Trâm Ngọc Lệ Hồn

Chương 20: Tình yêu và hy vọng

Trước

Ngọc và Thiên Dật lén lút tiến về phía ánh sáng chói lòa, lòng tràn đầy hồi hộp. Cảm giác căng thẳng trong không khí như một sợi dây đàn kéo chặt, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Đám đông phía sau họ vẫn đang bàn tán sôi nổi, không hề hay biết rằng những âm mưu đen tối đang chực chờ.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Thiên Dật nói, giọng trầm thấp, nhưng đầy quyết tâm. “Không thể để ai phát hiện ra chúng ta.”

Ngọc gật đầu, đôi mắt sáng lên với một niềm tin mạnh mẽ. “Tôi cảm nhận được sức mạnh từ những linh hồn bị giam cầm. Họ đang kêu gọi tôi.”

Họ đến gần hơn, ánh sáng dần hiện rõ. Đó là một căn phòng nhỏ, nơi những bức tranh cổ xưa được treo trên tường, ánh sáng phát ra từ một bức tranh giữa phòng. Những hình ảnh lấp lánh như đang sống động, mỗi nét vẽ đều chứa đựng một câu chuyện, một bí mật chưa được giải mã.

“Đó là…” Ngọc thì thầm, không thể rời mắt khỏi bức tranh. Hình ảnh một người phụ nữ với ánh mắt buồn bã, tay nâng cao như muốn thoát khỏi những xiềng xích vô hình.

“Chúng ta phải tìm cách giải phóng cho cô ấy,” Thiên Dật nói, ánh mắt kiên quyết. “Có lẽ đó là một trong những linh hồn mà em cảm nhận được.”

Ngọc nhắm mắt lại, lắng nghe những tiếng gọi, những tiếng thì thào từ quá khứ. “Hãy cho tôi biết cách,” cô thì thầm, “tôi sẽ không để các bạn phải chịu đựng thêm nữa.”

Một luồng khí lạnh lẽo quét qua, khiến Ngọc rùng mình. Cô mở mắt, thấy bức tranh dường như đang chuyển động. Một ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ đó, lan tỏa khắp căn phòng. Cảm giác như có một sức mạnh kỳ diệu đang chảy qua từng kẽ tay của cô.

“Ngọc, em thấy gì?” Thiên Dật hỏi, lo lắng khi thấy vẻ mặt của cô.

“Tôi cảm nhận được sự đau đớn, nỗi thống khổ của bà ấy. Bà ấy đã chịu đựng quá nhiều,” Ngọc nói, đôi mắt ầng ậng nước. “Chúng ta phải giúp bà ấy thoát khỏi đây.”

Thiên Dật tiến lại gần bức tranh, đưa tay chạm vào khung. “Có điều gì đó kỳ lạ ở đây,” chàng nói, nhìn sâu vào mắt Ngọc. “Có thể chúng ta cần phải làm điều gì đó để giải phóng linh hồn này.”

“Chúng ta cần một vật thiêng,” Ngọc nhớ lại lời dạy của mẹ. “Một vật có thể kết nối giữa hai thế giới.”

Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía hành lang. Họ giật mình, vội vã tìm chỗ ẩn nấp. Thiên Dật kéo Ngọc vào một góc tối, ánh mắt họ giao nhau, vừa lo lắng vừa kiên định.

“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” chàng thì thầm. “Nếu bị phát hiện…”

Tiếng bước chân gần lại. Một bóng người xuất hiện, đó là Tôn Tử Huyền. Cô ta bước vào phòng, ánh mắt lấp lánh như muốn tìm kiếm điều gì. “Hẳn là có ai đó ở đây,” cô ta nói, giọng điệu lạnh lùng, nhưng lại mang chút quyến rũ.

Ngọc nín thở, cảm giác như từng nhịp tim của mình đều vang lên trong không gian tĩnh lặng. Thiên Dật siết chặt tay Ngọc, truyền cho cô sức mạnh. “Chúng ta phải chờ,” chàng thì thầm.

Tôn Tử Huyền tiến lại gần bức tranh, ánh mắt cô ta không rời khỏi hình ảnh người phụ nữ trong đó. “Ngươi có biết điều gì không?” cô ta hỏi, giọng điệu mỉa mai. “Có phải ngươi cũng đang tìm kiếm sức mạnh?”Ngọc cảm thấy bất an. “Cô ta không thể biết,” cô nghĩ, lòng tràn ngập lo lắng. “Nếu không, mọi thứ sẽ hỏng bét.”

“Ta sẽ không để cô có được điều đó,” Tôn Tử Huyền tiếp tục, ánh mắt đầy thách thức. “Sức mạnh này thuộc về ta!”

Ngọc nắm chặt tay, cảm giác như có một luồng khí nóng dâng trào. “Cô ta không thể chiếm hữu linh hồn này,” Ngọc thì thầm.

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Thiên Dật nói, giọng quyết đoán.

Ngọc gật đầu, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Chúng ta sẽ không để cô ta làm tổn thương linh hồn này.”

Khi Tôn Tử Huyền quay lưng, Ngọc và Thiên Dật nhanh chóng tiến lên. Thiên Dật lấy từ trong người ra một viên đá lấp lánh, ánh sáng phát ra mạnh mẽ, như thể đang kết nối với sức mạnh của bức tranh.

“Đưa tay ra,” chàng thì thầm. Ngọc làm theo, lòng tràn đầy hy vọng. Ánh sáng từ viên đá lan tỏa, hòa quyện với hình ảnh trong bức tranh. Một âm thanh trong trẻo vang lên, như một lời gọi từ sâu thẳm.

“Chúng ta làm được!” Ngọc kêu lên, đôi mắt sáng rực. “Hãy giải thoát cho bà ấy!”

Bỗng nhiên, không gian xung quanh họ chao đảo. Tôn Tử Huyền quay lại, ánh mắt đầy tức giận. “Các ngươi đang làm gì?” cô ta gầm lên.

Ngọc và Thiên Dật không còn thời gian để suy nghĩ. Họ dồn sức mạnh vào viên đá, cầu nguyện cho linh hồn được giải thoát. Ánh sáng chói lòa bùng nổ, khiến căn phòng sáng rực như ban ngày.

“Không!” Tôn Tử Huyền thét lên, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn đi mọi thứ xung quanh, và hình ảnh người phụ nữ trong bức tranh bắt đầu tan biến vào không khí.

Ngọc cảm nhận được sức mạnh từ linh hồn, như thể bà ấy đang mỉm cười với họ. “Cảm ơn,” một giọng nói vang lên trong tâm trí Ngọc, ấm áp và dịu dàng.

Khi ánh sáng dần tắt, Ngọc và Thiên Dật vẫn đứng đó, thở hổn hển. “Chúng ta đã làm được,” Ngọc nói, nước mắt rưng rưng. “Bà ấy đã được giải thoát.”

“Nhưng chúng ta không thể dừng lại ở đây,” Thiên Dật nói, ánh mắt nghiêm nghị. “Tôn Tử Huyền sẽ không để yên cho chúng ta.”

“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo,” Ngọc đáp, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.

Cả hai rời khỏi căn phòng, lòng tràn đầy hy vọng nhưng cũng không khỏi lo lắng cho những gì sắp tới. Họ biết rằng hành trình của mình chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Những âm mưu và sự phản bội vẫn đang chực chờ, và họ sẽ phải đối mặt với một tương lai đầy thử thách.

Khi họ bước ra khỏi khu vực tối tăm, ánh sáng bình minh bắt đầu ló rạng, mang theo hy vọng cho một ngày mới. Ngọc và Thiên Dật nắm chặt tay nhau, sẵn sàng đối diện với mọi khó khăn phía trước. Họ hiểu rằng tình yêu của họ sẽ là sức mạnh dẫn lối, nhưng liệu họ có đủ dũng cảm để vượt qua những thử thách mà số phận đã định sẵn?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn