vậy.
Cô lén lấy lá bài Mặt Trời ra.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* hoa văn ấm áp trên mặt bài.
"Thánh Vực Thần Thánh."
Nghe thôi đã thấy rất lợi hại.
Có lẽ...
Nhờ năng lực này, cô có thể sống sót trong thế giới này?
Thậm chí...
Có thể giống như những nhân vật trong sách, cùng Vương Miện làm được điều gì đó?
Trong trái tim thiếu nữ mười bảy tuổi.
Ngoài nỗi sợ hãi đối với tương lai chưa biết.
Đang lặng lẽ nhen nhóm một ngọn lửa nhỏ bé mang theo niềm mong đợi.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa đẹp.
Rơi xuống nền nhà giữa cô và Vương Miện.
Giống như một sợi dây vô hình.
Nhẹ nhàng nối liền hai vận mệnh vốn chẳng hề có giao điểm.
Mà Ngu La không hề biết rằng.
Khi cô đang cúi đầu nhìn lá bài Tarot rồi ngây ngô mỉm cười.
Vương Miện bên cạnh lại lén nhìn cô thêm một lần.
Sự nghi hoặc trong mắt đã nhạt đi đôi chút.
Thay vào đó là chút tò mò khó nhận ra.
Cô gái tên Ngu La này...
Rất kỳ lạ.
Nhưng khí tức trên người cô lại rất sạch sẽ.
Không có chút ô uế nào của sinh vật ăn mòn.
Chỉ có một cảm giác...
Ấm áp như ánh mặt trời.
Giống hệt lá bài "Mặt Trời" của cô vậy.