Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 24: Quyết Đấu Tử Sinh

Trời chưa sáng hẳn, màn sương mỏng trôi qua giữa những mái ngói cong, tĩnh mịch đến mức nghe rõ nhịp thở của đất trời. Trong tẩm điện vắng, Ngọc Dao đứng trước cánh cửa gỗ sơn son, lòng nặng trĩu. Mỗi bước chân như khắc sâu vào ký ức, kéo theo bóng hình của quá khứ và những ẩn ức chưa từng hé lộ. Nàng biết, đêm nay là một lần đoạn tuyệt, cũng là một lần tái sinh.

Cửa khẽ mở, mùi thuốc bắc nhè nhẹ cùng hương trầm len lỏi trong không khí. Bên trong, Tạ Thục Nghi ngồi ngay ngắn sau án thư, dáng người gầy gò nhưng toát lên khí chất bất khuất. Ánh đèn hắt lên những sợi tóc bạc trên mái đầu búi cao, gương mặt bà hằn sâu dấu vết thời gian và nỗi hận không tan.

“Ngươi đến rồi.” Giọng bà vang lên trầm khàn, không chút thân tình, lạnh như sương khuya.

Ngọc Dao đáp lại bằng ánh nhìn bình thản. Nàng tiến vào, không vội vàng, cũng không lùi bước. Gió bên ngoài lùa vào, vạt áo nhẹ lay, ánh sáng mờ đục in bóng hai người lên nền đá lạnh.

“Cô cô,” nàng cất lời, thanh âm nhẹ mà vững vàng, “người thật sự muốn điều gì? Là hận thù, là danh dự, hay chỉ còn lại bóng hình Tạ gia trong trí nhớ?”

Tạ Thục Nghi mím môi, khóe miệng nhếch lên nụ cười chua chát. “Ta chỉ muốn Tạ thị không bị vùi lấp trong bùn nhơ, không trở thành trò cười của thiên hạ. Ta muốn những kẻ nợ máu phải trả bằng máu, muốn ngươi mạnh mẽ, không yếu đuối tin vào cái gọi là nhân nghĩa. Nhưng ngươi lại lựa chọn tha thứ, lựa chọn tin tưởng vào kẻ từng tàn sát nhà mình. Ngươi làm ta thất vọng.”

“Ta không quên quá khứ, nhưng càng không thể dùng máu để đổi lấy tương lai.” Ngọc Dao đáp, ánh mắt lóe lên tia sắc bén. “Cô cô, năm xưa người làm gì, ta đều đã biết. Ngay cả mẫu thân, người cũng không dung tha.”

Ánh mắt Tạ Thục Nghi tối lại, hai bàn tay gầy guộc bấu chặt mép bàn. “Nếu không có ta, ngươi đã không sống đến ngày hôm nay. Ngươi tưởng mình đủ lông đủ cánh rồi sao?”

“Ta không phủ nhận người từng cứu ta, nhưng người cũng chính tay đẩy ta vào hố sâu.” Ngọc Dao chậm rãi tháo trâm ngọc khỏi tóc, đặt lên bàn, như thể cởi bỏ mọi ràng buộc cuối cùng. “Hôm nay, giữa chúng ta, chỉ còn lại hai kẻ đối đầu, không còn là cô cháu.”

Tạ Thục Nghi gật đầu, lặng lẽ mở hộp gỗ mun trước mặt. Bên trong, lọ thuốc, kim bạc, hương liệu xếp ngay ngắn, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo. Bà rút ra một bình sứ nhỏ, đặt mạnh xuống bàn, ánh mắt như muốn xuyên thấu Ngọc Dao.

“Năm xưa, ta dạy ngươi y lý, dạy độc thuật, cũng là để ngươi sống sót giữa bầy sói. Ngày hôm nay, ta muốn biết, ngươi có thật sự vượt qua được ta không?”

Ngọc Dao rút từ tay áo một túi vải cũ, bên trong là những vật nàng đã chuẩn bị suốt mấy ngày qua. Nàng đặt túi lên bàn, chậm rãi mở ra, từng lọ nhỏ, từng gói thuốc hiện lên dưới ánh đèn, mỗi thứ đều mang dấu ấn của những năm tháng học tập bên cạnh người cô này.

Tạ Thục Nghi không chần chừ. Bà mở nắp bình sứ, rắc lên bàn một lớp phấn trắng mờ, mùi thơm ngọt lan tỏa, hòa vào không khí lạnh giá. “Băng Tâm tán. Chỉ cần hít phải, máu sẽ đông lại, ý thức dần tê liệt, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng cuối cùng.”

Ngọc Dao không tránh né, cũng không lùi bước. Nàng mở lọ thuốc màu lục, lấy ra viên hoàn nhỏ, nhẹ nhàng lăn trên mu bàn tay. “Tử Hồng hoàn. Một khi dính vào da, độc ngấm vào tạng phủ, chỉ còn một canh giờ để tự giải.”

Hai người đối diện, từng động tác đều chuẩn xác, không thừa không thiếu. Ngọc Dao vận dụng kim bạc, điểm lên huyệt đạo trên cổ tay, máu chảy ra xanh nhạt rồi dần trở lại sắc đỏ. Tạ Thục Nghi phất tay, phấn độc tán ra trong gió, nhưng Ngọc Dao đã kịp dùng trâm ngọc nhúng nước thuốc, che kín đường thở, tránh được hiểm nguy trong gang tấc.

Mỗi lần độc dược va chạm, lại có một loại hương khác nổi lên, hóa giải hoặc át chế lẫn nhau. Căn phòng như biến thành chiến trường không tiếng động, chỉ có tiếng thở dồn dập và ánh mắt giao tranh dữ dội. Họ không còn là cô cháu, mà là hai đối thủ ngang tài ngang sức, mỗi người đều mang trong mình nỗi đau và khát vọng riêng.

Tạ Thục Nghi đổi chiêu, búng ngón tay làm rơi xuống đất một mảnh giấy nhỏ, bột đen tan ra, mùi thơm dìu dịu lan khắp phòng. “Phệ Tâm tán, thứ độc từng làm cả một gia tộc biến mất chỉ trong một đêm. Ngươi có bản lĩnh phá giải không?”

Ngọc Dao không hề nao núng. Nàng rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay, máu nhỏ vào lòng bàn tay, hòa với thuốc giải giấu sẵn. Mùi tanh trộn vào hương độc, không khí trong phòng trở nên đặc quánh, căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

“Cô cô, người muốn ta chết, hay chỉ muốn thử lòng ta?” Ngọc Dao hỏi, giọng nhẹ như gió.

Tạ Thục Nghi sững lại, ánh mắt thoáng chút chao đảo, nhưng rất nhanh đã trở nên lạnh băng. “Nếu ngươi không thắng được ta, ngươi không xứng sống tiếp, càng không xứng mang họ Tạ.”

Ngọc Dao nhắm mắt, nhớ lại từng ngày thơ ấu bên cạnh bà. Khi ấy, người cô này từng là chốn nương tựa cuối cùng của nàng, từng nắm tay nàng chỉ từng đường kinh mạch. Nhưng thời gian đã biến tất cả thành dày vò. Đến hôm nay, mọi dịu dàng đều hóa thành gai nhọn.

Cuộc đấu trí vẫn tiếp diễn, từng động tác đều dứt khoát, không chút do dự. Ngọc Dao liên tục đổi chiêu, dùng kim châm điểm huyệt, giấu thuốc giải trong từng hơi thở, từng động tác nhỏ. Tạ Thục Nghi cũng không kém, độc dược biến hóa khôn lường, mỗi lần đều khiến Ngọc Dao phải căng óc đối phó.

Mồ hôi rịn trên trán hai người, ánh đèn rung rinh, bóng họ trên nền đá như quấn lấy nhau không rời. Trong khoảnh khắc, dường như không còn ai khác trên đời, chỉ còn lại hai linh hồn bị giam cầm bởi hận thù và hy vọng.

Ngọc Dao bất ngờ rút ra một tấm bùa vàng, thấm nước thuốc, ném vào lửa trên bàn. Ngọn lửa bùng lên, khói trắng lan tỏa, mùi hương thanh khiết xua tan mọi mùi độc còn sót lại.

“Tẩy Tâm hương.” Nàng cất lời, mắt không rời bà. “Đây là vật mẫu thân truyền lại, chỉ trưởng nữ Tạ gia mới có thể dùng. Người gieo độc, phải tự mình gánh lấy hậu quả.”

Tạ Thục Nghi lùi lại, sắc mặt trắng bệch. “Ngươi… ngươi lấy được thứ này từ đâu?”

“Chính mẫu thân để lại.” Ngọc Dao đáp, tay rút trong áo ra một tập giấy, dấu đỏ còn tươi. “Còn đây, là bằng chứng vạch mặt Triệu Tần và Vương Khải Minh. Họ cấu kết vu hãm Tạ thị, tất cả đều đã rõ. Ta đã giao một bản cho bệ hạ, một bản cho đại lý tự. Người không còn gì để lo sợ nữa.”

Tạ Thục Nghi run rẩy, nước mắt chảy dài trên gương mặt đã hằn nếp nhăn. Bà ngã xuống ghế, tay buông lỏng, chiếc bình sứ lăn xuống đất vỡ tan, chất độc loang ra thành vệt đen lạnh lẽo.“Vậy là ta đã thua, thua chính đứa cháu mà ta dạy dỗ, thua cả trái tim mình…” Bà thì thào, giọng như tan vào gió.

Ngọc Dao nhẹ nhàng bước tới, đặt bàn tay ấm lên tay bà. “Người không thua ai cả, chỉ là mỗi người đi một con đường khác nhau. Người chọn hận thù, ta chọn hy vọng.”

Tạ Thục Nghi nhắm mắt, hơi thở yếu ớt nhưng vẫn chưa dứt. “Ngươi không giết ta?”

Ngọc Dao lắc đầu, nước mắt lăn dài: “Người là cô cô của ta. Ta không phải kẻ máu lạnh như thế. Người hãy sống, để chuộc lại lỗi lầm, để chứng kiến Tạ gia được minh oan mà không cần máu chảy đầu rơi.”

Ngoài kia, tiếng mưa lộp bộp trên mái ngói, gió cuốn qua mang theo mùi đất ẩm và hương trầm, cuốn sạch tàn dư của thuốc độc. Trong phòng, hai người phụ nữ ngồi bên nhau, khoảng cách chỉ một sải tay mà như xa cách cả một kiếp người.

Một bóng áo đen thoắt hiện ngoài hành lang, Tiêu Viễn dõi theo từng động tĩnh, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng. Lục Dận đứng ở góc tối, dáng người cao lớn phủ bóng lên nền đá, ánh mắt sâu thẳm không gợn sóng. Hắn nhìn Ngọc Dao qua khe cửa, trong lòng dâng lên nỗi đau xen lẫn niềm tự hào khó diễn tả.

Đột ngột, phía sau điện vang lên một tiếng động lớn. Tiêu Viễn lao đi như tia chớp, bóng áo đen khuất dần trong màn mưa. Lục Dận ra hiệu cho thị vệ: “Bảo vệ Ngọc Dao, không để bất cứ ai tiếp cận.”

Trong tẩm điện, chưa kịp định thần, cánh cửa sau bật mở. Một bóng người lao vào, kiếm sáng loang loáng. Sát thủ của Vương Khải Minh, đôi mắt đỏ ngầu, hét lớn: “Tạ Ngọc Dao, ngươi phải chết!”

Ngọc Dao phản ứng nhanh, tránh nhát kiếm, dùng trâm ngọc phóng vào cổ tay đối phương. Tiêu Viễn từ ngoài xông vào, kiếm lóe sáng trong bóng tối, sát thủ gục xuống, máu loang đỏ sàn đá.

Lục Dận bước vào, đôi mắt quét qua căn phòng ngập mùi thuốc độc, dừng lại trên gương mặt tái nhợt của Ngọc Dao. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay nàng, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang, như muốn xua tan mọi lạnh giá.

Tiêu Viễn kiểm tra thi thể, khẽ nói: “Vương Khải Minh đã phát hiện ra. Hắn sẽ không dừng lại.”

Lục Dận gật đầu, ánh mắt tối lại: “Chuyện xảy ra đêm nay, tuyệt đối không để lộ ra ngoài. Sáng mai, lập tức bao vây phủ thân vương, lục soát từng ngóc ngách, nhất định phải lôi bằng được kẻ chủ mưu.”

Ngọc Dao cúi xuống, nhặt lấy mảnh giấy trong tay sát thủ. Chỉ hai chữ ngắn ngủi: “Tận diệt.”

Lục Dận siết nhẹ vai nàng, giọng trầm thấp: “Chúng không chỉ muốn mạng nàng, mà còn muốn diệt sạch chứng cứ. Ngọc Dao, nàng đã sẵn sàng cho trận quyết đấu cuối cùng chưa?”

Ngọc Dao ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên thứ ánh sáng kiên định. “Ta đã vượt qua chính mình, vượt qua cô cô. Dù phía trước là vực thẳm, ta cũng không lùi bước. Chỉ cần còn một hơi thở, ta sẽ bảo vệ điều mình tin tưởng.”

Lục Dận nhìn nàng, trong mắt dâng lên cảm xúc phức tạp khó nói thành lời. “Trẫm sẽ ở bên nàng. Dù là bóng tối hay ánh sáng, chỉ cần nàng không buông tay, trẫm cũng không rời xa.”

Bên ngoài, mưa mỗi lúc một nặng hạt, bóng đêm dày đặc như nuốt trọn mọi âm thanh. Ở phương xa, trong phủ thân vương, ánh lửa bùng lên, tiếng binh khí va chạm dội về vọng lại, báo hiệu cơn bão mới sắp trào dâng.

Ngọc Dao ngồi xuống bên cạnh Tạ Thục Nghi, nhẹ nhàng lau đi vệt máu trên môi bà. Đôi mắt già nua nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt nhưng vẫn còn nhịp đập. Trong khoảnh khắc, mọi hận thù như lắng xuống, chỉ còn lại tàn tích của tình thân và những nỗi buồn không tên.

Tiếng bước chân rầm rập bên ngoài, thị vệ áo giáp bạc lặng lẽ bao vây khắp điện. Tiêu Viễn rút kiếm, ánh mắt lạnh lùng như băng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ nguy cơ nào.

Lục Dận đứng trước cửa, áo choàng đen phủ dài, gương mặt nghiêm nghị. Hắn ra hiệu cho Ngọc Dao: “Đêm nay nàng ở lại đây. Trẫm sẽ không để bất cứ ai làm hại nàng.”

Ngọc Dao gật đầu, ánh mắt không còn sợ hãi. Nàng đã đi qua ranh giới sinh tử cùng huyết mạch của mình, đã phá giải mọi độc dược, tìm ra chứng cứ minh oan cho Tạ thị. Từ giây phút này, nàng không còn là quân cờ của bất kỳ ai nữa.

Trong bóng tối, Tạ Thục Nghi chợt mở mắt, nhìn Ngọc Dao, ánh mắt lần đầu không còn thù hận, chỉ còn lại chút dịu dàng của một người thân. “Ngọc Dao… tha thứ cho ta.”

Nước mắt Ngọc Dao rơi xuống, nhỏ lên bàn tay khô héo của bà. “Chúng ta đều đã trả giá. Hãy để quá khứ ngủ yên.”

Tiếng gió rít qua hành lang, mang theo cả nỗi đau lẫn hy vọng. Trong căn phòng sáng leo lét ánh nến, hai người phụ nữ – một già, một trẻ, một người vừa thắng trận quyết đấu sinh tử, một người lần đầu biết buông bỏ – lặng lẽ ngồi bên nhau, chờ bình minh.

Ngoài kia, bóng tối vẫn chưa tan, ánh sáng le lói ở chân trời như một lời hứa về khởi đầu mới. Nhưng phía xa, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng binh khí lại vang lên, báo hiệu cơn sóng dữ chưa chịu lặng yên.

Trên bàn, tập giấy chứng cứ lặng lẽ nằm đó, như một ngọn đèn nhỏ giữa biển đêm mịt mùng. Số phận Đại Lương, số phận từng người, vẫn còn treo lơ lửng trên đầu ngọn gió, chờ một bàn tay đủ mạnh để thay đổi tất cả.

Ngọc Dao hiểu, trận quyết đấu thật sự vẫn còn ở phía trước. Nàng siết chặt bàn tay, đôi mắt sáng rực niềm tin không thể dập tắt. Dù phía trước là vực sâu hay biển lửa, nàng cũng sẽ không lùi bước.