Trâm Ngọc Lệ Hồn

Chương 14: Nỗi đau mất mát

Trâm Ngọc đứng giữa sân, ánh mắt tràn đầy lo âu. Bầu không khí nặng nề, những tiếng nói rì rào xung quanh như những con sóng cuộn trào trong lòng cô. Thiên Dật đã ra ngoài từ sớm, tìm kiếm thông tin về những kẻ đang âm thầm theo dõi họ. Cô lo lắng không chỉ vì tình hình hiện tại mà còn vì nỗi lo cho anh. Trong lòng cô, tình yêu dành cho Thiên Dật như một ngọn lửa không bao giờ tắt, nhưng cũng chính ngọn lửa ấy đang đốt cháy những phần ngọt ngào của tuổi trẻ.

Khi tiếng bước chân vang lên, Ngọc quay lại. Thiên Dật xuất hiện, vẻ mặt đầy căng thẳng. “Ngọc, chúng ta cần phải đi ngay,” anh nói, giọng khẩn trương. “Có tin tức không hay.”

Cô cảm thấy tim mình đập nhanh. “Có chuyện gì vậy?” Ngọc hỏi, lòng thắt lại.

“Có kẻ đã tìm thấy dấu vết của chúng ta. Họ đang tiến gần,” Thiên Dật đáp, ánh mắt anh tối lại. “Chúng ta không còn thời gian.”

Trâm Ngọc gật đầu, nắm chặt tay anh. “Chúng ta sẽ không để họ chia cắt mình. Dù thế nào đi nữa, em sẽ ở bên anh.”

Họ vội vã chạy ra khỏi ngôi nhà, nhưng chưa kịp rời khỏi làng, một tiếng nổ lớn vang lên. Ngọc ngã khuỵu xuống, cảm giác đất dưới chân rung chuyển. “Cẩn thận!” Thiên Dật hô lớn, kéo cô đứng dậy.

Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Những tiếng la hét, tiếng bước chân hối hả vang lên khắp nơi. Ngọc cảm nhận được sự sợ hãi trong lòng, nhưng cô biết mình phải mạnh mẽ. “Chúng ta phải tìm chỗ trốn,” cô nói, giọng kiên định.

“Đi theo anh,” Thiên Dật nắm tay cô và dẫn đi. Họ chạy qua những con hẻm nhỏ, tránh xa những ánh mắt đang tìm kiếm. Trâm Ngọc cảm thấy sự gắn kết giữa họ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dù cho có bất cứ điều gì xảy ra, cô sẽ không bao giờ rời xa anh.

Bỗng, họ bị chặn lại bởi một nhóm người lạ mặt. Lý Minh đứng ở giữa, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này,” hắn nói, giọng đầy thách thức.

“Ngươi không có quyền gì ở đây!” Thiên Dật gầm lên, tay nắm chặt kiếm. “Chúng ta sẽ không để ngươi chiếm đoạt cuộc sống của chúng ta!”

“Cuộc sống của các ngươi đã kết thúc từ khi ta quyết định,” Lý Minh đáp, nụ cười trên môi chứa đựng sự tàn nhẫn. “Ngọc, em nên biết rằng tình yêu không thể thắng nổi quyền lực.”

Ngọc cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng cô không để nó chiếm lĩnh. “Ta sẽ không bao giờ khuất phục trước ngươi!” cô thét lên, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cuộc chiến nổ ra. Thiên Dật lao vào, từng đòn đánh mang theo sức mạnh của tình yêu và sự bảo vệ. Ngọc đứng bên cạnh, quan sát, lòng đau đớn khi thấy anh phải đối mặt với những kẻ thù tàn ác. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh của mẹ, hình ảnh của những gì đã mất. “Mẹ ơi, con không thể thua!” cô thầm thì.

Nhưng khi cuộc chiến đang diễn ra, một điều bất ngờ xảy ra. Một tiếng thét vang lên từ phía sau, khiến Ngọc quay lại. Tống Ngọc Linh, bạn thân của cô, đang bị một tên lính giữ chặt. “Ngọc! Cứu ta!” cô ta kêu lên.“Linh!” Ngọc hốt hoảng, chạy về phía bạn mình. “Buông cô ấy ra!” Cô gào lên, nhưng không thể làm gì khi mà những kẻ thù đang dồn ép.

“Ngọc, đừng!” Thiên Dật hô lên, nhưng đã quá muộn. Ngọc lao vào, quyết tâm cứu bạn mình. Đúng lúc đó, một cú đánh mạnh mẽ từ Lý Minh khiến Thiên Dật ngã xuống đất.

“Thiên Dật!” Ngọc hét lên, lòng quặn thắt. Cô không thể để mọi thứ sụp đổ. Cô quay lại, ánh mắt quyết tâm. “Buông bạn tôi ra, nếu không ta sẽ không tha cho các ngươi!”

Lý Minh cười khẩy. “Em nghĩ rằng em có thể chiến thắng ta sao? Hãy xem điều gì sẽ xảy ra với những người thân yêu của em.”

Ngọc cảm thấy như mọi thứ sụp đổ. Cô quay lại nhìn Thiên Dật đang nằm bất động trên mặt đất. Một cơn sóng đau đớn dâng trào trong lòng cô. “Không! Không thể như vậy!” Cô gào lên, nước mắt trào ra.

“Ngọc, hãy đi!” Thiên Dật cố gắng nói, nhưng sức lực của anh đã cạn kiệt. “Cứu lấy chính mình!”

“Không! Em sẽ không bỏ rơi anh!” Ngọc đáp, lòng quyết tâm không nguôi. Cô cảm nhận được sức mạnh trong người, sức mạnh từ tình yêu mà họ đã xây dựng.

Bất ngờ, một làn sóng sáng rực xuất hiện xung quanh Ngọc, như một sức mạnh vô hình được giải phóng. Cô cảm nhận được linh hồn của mẹ đang ở bên cạnh, thúc giục cô đứng lên. “Mẹ… mẹ đang ở đây!” cô thầm thì.

“Cái gì?” Lý Minh nhíu mày, ánh mắt hoang mang. “Ngươi đang làm gì?”

“Ta sẽ không để ngươi chiếm đoạt cuộc sống của chúng ta!” Ngọc hét lên, sức mạnh trong cô dâng trào. Cô lao về phía Lý Minh, một sức mạnh chưa từng có tràn ngập trong lòng.

Cuộc chiến chưa bao giờ căng thẳng như lúc này. Thiên Dật, dù đau đớn, vẫn cảm nhận được sức mạnh của Ngọc. “Ngọc!” Anh gọi, ánh mắt đầy hy vọng. “Em có thể làm được!”

Ngọc, với tất cả sức mạnh của tình yêu và sự quyết tâm, đã lao vào cuộc chiến. Nhưng bóng tối vẫn còn đang rình rập, và những bí mật chưa được tiết lộ vẫn đang chờ đợi họ phía trước. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là cuộc chiến giữa tình yêu và quyền lực, mà còn là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, nơi mà mỗi quyết định sẽ định đoạt số phận của họ.

Trái tim Ngọc đập mạnh, cô không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng một điều chắc chắn là: tình yêu của họ sẽ không bao giờ tắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn