Trái Tim Đằng Sau Màn Hình

Chương 14: Khủng hoảng tình cảm

Hằng cảm thấy áp lực dâng cao khi giải đấu bước vào giai đoạn quyết định. Những ngày gần đây, Duy thường tỏ ra trầm tư, không còn vui vẻ như trước. Cô cố gắng hỏi nhưng anh chỉ đáp lại bằng những nụ cười gượng gạo. Hằng lo lắng, không biết có điều gì đang đè nén trong lòng Duy.

“Cậu có ổn không?” Hằng hỏi trong một buổi tập luyện, khi mọi người đã giải tán. Duy nhìn cô, ánh mắt lấp lánh nhưng lại đầy mệt mỏi.

“Chỉ là áp lực thôi,” anh trả lời, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Mình sẽ ổn thôi.”

“Đừng gồng mình lên như vậy. Mình biết cậu có chuyện gì đó,” Hằng không chịu buông. “Chúng ta có thể cùng nhau vượt qua.”

“Cảm ơn, nhưng mình cần thời gian một mình,” Duy nói, giọng điệu có phần lạnh lùng. Hằng cảm thấy như bị một cú tát vào mặt.

Cô quay đi, lòng đầy thất vọng. Tại sao Duy không thể chia sẻ với cô? Có phải anh không tin tưởng cô? Những suy nghĩ ấy cứ xoay quanh trong đầu, khiến Hằng không thể tập trung vào việc luyện tập.

Một buổi chiều, khi ngồi trong quán cà phê quen thuộc, Hằng nhận thấy Diễm My đang chăm chú nhìn vào điện thoại. Cô bạn bỗng ngẩng lên, ánh mắt đầy lo lắng.

“Cậu có thấy Duy gần đây không?” My hỏi. “Mình nghe nói anh ấy đang gặp vấn đề gì đó.”

“Đúng vậy, nhưng mình không biết cụ thể,” Hằng thở dài. “Cậu ấy không muốn chia sẻ. Mình cảm thấy như mình đang ở ngoài cuộc.”

“Có khi nào cậu ấy cảm thấy áp lực từ giải đấu không?” My suy đoán. “Mà cậu thì lại đang quá tập trung vào bản thân mình.”

“Chẳng lẽ mình không đủ quan trọng với Duy?” Hằng phẫn nộ. “Mình chỉ muốn giúp anh ấy thôi mà.”

“Cậu ấy không phải là một đứa trẻ,” My nói, giọng điệu dịu dàng hơn. “Có thể anh ấy cần thời gian để tự giải quyết.”

Hằng im lặng, trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Cô biết rằng Duy không phải là người dễ bộc lộ cảm xúc, nhưng tại sao anh lại phải chịu đựng một mình?

Ngày hôm sau, khi họ gặp nhau trong buổi tập, Hằng không thể kiềm chế được nữa. “Duy, mình cần nói chuyện,” cô nói, ánh mắt kiên quyết. “Đừng giữ mọi thứ cho riêng mình. Chúng ta là đội, và mình là bạn của cậu.”

Duy nhíu mày, có vẻ khó chịu. “Mình không muốn làm cậu lo lắng.”

“Nhưng cậu đang làm mình lo lắng hơn,” Hằng đáp lại, giọng điệu mạnh mẽ. “Nếu cậu không mở lòng, mình không biết làm thế nào để giúp.”

“Vậy thì có thể cậu sẽ không giúp được đâu,” Duy nói, giọng anh lạnh lùng hơn. Hằng cảm thấy như có một khoảng cách vô hình giữa họ đang lớn dần.“Cậu đang nói gì vậy?!” Hằng cảm thấy bực bội. “Mình chỉ muốn hiểu cậu hơn.”

“Mình không cần sự hiểu biết của cậu!” Duy đột ngột quát lên, khiến không khí trở nên căng thẳng. Những người xung quanh đều dừng lại, nhìn họ bằng ánh mắt tò mò.

“Cậu đang làm gì vậy?” Hằng không thể tin vào tai mình. “Tại sao cậu lại phải gào lên như thế?”

“Bởi vì cậu không hiểu gì cả!” Duy nói, khuôn mặt anh đỏ lên vì tức giận. “Cậu không biết áp lực mà mình đang phải gánh. Cậu chỉ nghĩ đến bản thân mình!”

“Cậu nghĩ mình chỉ lo cho bản thân?!” Hằng không thể kiềm chế. “Cậu không thấy mình cũng đang chịu áp lực từ giải đấu sao? Mình cũng có những lo lắng riêng!”

Duy im lặng, khuôn mặt anh dần trở nên trầm tư. Hằng cảm thấy một nỗi đau xót trong lòng. Cô không muốn cãi nhau, nhưng mọi thứ dường như đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

“Thôi được rồi,” Hằng hạ giọng, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nếu cậu không muốn nói, mình sẽ tôn trọng điều đó. Nhưng đừng mong mình sẽ bỏ cuộc. Mình sẽ không để cậu một mình.”

Duy không nói gì, chỉ gật đầu. Cảm giác bất lực đè nặng lên Hằng.

Khi họ tách ra, Diễm My bước tới, ánh mắt lo lắng. “Mọi chuyện sao rồi?” cô hỏi.

“Không ổn chút nào,” Hằng thở dài. “Mình không biết phải làm gì với Duy nữa.”

“Có thể mình nên nói chuyện với cậu ấy,” My đề nghị. “Mình có thể làm cầu nối giữa hai người.”

“Cậu nghĩ rằng cậu có thể làm được?” Hằng hoài nghi.

“Đừng lo, mình sẽ cố gắng hết sức,” My tự tin. “Mình sẽ giúp cậu ấy mở lòng.”

Hằng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút. Có lẽ My sẽ tìm ra cách để giúp Duy. Nhưng trong sâu thẳm, Hằng vẫn không thể xóa nhòa nỗi lo lắng về mối quan hệ của họ.

“Cảm ơn cậu, My,” Hằng nói, ánh mắt tràn đầy hy vọng. “Mình thật sự cần một người bạn như cậu.”

Khi My rời đi, Hằng ngồi lại một mình, suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. Cô hiểu rằng Duy đang phải chiến đấu với những cảm xúc của chính mình, nhưng cô cũng không thể để anh chịu đựng một mình. Cô sẽ không từ bỏ, không bao giờ.

Thời gian trôi qua, và Hằng biết rằng cuộc chiến này không chỉ diễn ra trên màn hình, mà còn trong trái tim của mỗi người. Cô sẽ tìm cách giúp Duy vượt qua khủng hoảng này, bất kể mọi khó khăn. Cô không thể chờ đợi thêm nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn