Trâm Ngọc Lệ Hồn

Chương 1: Bóng dáng quá khứ

Sau

Trâm Ngọc đứng bên cửa sổ nhỏ trong ngôi nhà gỗ mộc mạc, ánh sáng dịu dàng của buổi sớm len lỏi qua những tán lá xanh bên ngoài, chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của cô. Làn da trắng như ngọc và mái tóc dài đen mượt buông xõa, nhưng điều khiến cô trở nên đặc biệt không chỉ là vẻ bề ngoài. Đôi mắt to tròn, sáng trong, luôn mang theo chút buồn bã, như thể đang tìm kiếm điều gì đã mất.

Ngọc là con gái của một vị thuốc sư nổi tiếng trong vùng. Từ khi còn nhỏ, cô đã được mẹ dạy cho những bí quyết chế tác thuốc và thảo dược. Những buổi chiều, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, hai mẹ con cùng nhau thu hái những loại cây cỏ quý giá, mẹ thường kể cho cô nghe về những bài thuốc kỳ diệu mà bà đã nghiên cứu suốt cả đời. Những câu chuyện đó như một phần linh hồn của cô, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức đau thương.

Mẹ mất khi Ngọc chưa tròn mười sáu, một vụ tai nạn bất ngờ, nhưng cô không tin đó là sự tình cờ. Những điều bí ẩn bao quanh cái chết của mẹ vẫn còn ám ảnh cô. Gia tộc khác luôn ghen ghét tài năng của gia đình cô, liệu có phải họ đứng sau tất cả? Ngọc không thể để những ký ức đó trôi qua mà không có câu trả lời. Cô quyết tâm tìm ra sự thật.

Trong ngôi làng nhỏ, cuộc sống diễn ra bình yên nhưng cũng đầy những chao đảo của lòng người. Ngọc thường xuyên lui tới những cánh đồng thảo dược, nơi mà cô cảm thấy gần gũi nhất với mẹ. Mỗi lần đứng giữa những hàng cây xanh, cô như thấy mẹ bên cạnh, nhẹ nhàng chỉ dẫn, động viên. Ngọc tự nhủ phải mạnh mẽ, không chỉ vì bản thân mà còn vì mẹ.

Một ngày, khi đang thu hái cỏ, Ngọc tình cờ gặp Tống Ngọc Linh, cô bạn thân từ thuở nhỏ. Linh với nụ cười tươi tắn, mái tóc ngắn cột hai bím, luôn biết cách mang lại niềm vui cho Ngọc. "Ngọc, hôm nay chúng ta đi xem hội làng nhé! Chắc chắn sẽ vui lắm!" Linh nhảy nhót, ánh mắt rực rỡ.

Ngọc mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn còn chút do dự. "Hội làng... có lẽ cũng không có gì mới mẻ." Cô thở dài, nhưng Linh không dễ dàng bỏ cuộc. "Mình sẽ không để bạn ở nhà một mình đâu! Đi nào!" Cuối cùng, Ngọc cũng bị thuyết phục, cô gật đầu.

Hội làng diễn ra trong không khí rộn ràng, tiếng cười nói vang lên khắp nơi. Ngọc và Linh đi dạo, thưởng thức những món ăn đặc sản, nhìn ngắm những gian hàng trưng bày sản phẩm thủ công mỹ nghệ. Một cảm giác vui vẻ bao trùm, nhưng trong lòng Ngọc vẫn có điều gì đó lấn cấn.

Khi đi đến khu vực biểu diễn múa lân, Ngọc bỗng nhiên dừng lại. Giữa đám đông, một chàng trai xuất hiện, mang phong thái nho nhã, đôi mắt sáng như ánh sao. Lý Thiên Dật, con trai của một vị quan trong triều đình. Ngọc không thể rời mắt khỏi anh, sự tự tin và vẻ đẹp của anh như một làn gió mới trong cuộc sống tẻ nhạt của cô.Thiên Dật cũng nhận ra ánh mắt của Ngọc. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, như thể anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. "Cô gái xinh đẹp, sao lại đứng một mình giữa chốn đông người như vậy?" Giọng nói của anh ấm áp, như dòng suối mát lành giữa mùa hè oi ả.

Ngọc bối rối, không biết trả lời thế nào. "Tôi... chỉ là một người bình thường." Cô cúi đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn khiến cô không thể dời đi. Thiên Dật tiến lại gần, "Mỗi người đều có giá trị riêng. Tôi thấy trong đôi mắt của cô có một điều gì đó thật đặc biệt."

Linh đứng bên cạnh, cười khúc khích, không kìm được sự thích thú trước tình huống này. Ngọc chỉ biết lúng túng, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm xúc khó tả. Một phần của cô muốn bỏ đi, nhưng một phần lại muốn ở lại, muốn nghe thêm những lời từ chàng trai này.

Khi lễ hội dần kết thúc, Thiên Dật mời Ngọc và Linh cùng thưởng thức một ly trà. Trong không khí yên tĩnh, họ trò chuyện, về cuộc sống, về những ước mơ, và cả những nỗi đau. Ngọc không ngờ rằng, chỉ trong một buổi tối, cô đã tìm thấy một người có thể hiểu được tâm tư của mình.

Khi ánh đèn lồng bắt đầu tắt dần, Ngọc cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Có thể nào đây chính là điều mà cô đã tìm kiếm bấy lâu? Nhưng những ký ức về mẹ, về cái chết đầy bí ẩn, lại lởn vởn trong tâm trí, khiến cô không thể hoàn toàn đắm chìm trong khoảnh khắc ngọt ngào này.

"Ngọc, bạn có nghĩ rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau không?" Thiên Dật hỏi, ánh mắt kiên định. Ngọc nhìn anh, trong lòng trào dâng những cảm xúc chưa từng có. "Tôi hy vọng là vậy." Cô trả lời, nhưng không thể biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng.

Chương 1 khép lại với những câu hỏi chưa có lời giải, những bí mật từ quá khứ vẫn đeo bám, và một khởi đầu mới đang chờ đợi. Ngọc không biết rằng, cuộc gặp gỡ định mệnh này sẽ thay đổi tất cả, đưa cô vào một cuộc hành trình đầy thử thách và đau thương.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau