Trái Tim Bị Đánh Đầu
Chương 1: Ánh Sáng Trong Bóng Tối
Đám đông cuồn cuộn, tiếng hô vang như sấm rền. Tô Minh Khê đứng giữa một biển người, trong lòng dâng trào nỗi khát khao mãnh liệt về tự do. Cô nâng cao tấm băng rôn, trên đó viết những chữ "Công bằng cho Omega", trong ánh mắt của những người xung quanh, cô cảm nhận được sự đồng điệu. Mỗi tiếng hô vang lên đều như một nhát dao chém vào những rào cản mà xã hội đã xây dựng.
Ký ức về cha mẹ, những người đã ra đi vì sự phân biệt tàn nhẫn, lại ùa về. Minh Khê không thể quên được ánh mắt của mẹ khi bị đuổi ra khỏi nhà, không thể quên được sự im lặng bất lực của cha. Họ đã cố gắng, nhưng xã hội này không dành chỗ cho những Omega như họ. Nỗi đau trong lòng cô như một ngọn lửa, cháy mãi không thôi, thúc đẩy cô đứng lên, đấu tranh cho những người yếu thế.
Đột nhiên, giữa dòng người, một tiếng la hét vang lên. Cô quay lại, thấy một nhóm người mặc đồng phục, sắc mặt lạnh lùng, tiến về phía đám đông. Họ là những kẻ bảo vệ cho chế độ, và không thể tránh khỏi một cuộc đối đầu. Minh Khê cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, hơi thở như bị nén lại. Cô biết rằng đây không phải là một cuộc biểu tình đơn thuần.
"Chạy đi!" Một tiếng gọi vang lên từ phía sau, nhưng chân cô như bị đóng đinh. Cô không thể rời khỏi nơi này. Đám đông phía trước đã bắt đầu hoảng loạn, người này xô người kia, tạo ra một khung cảnh hỗn loạn.
Khi những kẻ mặc đồng phục lao vào, một người đàn ông cao lớn xuất hiện như một tấm chắn. Vương Nhật Huy, với ánh mắt kiên quyết, đứng chắn trước Minh Khê. Anh không hề sợ hãi, tay nắm chặt, cơ bắp như sẵn sàng cho một cuộc chiến.
"Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ bạn." Giọng nói của anh vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán. Minh Khê nhìn thẳng vào mắt anh, trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một điều gì đó khác lạ, một cảm giác an toàn mà cô chưa bao giờ có.
Nhật Huy lao vào những kẻ tấn công, mạnh mẽ và dứt khoát. Cô theo chân anh, cảm nhận được sức mạnh từ pheromone tỏa ra xung quanh. Mùi hương ấy, ấm áp và mạnh mẽ, như một lá chắn bảo vệ cô khỏi sự sợ hãi. Cô không thể tin rằng mình lại có thể cảm thấy an toàn đến vậy giữa một cuộc hỗn loạn.
"Đứng lại!" Một kẻ từ phía sau quát lớn, vung tay định đánh vào Nhật Huy. Nhưng ngay lập tức, Nhật Huy đã xoay người, đỡ cú đánh bằng một động tác nhanh nhẹn, rồi phản công lại. Những kẻ kia lùi lại, sự tự tin của anh khiến họ chùn bước.Minh Khê không thể rời mắt khỏi anh. Anh không chỉ là một Alpha mạnh mẽ mà còn là người có trái tim nhân hậu, luôn đứng về phía những người yếu thế. Trong khoảnh khắc đó, cô biết mình đã tìm thấy một người bạn đồng hành, một người có thể hiểu và chia sẻ nỗi đau của cô.
Khi cuộc tấn công dần dừng lại, những kẻ bảo vệ chế độ rút lui, đám đông lại xôn xao. Minh Khê và Nhật Huy đứng giữa dòng người, ánh mắt họ giao nhau, như thể cả thế giới xung quanh đã biến mất.
"Bạn không sao chứ?" Nhật Huy hỏi, lo lắng nhìn cô. Minh Khê gật đầu, nhưng không thể giấu nổi sự run rẩy trong giọng nói.
"Tôi... tôi không biết phải làm gì tiếp theo." Cô thở hổn hển, cảm giác mệt mỏi ập đến.
"Chúng ta sẽ cùng nhau đấu tranh. Bạn không đơn độc." Nhật Huy nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, sự ấm áp từ bàn tay anh khiến cô cảm thấy an tâm hơn.
Cuộc biểu tình đã kết thúc, nhưng trong lòng Minh Khê, một hành trình mới vừa bắt đầu. Cô đã gặp một người không chỉ mạnh mẽ về thể chất mà còn mạnh mẽ trong tâm hồn. Họ sẽ cùng nhau chiến đấu, không chỉ cho chính họ mà còn cho tất cả những Omega khác đang sống trong bóng tối của sự áp bức.
Khi ánh sáng cuối ngày dần tắt, Minh Khê nhận ra rằng, mặc dù con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng có một điều chắc chắn: cô sẽ không bao giờ từ bỏ.