Hằng ngồi trước màn hình máy tính, ánh đèn xanh nhấp nháy phản chiếu trên gương mặt cô. Giải đấu đã đến gần, và áp lực như một tảng đá nặng trĩu đè lên vai cô. Những lời chỉ trích từ người hâm mộ, những ánh mắt nghi ngờ, tất cả như đang chực chờ để nuốt chửng cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung, nhưng tâm trí lại lạc lối giữa những suy nghĩ hỗn độn.
“Cậu ổn không?” Duy xuất hiện bên cửa, ánh mắt anh đầy lo lắng.
Hằng gật đầu, mặc dù trong lòng không chắc chắn. “Mình chỉ cần hoàn thành một số thiết kế cho trận đấu sắp tới.”
“Cậu không cần phải làm mọi thứ một mình,” Duy nhẹ nhàng nói, bước vào phòng và khép cửa lại. “Đội của chúng ta là một tập thể.”
“Nhưng nếu mình không làm tốt, mọi người sẽ thất vọng,” Hằng đáp, giọng có phần cứng nhắc. Cô không muốn nhận sự giúp đỡ, không muốn làm gánh nặng cho ai.
Duy ngồi xuống bên cạnh, “Hằng, áp lực có thể khiến cậu mệt mỏi. Đừng quên rằng mọi người ở đây vì cậu, và họ tin tưởng cậu.”
“Tin tưởng?” Cô cười nhẹ, nhưng không có chút vui vẻ nào. “Nhiều người chỉ xem mình là một cô gái trong thế giới đàn ông này. Họ không tin mình có thể làm được.”
“Cậu không cần phải chứng minh điều đó với ai cả,” Duy nói, giọng kiên định. “Chỉ cần chứng minh cho chính mình thôi.”
Ánh mắt Hằng chạm vào mắt Duy, trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được sự ủng hộ chân thành. Nhưng sự lo lắng vẫn không buông tha cho cô. “Có lẽ mình cần phải làm gì đó để chứng minh bản thân. Huy đang có những động thái lén lút, và mình không thể để hắn thao túng đội.”
“Cậu đang nghĩ đến việc đối đầu với hắn?” Duy hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trong giọng nói.
“Đúng. Nếu không làm gì, hắn sẽ không ngừng lại. Mình không thể để đội mình bị tổn thương thêm nữa,” Hằng khẳng định.
Duy thở dài, “Hãy cẩn thận. Huy không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn có mưu mẹo và thủ đoạn.”
“Mình biết, nhưng mình không còn lựa chọn nào khác,” Hằng cảm thấy trong lòng dấy lên quyết tâm. “Chúng ta cần phải chuẩn bị.”
Duy gật đầu, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt anh khiến Hằng cảm thấy lo lắng. “Nếu cậu cần mình, mình sẽ luôn ở đây,” anh nói, như một lời hứa.
“Cảm ơn, Duy,” cô mỉm cười, nhưng nụ cười đó lại nhanh chóng tắt lịm khi nghĩ đến những gì sắp xảy ra.
Trong suốt những ngày tiếp theo, Hằng và Duy cùng làm việc, cố gắng thu thập thông tin về Huy và đội của hắn. Mỗi bước tiến lại mang đến cho Hằng một cảm giác hồi hộp và áp lực. Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho cả đội, cho những người đã đặt niềm tin vào cô.
Một buổi chiều, My ghé thăm, mang theo một đống bánh ngọt và một nụ cười rạng rỡ. “Cậu nên ăn gì đó! Đừng để mình gầy đi vì áp lực,” My nói, đặt bánh lên bàn.Hằng chỉ mỉm cười, không muốn làm My lo lắng. “Mình sẽ ăn sau. Giải đấu đang đến gần, mình cần tập trung.”
“Tớ biết, nhưng không thể để sức khỏe đi xuống,” My khăng khăng. “Cậu không thể làm mọi thứ một mình. Hãy để bọn tớ giúp cậu.”
“Cảm ơn, My,” Hằng nói, nhưng trong lòng cô biết rõ rằng mọi thứ không đơn giản như vậy. Áp lực từ giải đấu, từ Huy, từ chính bản thân cô đang tạo thành một vòng xoáy khó thoát.
Duy đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Anh biết Hằng đang chịu đựng rất nhiều. “Chúng ta có thể lên kế hoạch cùng nhau,” anh gợi ý. “Mỗi người sẽ có một nhiệm vụ cụ thể. Như vậy sẽ đỡ căng thẳng hơn.”
“Đúng vậy,” My đồng tình. “Tớ có thể giúp cậu với phần kỹ thuật. Duy có thể lo phần chiến thuật. Còn Đạt có thể viết về những gì chúng ta đang làm để thu hút sự chú ý.”
Hằng nhìn họ, lòng trào dâng một cảm giác ấm áp. “Cảm ơn các cậu, nhưng mình vẫn cảm thấy áp lực quá lớn.”
“Áp lực sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn,” Duy nói. “Nhưng nếu chúng ta cùng nhau, có lẽ mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.”
Cuối cùng, họ đã lên kế hoạch, mỗi người một nhiệm vụ. Hằng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng sự lo lắng vẫn bám riết. Cô biết rằng Huy sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại, và cô phải chuẩn bị cho mọi tình huống.
Tối đó, Hằng ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những ước mơ chưa thành hiện thực. Cô cảm thấy mình đang ở giữa một cuộc chiến không chỉ để giành chiến thắng trong giải đấu mà còn để khẳng định giá trị bản thân. Không chỉ cho mình, mà cho cả những người phụ nữ trong ngành E-sports này.
“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Duy bất ngờ xuất hiện bên cạnh, làm cô giật mình.
“Chỉ là… mình đang tự hỏi liệu mình có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả hay không,” Hằng thừa nhận.
“Cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ. Hãy tin vào bản thân và đội của mình,” Duy khích lệ, ánh mắt anh sáng lên với niềm tin.
Hằng gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn không yên. Cô biết áp lực sẽ chỉ ngày càng lớn hơn khi giải đấu đến gần. Và điều đó khiến cô cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.
“Duy, nếu có chuyện gì xảy ra, mình… mình không muốn cậu cảm thấy có lỗi,” Hằng nói, giọng cô khẽ run.
“Đừng nói vậy. Chúng ta sẽ vượt qua cùng nhau,” Duy nắm chặt tay Hằng, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô.
Hằng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, nhưng không thể xóa nhòa những lo lắng trong lòng. Giải đấu đang đến gần, và với nó là những thách thức mà cô chưa thể tưởng tượng nổi.
Cô biết, một trận chiến lớn đang chờ đợi. Và Hằng đã sẵn sàng để đối mặt.