Gió sớm mai chưa tan hết hương mưa đêm, từng giọt nước lăn dài trên mái ngói xanh, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của trời hửng. Trong đại điện Thừa Ân, không khí lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lùa nhẹ qua song cửa, làm rung động rèm lụa và khơi dậy cảm giác bất an ẩn sâu trong lòng mỗi người.
Tạ Ngọc Dao bước đi giữa hai hàng cung nữ, dáng người mảnh mai nhưng từng bước đều vững chãi. Áo lụa nhạt màu vương mùi mai cũ, ánh mắt nàng sáng như nước trong, không gợn chút sợ hãi, chỉ còn lại sự điềm tĩnh của người đã trải qua bao cơn sóng dữ. Đứng chờ ở bậc thềm là Tiêu Viễn, thị vệ thân tín của Đế vương, ánh mắt lạnh lùng, lặng lẽ gật đầu, ra hiệu nàng theo lối hành lang phía tây.
Thư phòng của Lục Dận không lớn, ánh đèn dầu hắt bóng lên vách gỗ sẫm. Mùi mực thơm phảng phất, hòa lẫn hương trầm dìu dịu, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm, vừa lạnh lẽo khó lường. Đế vương ngồi sau án thư, áo bào đen thêu vân bạc, tóc buộc cao, môi mỏng điểm nét cười nhạt. Đôi mắt sâu thẳm của y dõi theo từng cử động của Ngọc Dao, sắc lạnh như màn đêm chưa tan.
— Ngồi đi, — y cất giọng, âm thanh không cao nhưng sắc bén, như lưỡi kiếm lướt trên mặt nước.
Ngọc Dao ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim, lưng thẳng tắp, hai tay đặt gọn trên gối áo. Ánh mắt nàng không né tránh, lặng lẽ đối diện vị đế vương trước mặt.
Lục Dận lật nhẹ một tờ giấy trên bàn, đẩy về phía nàng, ánh mắt không rời nét mặt nàng:
— Trẫm nhận được thứ này từ Tả Thừa tướng. Trên đó, tên nàng xuất hiện cùng “Tịnh Mai hội” và vụ đầu độc Hoàng hậu. Nàng có gì muốn nói?
Ngọc Dao nhìn qua những hàng chữ quen thuộc, lòng không hề xao động. Nàng đáp, giọng bình thản:
— Nếu Hoàng thượng thực sự tin thần thiếp là chủ mưu, cần gì phải hỏi lại? Xin bệ hạ cứ xử theo luật nước.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Lục Dận thoáng qua một tia tán thưởng pha lẫn hồ nghi. Y nhếch môi:
— Khá lắm, dám thẳng thắn đối diện, không sợ chết? Nhưng nàng nghĩ trẫm dễ bị che mắt đến thế sao?
Ngọc Dao vẫn giữ ánh mắt kiên định:
— Thần thiếp chỉ mong bệ hạ nhìn vào chân tướng, không phải lời đồn.
Một thoáng lặng im. Bên ngoài, tiếng mưa đêm còn đọng lại thành những vệt nước lăn dài trên ngói, như tiếng thì thầm của những bí mật chưa từng hé lộ.
Đột ngột, Khế Ước Tâm Ấn giữa hai người phát tác. Một cơn đau sắc lạnh xuyên qua tâm trí, khiến Ngọc Dao phải siết chặt hai tay trong ống tay áo. Đôi mắt Lục Dận cũng thoáng hiện vẻ đau đớn, nhưng y chỉ khẽ nhíu mày, không để lộ thêm một nét cảm xúc nào.
— Nếu nàng không phải người của “Tịnh Mai hội”, tại sao lại giấu trẫm chuyện mảnh ngọc? — Lục Dận hạ giọng, ánh mắt sắc như dao.
Ngọc Dao biết, đây là đường ranh giới không thể lùi bước. Nàng đáp, từng chữ rõ ràng:
— Thần thiếp giữ mảnh ngọc chỉ để tưởng nhớ người thân, không hề mưu đồ gì khác. Nếu bệ hạ nghi ngờ, thần thiếp xin giao nộp.
Lục Dận bật cười lạnh lẽo:
— Nàng thông tuệ như vậy, chẳng lẽ không biết vật ấy là tín vật của Tạ gia? Hay nàng cố tình giả ngây?
Khế Ước Tâm Ấn lại nhói lên, dữ dội hơn. Cơn đau như có kim châm vào tận tủy, khiến sắc mặt cả hai cùng tái đi. Bàn tay Lục Dận siết chặt thành quyền, còn Ngọc Dao chỉ cắn môi chịu đựng, không để lộ một tiếng rên.
Không gian đặc quánh, ánh đèn lay động tạo thành hai cái bóng chồng lên nhau trên vách gỗ, không phân biệt được đâu là địch, đâu là bạn.
— Trẫm từng nghĩ nàng chỉ là quân cờ nhỏ, — Lục Dận nói, giọng trầm xuống, — nhưng càng nhìn, trẫm càng không hiểu nàng là ai. Nàng muốn gì ở trẫm? Quyền lực, hay tự do?
Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh mắt như tia chớp xé màn đêm:
— Thần thiếp muốn sống, muốn minh oan cho gia tộc, muốn tự quyết định số phận. Nếu không có quyền lực, ai bảo vệ được chính mình giữa chốn này?
Nàng ngừng lại, giọng lạnh đi:
— Còn bệ hạ thì sao? Chẳng lẽ quyền lực là tất cả? Hay bệ hạ cũng chỉ cô độc giữa ngai vàng?
Một thoáng, đôi mắt Lục Dận tối lại, môi mỏng run lên khe khẽ. Y đứng dậy, bóng dáng cao lớn đổ dài trên nền đá lạnh.
— Nàng nghĩ trẫm cần một người hiểu trẫm ư? Để rồi phản bội, hay để cùng nhau chịu đựng nỗi cô độc này?
Ngọc Dao không cúi đầu, ánh mắt rắn rỏi:
— Có lẽ thần thiếp không đủ tư cách để hiểu bệ hạ. Nhưng nếu một ngày chân tướng bị bóp méo, thần thiếp nguyện là người đầu tiên nói ra sự thật, dù phải chết.
Bất ngờ, Lục Dận vươn tay, nắm lấy cổ tay nàng. Lực siết không mạnh, nhưng lạnh băng, khiến máu dồn lên mu bàn tay trắng bệch.
— Nếu trẫm là người đẩy nàng xuống vực thì sao?
Câu hỏi ấy như lật tung mọi vết thương cũ. Ngọc Dao không né tránh:
— Nếu bệ hạ là người đó, thần thiếp chỉ mong được chết mà không oán hận. Nhưng nếu còn sức, thần thiếp nguyện kéo theo kẻ thực sự gieo họa cùng xuống.
Lục Dận buông tay, bước về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mưa đã ngớt, chỉ còn những vệt nước chảy dài trên mái ngói. Y lặng lẽ nói:
— Trẫm cho nàng thời gian. Nhưng nhớ, nếu nàng phản bội trẫm, Khế Ước Tâm Ấn sẽ khiến cả hai đau đến chết.
Ngọc Dao cúi đầu, đôi mắt lấp lánh ý chí. Nỗi đau thể xác tan vào dòng máu nóng hừng hực trong lòng.
Một lúc lâu, Lục Dận quay lại, ánh mắt dịu đi đôi phần:
— Gần đây trong cung xuất hiện nhiều kẻ lạ mặt. Tránh xa Vương Khải Minh và người của hắn. Có điều gì bất thường, lập tức báo cho trẫm.
Ngọc Dao đáp không chút do dự:
— Thần thiếp hiểu.
— Lui đi.
Nàng đứng dậy, hành lễ rồi rời khỏi thư phòng. Khi cánh cửa khép lại, Lục Dận vẫn đứng lặng, tay đặt lên ngực, nơi Khế Ước Tâm Ấn còn âm ỉ, như một vết thương không lành.
*
Quay về cung Tố Hoa, Ngọc Dao chưa kịp ngồi xuống thì Tiêu Viễn đã chờ sẵn ngoài cửa, cúi người thì thầm:
— Có người lạ đột nhập tiểu viện phía tây đêm qua, rất có thể là người của Vương Khải Minh.
Ngọc Dao gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo:
— Ta sẽ tự xử lý. Ngươi chỉ cần theo dõi, tuyệt đối không được manh động.
Tiêu Viễn lặng lẽ rút lui, bóng dáng hòa vào ánh sáng lờ mờ ngoài hành lang.
Ngọc Dao đóng cửa, lấy ra tờ giấy Vương Khải Minh đã đưa. “Khế ước Mai”, “Tạ Thục Nghi”, “Triệu Tần”—những cái tên như những lưỡi dao chém vào ký ức. Nàng mở hộp gỗ nhỏ, hai mảnh ngọc va vào nhau, phát ra tiếng lanh canh lạnh lẽo. Hình ảnh phụ thân ngã xuống, ánh mắt mẫu thân nhắm lại, nụ cười lạnh của Triệu Tần, nét mặt đau đớn của cô cô năm xưa—tất cả hiện về như một khúc nhạc tang thương.
Nàng biết, nếu lùi bước, tất cả sẽ mãi mãi chôn vùi trong bóng tối. Nếu tiến lên, chỉ một sơ suất cũng đủ khiến mọi thứ sụp đổ.
*
Đêm xuống, trong vườn mai sau cung, ánh trăng lờ mờ soi bóng hai người dưới gốc mai cổ thụ. Tần Duệ Chi xuất hiện, áo dài trắng phất phơ, ánh mắt u buồn.
— Ngọc Dao, nàng vẫn ổn chứ?
Nàng không đáp, chỉ nhìn y thật lâu. Nỗi mệt mỏi dâng lên, nhưng nàng cố giữ điềm tĩnh:
— Ngươi không nên đến đây. Ta không muốn liên lụy thêm ai nữa.
Tần Duệ Chi lắc đầu, ánh mắt kiên định:— Ta đã bước vào ván cờ này thì không còn đường lui. Nếu nàng cần gì, cứ nói với ta. Dù phải đối đầu với cả thiên hạ, ta cũng không hối hận.
Nàng nhìn y, trong lòng dấy lên một nỗi xót xa khó gọi tên:
— Tần công tử, ngươi hãy tự bảo trọng. Đường ta đi, chỉ mình ta chịu được gió sương.
Y tiến lên một bước, bàn tay muốn chạm vào tay nàng nhưng dừng lại giữa không trung:
— Nàng thực sự không cần ta sao?
— Không phải không cần, mà là không thể. Đường của ta, chỉ mình ta chịu nổi.
Tần Duệ Chi cúi đầu, bóng dáng kéo dài dưới ánh trăng, khẽ nói:
— Dù thế nào, ta vẫn sẽ ở đây. Nếu nàng ngã xuống, ta sẽ là người đỡ nàng đứng dậy.
Nàng mỉm cười, nụ cười buồn như cánh mai rụng. Gió đêm lướt qua, mang theo hương mai phảng phất, hòa lẫn trong âm mưu giăng khắp cung cấm.
*
Sáng hôm sau, một mệnh lệnh từ cung Thừa Ân truyền xuống: toàn bộ phi tần phải trình diện trước Đế vương, giải trình về mối liên hệ với “Tịnh Mai hội”. Không khí hậu cung căng như dây đàn, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Ngọc Dao.
Nàng chỉnh lại y phục, bước vào đại điện. Lục Dận ngồi uy nghi trên ngai vàng, ánh mắt lạnh như mặt hồ thu. Bên cạnh, Triệu Tần vận áo gấm lộng lẫy, đôi mắt lấp lóe sát khí sau lớp trang điểm dịu dàng.
Ngọc Dao tiến lên, Triệu Tần khẽ cười, giọng nhỏ nhẹ nhưng hiểm độc:
— Tạ nương nương, nghe nói đêm qua có người lạ vào viện của ngài. Ngài có gì muốn trình báo với Hoàng thượng không?
Ngọc Dao cúi đầu, giọng bình thản:
— Tạ ơn Hoàng hậu quan tâm. Thần thiếp đã cho thị vệ kiểm tra, không phát hiện điều gì bất thường. Có lẽ chỉ là lời đồn.
Triệu Tần nhếch môi, ánh mắt lạnh băng lướt qua nàng. Lục Dận im lặng, ánh mắt như dò xét từng nét mặt của Ngọc Dao.
Đúng lúc ấy, Tiêu Viễn từ ngoài điện tiến vào, cúi người bẩm báo:
— Khởi bẩm Hoàng thượng, đêm qua phát hiện một mảnh vải dính máu ở sau vườn mai cung Tố Hoa. Thần đã cho người phong tỏa hiện trường.
Không khí lập tức trở nên nặng nề, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Ngọc Dao. Triệu Tần nở nụ cười chiến thắng:
— Quả nhiên không ngoài dự liệu. Tạ nương nương, ngài giải thích thế nào về mảnh vải này?
Ngọc Dao không để lộ vẻ hoảng loạn, chỉ bình thản đáp:
— Nếu Hoàng hậu đã nghi ngờ, xin cho người khám xét toàn bộ cung Tố Hoa. Nếu thực sự có kẻ lạ mặt, thần thiếp xin chịu mọi hình phạt. Nhưng nếu không, mong Hoàng hậu trả lại sự trong sạch cho thần thiếp.
Triệu Tần thoáng biến sắc, không ngờ nàng lại chủ động như vậy. Lục Dận phất tay:
— Được, lập tức cho người khám xét.
Thị vệ ào đi. Một lúc sau, một thái giám quỳ xuống:
— Khởi bẩm Hoàng thượng, ngoài mảnh vải kia không phát hiện điều gì khả nghi. Các nô tỳ cung Tố Hoa đều có mặt đầy đủ.
Lục Dận liếc Triệu Tần, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh. Triệu Tần cắn môi, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
— Xem ra là do kẻ khác cố tình vu oan, — Lục Dận trầm giọng, ánh mắt dừng trên Ngọc Dao, vừa tán thưởng vừa cảnh cáo.
— Trẫm muốn biết, ai là người đứng sau những âm mưu này? — y quét ánh mắt qua toàn bộ phi tần, giọng lạnh băng.
Không ai dám lên tiếng. Ngoài điện, tiếng gió rít nhẹ qua mái hiên, như tiếng thì thầm của những bí mật chưa thành lời.
*
Buổi chầu kết thúc, Lục Dận giữ Ngọc Dao lại. Y bước xuống bậc thềm, đứng đối diện nàng, ánh mắt sâu thẳm:
— Nàng nghĩ trẫm tin nàng hoàn toàn sao?
Ngọc Dao đáp, ánh mắt kiên định:
— Thần thiếp không cầu bệ hạ tin, chỉ cầu bệ hạ cho thần thiếp cơ hội chứng minh sự trong sạch.
Lục Dận đột ngột nắm lấy vai nàng, hơi thở phả nhẹ trên tóc:
— Đêm qua, Khế Ước Tâm Ấn phát tác. Nàng cảm thấy gì?
Nàng ngước lên, bắt gặp ánh mắt y. Trong đôi mắt ấy là nghi ngờ, nhưng ẩn sâu còn có nỗi đau của người cô độc:
— Đau, — nàng đáp khẽ, — đau như bị xé nát từng mảnh.
Lục Dận cười nhạt:
— Đó là cảm giác khi cố chấp giấu lòng. Nàng hiểu chứ?
— Thần thiếp hiểu. Nhưng nếu không giấu lòng, thần thiếp sẽ chết dưới tay những kẻ ngoài kia, chứ không phải dưới Khế Ước.
— Vậy thì nàng phải chọn: tin trẫm, hay tiếp tục tự mình chịu đựng?
Nàng im lặng, bàn tay y vẫn giữ lấy vai nàng, lực đạo vừa đủ để cảm nhận hơi ấm, nhưng cũng khiến tim nàng run rẩy.
— Nếu bệ hạ muốn thần thiếp tin, xin hãy cho thần thiếp một lý do.
Lục Dận thoáng sững sờ, rồi buông tay, ánh mắt phức tạp đến cực điểm.
— Nàng muốn lý do gì?
— Một lời hứa. Nếu một ngày chân tướng lộ ra, bệ hạ sẽ không vì quyền lực mà lấp l**m sự thật.
Lục Dận nhìn nàng thật lâu, rồi chậm rãi gật đầu:
— Được. Trẫm hứa.
Khế Ước Tâm Ấn dịu lại, như một dòng nước ấm len lỏi qua vết thương. Giữa hai người, đã có một sợi dây mong manh nối liền, vừa là gông xiềng, vừa là cứu rỗi.
*
Rời khỏi đại điện, Ngọc Dao đi qua hành lang dài, ánh sáng đầu ngày rọi qua lớp cửa son. Bóng Triệu Tần thấp thoáng sau rèm, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao giấu dưới lớp lụa mềm.
Bước chân Ngọc Dao không chậm lại. Nàng biết, ván cờ đã bắt đầu chuyển động. Mỗi lựa chọn, mỗi lời nói đều có thể là lưỡi dao quay ngược về phía mình.
Trong lòng, Khế Ước Tâm Ấn vẫn nhói lên từng đợt âm ỉ. Nhưng nàng không còn sợ hãi. Nếu đau đớn này là cái giá cho tự do, nàng sẽ chấp nhận. Nếu là gông xiềng trói buộc vận mệnh, nàng sẽ dùng chính nó để bẻ gãy mọi âm mưu.
Xa xa, tiếng đàn tỳ bà vọng lại, u uất như tiếng lòng ai đó. Trong bóng tối, có kẻ đang mài lưỡi dao, chờ đợi thời khắc quyết định.
Ván cờ chưa ngã ngũ. Mỗi bước đi, đều có thể là bước cuối cùng trước vực sâu.