Kỳ nghỉ rất nhanh đã kết thúc, đại học cũng đã khai giảng.
Gần đây Lộ Lê vô cùng phiền muộn. Công ty của cha gã rơi vào tình cảnh bị điều tra, giá cổ phiếu lao dốc, vốn quay vòng căng thẳng, không cách nào tiếp tục các dự án đang dở. Nghiêm trọng hơn là, gần như toàn bộ các dự án hợp tác với tập đoàn Bách Thịnh đều bị đình chỉ, mà những dự án đó còn là nguồn tài chính chủ lực của công ty. Nay vừa đứt đoạn, công ty chẳng mấy chốc sẽ lâm vào cảnh thu không đủ chi.
Cả gia tộc đều hoang mang lo sợ. Cha gã dồn hết trách nhiệm lên đầu gã, còn người mẹ vốn chỉ biết hưởng phúc làm bà lớn cũng quay ra trách móc gã.
Địa vị của gã trong nhà cực kỳ xấu hổ, chẳng khác nào con kiến, ai cũng thấy chướng mắt.
Chưa kể, ánh trăng sáng khó khăn lắm mới về nước, vậy mà cũng chẳng buồn gặp gã, coi gã như không khí.
Gần như suốt kỳ nghỉ đông, gã sống trong nghẹt thở. Ở nhà thì chẳng dám động đậy, bị ánh trăng sáng phớt lờ khiến gã bực bội đến mức khó mà thở nổi.
Cho đến một lần, gã tình cờ đi ngang qua trụ sở chính của tập đoàn Bách Thịnh, gã vô tình trông thấy Mạnh Sàn mặc vest chỉn chu, được mọi người cung kính gọi là Tổng giám đốc Mạnh.
Ngay khoảnh khắc đó, lòng đố kị đã lâu không xuất hiện bỗng bùng nổ đến tột đỉnh.
Dựa vào đâu Mạnh Sàn cái gì cũng có, còn gã thì phải co ro trong nhà như con chuột nhắt, sống nơm nớp lo sợ?
Nếu không phải vì Mạnh Sàn rút vốn, thì công ty của gã cũng đâu đến mức khủng hoảng tài chính.
Những ý nghĩ ghen ghét bẩn thỉu ấy chất chồng trong lòng, bao ngày dồn nén áp lực và uất ức, tất cả hòa thành một khối đặc quánh. Cảm xúc âm u sắp nhấn chìm cả con người Lộ Lê.
Sau khi nhập học chưa bao lâu, Lộ Lê giống như một con kiến hèn mọn không dám ló mặt ra ánh sáng, chỉ biết ẩn núp trong bóng tối mà dõi theo Mạnh Sàn. Ánh mắt độc ác, đầy căm hận của gã giống như thứ dịch nhầy nhớp dính trên thân loài ký sinh, nhầy nhụa và ghê tởm.
Không chỉ Mạnh Sàn, ngay cả Ngu Tri Di bên cạnh hắn cũng khiến gã căm ghét.
Mạnh Sàn gần như cái gì cũng có, sự nghiệp, người đẹp, tất cả đều trái ngược hoàn toàn với gã.
Hắn sống quá tốt, đến mức trong mắt Lộ Lê, điều đó thật khiến người ta mắc ói.
Từng dây thần kinh của Lộ Lê đều bị thứ dịch độc tối tăm và nhơ nhớp ấy bò đầy.
Một buổi tối nọ, gã lái xe trong khuôn viên trường, giữa đường tình cờ bắt gặp Mạnh Sàn và Ngu Tri Di đi cùng nhau. Trong người gã đã có chút men rượu, đầu óc chẳng còn bao nhiêu lý trí, chỉ hành động theo bản năng.
Gã liền đánh lái, chạy thẳng tới.
Ngu Tri Di nghe thấy phía sau có xe, lập tức phản ứng, kéo Mạnh Sàn tránh sang một bên. Chiếc xe vút thẳng qua mặt họ.
Trong khoảnh khắc ấy, Ngu Tri Di nhìn rõ gương mặt người ngồi trong xe. Đáy mắt cậu tối sầm lại, đen nhánh một mảnh.
"Sao thế?" Mạnh Sàn nhận ra sắc mặt cậu không ổn, liền hỏi. Vì đi ở phía trong cùng, hắn không thấy rõ ai trong xe, chỉ nghĩ đó là một người lái kém mà thôi.
"Không có gì ạ." Ngu Tri Di mỉm cười với hắn, nhưng nơi đáy mắt lại dấy lên một cơn bão ngầm u ám.
Lộ Lê không đụng phải ai, trong lòng gã còn có chút tiếc nuối. Gần đây gã chìm đắm trong rượu chè, thường xuyên lui tới quán bar.
Lại một lần say khướt, gã loạng choạng bước ra khỏi quán, bất ngờ bị người ta bịt miệng, lôi mạnh vào chỗ vắng người.
Đôi tay kia dùng sức quá mạnh, Lộ Lê hoàn toàn không cách nào giãy thoát.
Gã bị kéo vào một con hẻm vắng vẻ, người kia ném gã xuống đất như vứt rác.
Lộ Lê uống rượu, cả người mềm nhũn, nhìn không rõ kẻ đang đứng, chỉ có thể mở miệng chửi, "Đệch mẹ, mày mẹ nó là thằng ngu nào hả! Á——"
Gã vừa dứt lời thì bị người đó đạp mạnh một cái, cú đá hung hăng giáng xuống bụng, Lộ Lê cảm giác mình sắp nôn ra đến nơi.
"Mày đúng là không biết nghe lời nhỉ." Giọng nói kia nhẹ nhàng chậm rãi, âm sắc dễ nghe đến mức Lộ Lê lập tức nhận ra đó là ai.
"Ngu Tri Di?!"
Ngu Tri Di kéo mũ áo hoodie xuống, lộ ra dung nhan tóc đen môi đỏ, vẻ lạnh lùng đến tột cùng.
"Tao nhớ hình như đã cảnh cáo mày rồi, đừng có động đến Mạnh Sàn." Ngu Tri Di từ trên cao nhìn xuống, giọng lạnh lẽo, "Nhưng xem ra mày vẫn không biết nghe lời."
Cậu giẫm mạnh một chân lên mặt Lộ Lê, "Mấy hôm trước là chuyện gì? Còn dám lái xe đâm Mạnh Sàn. Mày tưởng lời tao nói chỉ là dọa suông thôi à, hả?"
Mặt Lộ Lê bị giẫm xuống nền đất gồ ghề, cảm giác bị đe doạ khiến gã nghẹt thở, nhưng nhiều hơn vẫn là nỗi nhục nhã khi lòng tự tôn bị chà đạp. Gã nghiến răng, cắn chặt môi, không phát ra một tiếng nào.
"Ha——" Ngu Tri Di cụp mí mắt, khẽ cười vài tiếng, chân dùng thêm lực, thoáng chốc lại trở về vẻ hờ hững, "Nói đi."
Cơn đau bị ép chặt trên mặt ngày càng dữ dội, Lộ Lê rốt cuộc không nhịn được, mở miệng quát, "Ông mày việc đéo gì phải nghe mày? Mày chẳng qua chỉ là một thằng thảm hại trước kia từng bị tao bắt nạt, còn bày đặt ra vẻ với ai?!"
Ngu Tri Di không đổi sắc mặt, bỗng nhiên bật cười, "Đúng rồi, mày vừa nhắc tao, tao còn chưa tìm mày tính sổ chuyện trước kia đâu."
Trong lòng Lộ Lê bỗng dưng dấy lên nỗi hoảng loạn vô cớ.
"Để tao nhớ lại xem, trước kia mày đối xử với tao thế nào?" Ngu Tri Di hơi có vẻ suy tư, từ từ ngồi xổm xuống, nắm lấy tóc Lộ Lê, giật mạnh.
"Tao nhớ ra rồi."
Lời vừa dứt, đầu Lộ Lê bị thô bạo đập xuống đất. Tiếng va chạm từng hồi từng hồi vang lên, rền rĩ, khiến người ta sởn gai ốc.
Vẻ mặt Ngu Tri Di lạnh lùng, không mang chút hơi ấm.
Mắt Lộ Lê mờ dần, chẳng mấy chốc máu mũi tuôn ra ào ạt, nhưng vẫn chưa đủ. Chân Ngu Tri Di một cước rồi lại một cước hung hăng giáng thẳng vào bụng gã.
"Còn nhớ không? Trước kia mày cũng làm như thế đấy. Lúc đó mày chơi vui lắm mà, Lộ Lê."
Trong con hẻm trống trải, giọng nói của Ngu Tri Di vang lên rõ ràng đến lạ. Rõ ràng là âm sắc đẹp đẽ như tiên giáng trần, vậy mà lúc này lọt vào tai Lộ Lê tựa như sự tồn tại đáng sợ của quỷ dữ.
Những gì Lộ Lê đã nuốt vào hôm nay đều ói ra bằng hết. Cơn đau bỏng rát nơi bụng khiến gã đau đớn đến mức không chịu nổi, nước mắt cũng tuôn trào, hòa lẫn với máu và nước mũi trên mặt, nhếch nhác, xấu xí đến tột cùng.
Gã hoàn toàn không đứng dậy nổi, chỉ như con chó sắp chết giãy giụa một cách thảm hại.
"Sao mày không biết điều chút đi?" Ngu Tri Di ngồi xuống bên cạnh gã, nghiêng đầu, ánh mắt mang theo sự ngây ngô như một đứa trẻ không hiểu nổi.
"Rõ ràng mày là kẻ đầu sỏ, vậy mà lại sống tốt hơn bất cứ ai. Mày không đáng chết sao?" Nói đến câu cuối, giọng nói cũng nhiễm chút tàn độc.
Lộ Lê th* d*c trong đau đớn, đến nói cũng không thành lời.
"À, tự nhiên tao lại quên mất một chuyện."
Mắt Lộ Lê mờ nhòe, không rõ Ngu Tri Di định làm gì, nhưng rất nhanh đã hiểu, Ngu Tri Di trực tiếp xé toạc quần áo gã.
Thành phố lúc này khí trời rét buốt, tháng ba vẫn lạnh thấu xương. Lộ Lê bị l*t s*ch quần áo, toàn thân run rẩy vì lạnh.
"đ*t mẹ mày..." Gã cảm nhận một nỗi nhục nhã chưa từng có, hận không thể g**t ch*t Ngu Tri Di.
Ngu Tri Di lại nở nụ cười ngọt ngào, "Đừng giận, đây chẳng phải những chuyện trước kia mày đã làm sao? Tao chỉ là tính thêm lãi, trả lại cho mày thôi."
Cậu cúi thấp đầu bật ra tiếng cười khẽ, nụ cười vẩn đục đầy bệnh lí, "Dù sao cũng chẳng tính là gì to tát, đúng không? Tao chỉ đang đùa với mày chút thôi, đừng để bụng nhé."
Lộ Lê hối hận vô cùng, hối hận vì hồi cấp ba mình lại đi trêu chọc phải kẻ điên này.
Thực sự quá lạnh, vừa đau vừa rét, nỗi nhục nhã trong tâm trí như muốn thiêu đốt gã. Lộ Lê không kìm nổi mà cầu xin tha thứ, "Xin lỗi, hồi cấp ba... là... là tôi sai... Tôi không nên đối xử với cậu như vậy. Xin... xin lỗi... xin cậu tha cho tôi đi."
"Không được đâu." Ngu Tri Di khẽ mỉm cười, "Tao chỉ đang đùa với mày thôi, sao phải xin lỗi chứ?"
Lộ Lê chợt nhớ lại hồi cấp ba, sau khi bắt nạt Ngu Tri Di thì bị thầy cô tìm đến, lúc đó gã cũng bày ra dáng vẻ chẳng thèm để ý, nói y hệt câu này.
"Tôi chỉ đùa với cậu ta thôi mà, có gì to tát đâu, sao phải xin lỗi."
Vậy mà giờ đây, câu nói ấy lại quật ngược vào người gã.
Lộ Lê lạnh đến run rẩy, răng va vào nhau lập cập, cắn chặt hỏi, "Vậy... cậu rốt cuộc.. muốn thế nào?"
"Tao thì có thể thế nào?" Ngu Tri Di cong môi cười lạnh nhạt, "Tao chỉ trả lại cho mày tất cả những đau khổ mà mày từng cho tao thôi." Cậu nhún vai đầy thản nhiên, "Chẳng phải rất công bằng sao?"
"À phải rồi——" Ngu Tri Di bỗng đổi giọng, lạnh lẽo hẳn đi, "Cũng là cho mày một bài học vì đã không biết điều."
Lộ Lê vừa đau vừa lạnh, men rượu trong người sớm tan sạch.
"Nhưng mà bài học này vẫn còn quá nhẹ." Ngu Tri Di hơi cau mày, có chút phiền não, "Dù sao thì mày cũng quá không nghe lời, cứ thích đến làm phiền anh tao."
Không biết từ đâu, cậu lôi ra một cây gậy sắt, chắc là phế liệu vứt lại từ công trường. Một tay Ngu Tri Di nắm lấy gậy, trong ánh mắt kinh hoàng của Lộ Lê, thẳng tay nện xuống chân gã.
Ngu Tri Di lập tức lấy chân đạp chặt lên miệng gã, ngăn không cho hét ra tiếng, "Không được la."
Đợi đến khi cậu dời chân đi, Lộ Lê đau đớn lăn lộn trên mặt đất, nhưng vì hai chân đã tê liệt, gã chỉ có thể vặn vẹo nửa người trên, trông chẳng khác nào con giòi bò quằn quại.
Gã chưa bao giờ thảm hại đến thế.
Ngu Tri Di vứt cây gậy sắt sang một bên, nhếch môi cười đầy hài lòng, "Chân tàn rồi, thế này thì sẽ không đi gây chuyện được nữa."
"Đồ điên!" Lộ Lê nghiến răng ken két, ánh mắt ngập tràn hận ý, sắc bén đến tận xương, "Tao nhất định sẽ giết mày!"
Ngu Tri Di chẳng hề để tâm, lại dẫm chân lên mặt gã, giọng lạnh băng, "Không ngại cảnh cáo mày thêm lần nữa."
"Không được động vào anh tao nữa, tao sẽ nổi giận đấy."
"Mà mày biết rồi đó, tao vừa giận thì sẽ hơi điên."
Lộ Lê tận mắt nhìn thấy cậu trai vốn ngoan ngoãn xinh đẹp ở trước mặt Mạnh Sàn, giờ phút này đã hóa thành một con rắn độc u ám, diễm lệ.
Ngu Tri Di kéo mũ áo hoodie lên rồi bỏ đi.
Lộ Lê tr*n tr**ng, quần áo của gã đã bị Ngu Tri Di ném đến tận nơi xa. Khắp các ngóc ngách cơ thể truyền đến cơn đau nhức đến mức không thể động đậy, đôi chân dường như đã tàn phế, chỉ cần cử động là nhói buốt.
Lạnh quá. Đau quá.
Lộ Lê nhẩm đi nhẩm lại ba chữ "Ngu Tri Di", hận đến mức muốn cắn chết nuốt sống cậu, hút máu cậu. Đây là lần đầu tiên gã phát hiện ra, Ngu Tri Di còn là một sự tồn tại đáng ghét hơn cả Mạnh Sàn.
*
Từ sau lần đó, Lộ Lê bắt đầu ghi hận Ngu Tri Di. Gã vĩnh viễn không bao giờ quên được cảnh chính mình toàn thân tr*n tr** bị người ta phát hiện, trên người dính lẫn cả dịch nôn mửa, gương mặt máu me mơ hồ, bẩn thỉu đến mức như chết đi còn dễ chịu hơn.
Đôi chân gã đã gãy, vì thể chất yếu ớt nên phải nằm viện hơn hai tháng. Những ngày tháng ở bệnh viện vô cùng gian nan, chẳng có ai thăm hỏi. Gia đình gã chỉ thấy gã là kẻ vô dụng.
Đến khi thời tiết bắt đầu ấm lên, Lộ Lê đã nằm viện tròn ba tháng. Đôi chân gần như sắp hồi phục, chẳng bao lâu nữa có thể xuất viện, thì có một người bạn đến thăm.
"Cậu sắp xuất viện rồi à?" Một nam sinh buộc tóc đuôi ngựa, trên tay đầy hình xăm, xách theo túi trái cây bước vào.
Lộ Lê gọi hắn là Tiểu Bát, quen biết trong những lần uống rượu gần đây. Một kẻ lang thang vô công rồi nghề, quan hệ chẳng mấy thân thiết. Lần này đến thăm chắc cũng chỉ là muốn vay tiền.
Lộ Lê lạnh nhạt nói, "Có chuyện gì không?"
Tiểu Bát cười hề hề mấy tiếng, "Đến thăm cậu thôi mà, anh em."
Lộ Lê khẽ cười lạnh.
Tiểu Bát có chút lúng túng, tự mình tiếp lời: "Nghe nói thái tử của tập đoàn Bách Thịnh là bạn của cậu hả?"
Lộ Lê vừa nghe đến cái tên đó liền thấy phiền, "Không phải, nhưng sao cậu lại biết chuyện này?"
Quan hệ giữa hắn và Tiểu Bát vốn chẳng thân thiết, hai người cũng không hiểu rõ về nhau.
Tiểu Bát gãi đầu, nói, "Ài, tôi từng làm thám tử tư một thời gian, nói thì hay ho vậy thôi chứ thực ra chỉ là giúp người ta chụp lén thôi. Trước đây tôi cũng từng chụp Mạnh Sàn, lúc đó cậu cũng vô tình lọt vào khung hình, gần đây mới phát hiện ra."
"Cậu chụp cậu ta làm gì?" Lộ Lê cảm thấy mình như phát hiện ra gì đó.
Tiểu Bát lúc này mới ý thức được mình lỡ miệng, ngập ngừng không chịu trả lời.
Lộ Lê dứt khoát nói, "Nói cho tôi biết, tôi bèn cho cậu vay tiền."
Tiểu Bát vốn là kẻ chỉ cần có tiền là sáng mắt, trước chuyện tiền nong hoàn toàn chẳng có đạo đức gì. Nghe vậy lập tức đáp, "Có một học sinh cấp ba thuê tôi chụp."
"Học sinh?"
"Ừ, trông thì giống hệt kiểu học trò giỏi, kết quả chẳng phải cũng bỏ tiền ra nhờ tôi bám đuôi một người sao, chỉ cần chụp ảnh đưa cho cậu ta thôi." Tiểu Bát nói, "Tôi nhận vụ đó, giúp thằng nhóc kia chụp suốt gần nửa năm. Sau này công ty phá sản, tôi mới bỏ nghề."
"Ha, làm tôi lúc đó còn nghĩ thằng nhóc kia là một tên b**n th** chứ."
Lộ Lê càng nghe càng thấy không đúng, "Chuyện này từ khi nào?"
"Chắc khoảng hai năm trước, lúc đó Mạnh Sàn còn học năm nhất đại học, thằng học sinh kia chắc mới lớp 11 thôi."
"Cậu có biết tên học sinh đó không?"
Tiểu Bát cố gắng nhớ lại, "Quên mất rồi, dù sao cũng là chuyện lâu lắm rồi. Chỉ nhớ là cả người âm u, nhìn rất khó gần. Tên gì thì quên thật, hình như họ Ngu thì phải?"
Lộ Lê lập tức nghĩ đến một cái tên, "Ngu Tri Di?"
"A phải." Tiểu Bát vỗ tay cái bốp, "Hình như thật sự là cái tên này đó, làm sao cậu biết?"
Lộ Lê đưa tay che miệng, nở nụ cười dữ tợn. Không ngờ hôm nay lại có được phát hiện này, thằng nhóc Ngu Tri Di nhìn bề ngoài đẹp đẽ ngoan ngoãn kia, vậy mà lại là một tên b**n th** thích bám theo người khác. Nếu Mạnh Sàn biết được...
Lộ Lê hiểu rất rõ Mạnh Sàn là người thế nào, nếu hắn biết người bên cạnh mình là một kẻ b**n th**, chắc chắn sẽ thấy chán ghét Ngu Tri Di.
Hai người bọn họ nói không chừng sẽ trở mặt.
Vừa nghĩ đến khả năng đó, gã liền cảm thấy vô cùng hả hê.
"Cậu còn giữ sao lưu ảnh chụp không?"
"Cậu định làm gì?" Tiểu Bát lập tức cảnh giác.
"Gửi cho tôi."
"Không được. Riêng việc nói cho cậu biết tên khách hàng đã là vi phạm quy định rồi, ảnh thì càng không thể."
Lộ Lê bật cười lạnh, "Cậu cũng có cái gọi là đạo đức nghề nghiệp?"
Tiểu Bát im lặng, không đáp.
"Đưa tôi bản sao cho tôi, tôi có thể cho cậu thêm tiền."
Tiểu Bát bắt đầu do dự. Theo quy định trong nghề, mấy thứ này vốn không được phép tiết lộ, cũng không được giữ bản sao. Nhưng hắn giữ lại bản sao hoàn toàn là vì thấy Ngu Tri Di có tiền, muốn chừa thêm ít ảnh để sau này moi thêm tiền từ cậu ta. Ai ngờ về sau công ty lại phá sản, hắn thì bị đòi nợ, trong cơn hoảng loạn đã chạy trốn ra nước ngoài, mai danh ẩn tích, không dám liên lạc với bất kỳ ai trong nước.
Trong những ngày tháng sống trong lo lắng bất an, Tiểu Bát gần như đã quên mất chuyện này, mãi đến mấy tháng gần đây mới dám về nước.
Nhưng bản sao kia hắn cũng chẳng biết đã vứt ở xó xỉnh nào rồi. Thế nhưng, vì tiền thì có gì mà hắn không dám làm.
"Có thể." Tiểu Bát nghiến răng nói, "Nhưng chắc không còn nhiều, tôi cũng chẳng lưu lại được bao nhiêu."
"Có là được." Trong mắt Lộ Lê lóe lên thứ ánh sáng nham hiểm như rắn độc.
Một tuần sau, Lộ Lê cầm được mấy tấm ảnh, chỉ có mười tấm. Nhìn những bức hình rõ ràng là chụp lén, khóe môi gã nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
Hôm đó, khi Ngu Tri Di vừa tan học trở về nhà, di động bỗng nhận được vài tin nhắn từ một số lạ.
Là mấy tấm ảnh.
Vừa thoáng nhìn qua, Ngu Tri Di liền chết lặng, trong đầu lập tức trống rỗng, ngay cả hô hấp cũng ngưng lại. Trái tim đập loạn trong nỗi bất an tột độ, bàn tay cầm điện thoại run lên bần bật.
Những bức ảnh này, cậu làm sao có thể không quen thuộc cho được.
Không phải những bức ảnh này chỉ mình cậu mới có sao? Chúng từ đâu ra.
Trong đầu Ngu Tri Di lúc này hoàn toàn trống rỗng, không còn bất kỳ cảm xúc nào, chỉ còn lại nỗi hoảng loạn như sắp nhấn chìm cậu. Cậu cố gắng điều chỉnh, ép bản thân ổn định lại nhịp thở đang dồn dập, run rẩy gõ chữ.
Ngay giây tiếp theo, đối phương lại gửi đến một tin nhắn khác.
【Nếu anh trai thân yêu của mày biết mày là loại b**n th** này, hắn có ghét bỏ mày không nhỉ.】
【Tao thật sự rất tò mò, tao thật tình không nhịn nổi muốn để anh trai mày nhìn thấy đó —— Lộ Lê.】
Ngu Tri Di nắm chặt lấy điện thoại, ngón tay run rẩy đến mức khó khăn lắm mới gõ ra được mấy chữ.
【Mày dám.】
【Có gì mà tao không dám? À, đột nhiên tao thấy để trực tiếp đưa cho anh trai mày xem thì thú vị hơn nhiều. Anh trai mày bây giờ đang ở đâu nhỉ? Ở công ty đúng không? Vừa hay tao rảnh, gặp nhau ở công ty nhé, nhóc xinh đẹp.】
【Mày không được đi!!】
【Tao sẽ giết mày!!】
Dù Ngu Tri Di có nhắn thêm thế nào, Lộ Lê cũng không trả lời nữa.
Ngu Tri Di nuốt một ngụm nước bọt, nhắm chặt mắt để cố xua đi cơn choáng váng trước mắt. Bàn tay run rẩy, cậu gọi điện cho Mạnh Sàn, nhưng hắn không bắt máy.
Bức tường phòng tuyến bình tĩnh của cậu đang dần dần sụp đổ, từng đợt bất an như thủy triều ập vào trái tim, đè nặng lên buồng phổi khiến hô hấp trở nên khó khăn.
Thở gấp, tứ chi cứng ngắc, cậu vô lực dựa hẳn vào bàn.
Cậu không thể để Mạnh Sàn nhìn thấy những bức ảnh kia.
Anh ấy sẽ nghĩ mình là một kẻ ti tiện, b**n th**.
Anh ấy sẽ ghét mình mất.
Không thể để anh ấy ghét mình, sẽ rất đau.
Nếu anh ấy thấy rồi, quan hệ giữa mình và anh ấy sẽ hoàn toàn sụp đổ. Mình khó khăn lắm mới có thể trở thành người yêu anh ấy.
Người yêu.
Trong đầu Ngu Tri Di thoáng vụt qua hai chữ này, trong khoảnh khắc ấy cậu chợt ngẩn ngơ, dường như có một mảnh ký ức chân thật nào đó đang xé rách lớp màng hạnh phúc giả tạo của cậu.
Mình thật sự là người yêu của anh sao?
Sao lại có cảm giác bất an, như thể giấc mộng đẹp sắp bị đánh thức?
Ngu Tri Di không dám nghĩ nữa, điện thoại cũng không mang, trực tiếp đi giày rồi chạy ra ngoài.
*
Mạnh Sàn đang ngồi trong văn phòng thì trợ lý đột nhiên đi vào nói, "Giám đốc Mạnh, có người muốn gặp anh."
"Ai?"
"Anh ta nói anh ta là Lộ Lê."
"Không gặp." Mạnh Sàn vừa họp xong, đang định tranh thủ nghỉ ngơi, nghe vậy thì ngay cả đầu cũng không buồn ngẩng.
"Nhưng anh ta nói có thứ quan trọng cần cho anh xem, liên quan đến một người tên Ngu Tri Di."
Bàn tay đang cầm tài liệu của Mạnh Sàn khựng lại, "Để cậu ta vào."
Lộ Lê từ ngoài bước vào, giọng điệu châm chọc, "Bận rộn ghê nhỉ."
"Có chuyện thì nói nhanh." Mạnh Sàn lạnh nhạt đáp.
Lộ Lê vốn ghét nhất là cái vẻ ngạo mạn bất cần kia của hắn, nhưng hôm nay trong tay có món đồ thú vị, gã nhịn xuống.
Gã rút tập ảnh từ trong túi tài liệu, ném lên bàn, "Quen không?"
Mạnh Sàn nhìn những bức ảnh đó, gần như tất cả đều là hắn, ở nhiều nơi khác nhau, nhìn qua như là bị chụp lén. Hắn nhíu mày, "Cậu có ý gì?"
Lộ Lê ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, lười biếng nói, "Cái này chắc phải hỏi Ngu Tri Di của mày rồi, dù sao thì mấy tấm này đều là cậu ta thuê người chụp đấy. À, chắc cũng phải hơn trăm tấm nhỉ."
Sắc mặt Mạnh Sàn trầm xuống.
Lộ Lê cười ha hả, "Không ngờ tới nhỉ, bé ngoan xinh yêu bên cạnh mày lại là một thằng b**n th** chuyên lén theo dõi mày? Thế mà mày còn có thể yêu đương với nó. Mạnh Sàn, mày đúng là không kén chọn nhỉ, loại b**n th** vậy mà cũng muốn cho được."
Mạnh Sàn tất nhiên không tin, "Chỉ dựa vào mấy lời của mày?"
"Không tin thì mày cứ việc hỏi nó đi."
Mạnh Sàn thực sự không dám tin Ngu Tri Di sẽ làm ra chuyện to gan như vậy. Khi nhìn thấy những tấm ảnh kia, trong lòng hắn đã tràn đầy tức giận.
Không ai có thể chấp nhận việc bị theo dõi, bản chất đó vốn là một hành vi hèn hạ mà ghê tởm, tương đương với quấy rối, Mạnh Sàn tất nhiên cũng không thể chấp nhận.
Chính vì không thể chấp nhận, nên hắn càng sợ hãi tất cả những điều này thật sự là Ngu Tri Di làm. Hắn có thể chịu được tính tình tùy hứng, ích kỷ của cậu, thậm chí là rất nhiều tật xấu nhỏ nhặt khác.
Nhưng nếu cậu thật sự là kẻ chụp lén bỉ ổi như lời Lộ Lê nói, Mạnh Sàn còn có thể tiếp tục ở bên cậu mà không có khúc mắc nào sao?
Nói thật lòng, ngay cả bản thân hắn cũng không biết.
Đúng lúc này, giọng của trợ lý vang lên từ bên ngoài, "Ngài không có hẹn trước thì không thể vào."
"Rầm——" Cánh cửa bị đẩy bật mở.
Ngu Tri Di gương mặt hoảng loạn xông vào.
"Khoan..." Trợ lý thoáng khó xử.
"Cứ ra ngoài đi." Mạnh Sàn nói, "Đóng cửa lại."
Trong phòng làm việc chỉ còn lại ba người.
Ánh mắt Ngu Tri Di vừa chạm đến những tấm ảnh đặt trên bàn, sợi dây căng thẳng trong tim cậu lập tức đứt phựt, như thể có dòng nước lạnh buốt dội thẳng xuống đầu, toàn thân cậu rét run.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu có cảm giác như lớp vải che đậy toàn bộ nội tâm ti tiện của mình bị xé toạc, để lộ bản chất dơ bẩn tr*n tr** nhất ra trước ánh sáng.
Bí mật hèn hạ mà cậu luôn giấu kín bị phơi bày, tòa tháp trắng duy trì lý trí của cậu cũng sụp đổ.
Sự nhơ nhớp của cậu, sự ti tiện của cậu, tất cả hóa thành một thi hài máu me đầm đìa, dữ tợn nằm sõng soài ngay trước mặt anh hai mà cậu yêu nhất.
"Anh..." Cậu gần như chỉ thều thào bật thốt.
Lộ Lê vắt chân, giọng điệu độc ác châm chọc, "Ôi chao, nhìn cái vẻ mặt kia kìa, hoảng loạn lắm đúng không. Cũng phải thôi, dù sao thì mày cũng cho người theo dõi Mạnh Sàn suốt nửa năm trời, b**n th** đến mức nào chứ. Bị người ta lật tảy đúng là chuyện chẳng dễ chịu gì nhỉ."
"Im mồm." Ngu Tri Di gằn giọng, rồi vội vàng quay sang Mạnh Sàn, cố sức đè nén sự run rẩy trong âm điệu.
"Anh, em không..."
"Mày muốn chối à?" Lộ Lê cố tình không để cậu được toại nguyện, "Năm lớp 11 chẳng lẽ không phải mày thuê thám tử tư chụp lén hắn à? Có cần tao gọi người đó đến cho mày đối chất không?"
Ngón tay Ngu Tri Di co quắp lại, đôi môi không kìm nổi mà run lên.
Cậu muốn phản bác Lộ Lê, muốn nói rằng mình không phải loại người như thế. Nhưng những lời ấy nghẹn lại trong cổ họng, bởi sự thật đúng là vậy.
Cậu quả thực là một kẻ b**n th**.
"Lộ Lê." Mạnh Sàn đưa tay bóp trán, giọng nói lạnh lùng, "Ra ngoài."
Lộ Lê nhún nhún vai, dù sao thì gã cũng đã đạt được mục đích, cảm thấy cực kỳ hả hê.
Trước khi rời đi, gã còn bất ngờ buông một câu, "À đúng rồi, mày biết Trâu Uẩn về nước rồi không?"
Trâu Uẩn, bạn gái cũ của Mạnh Sàn.
Khoảnh khắc Ngu Tri Di nghe thấy cái tên này, đôi mắt cậu hoảng hốt mở to ra một chút.
"Nghe nói cô ta muốn quay lại với mày đấy." Lộ Lê điên cuồng đâm dao, "Cô ta cũng đỡ hơn nhiều, ít ra không có sở thích b**n th** như bám đuôi người khác, ha ha ha."
"Cút ra ngoài." Mạnh Sàn nói.
Lộ Lê bỏ đi, trong văn phòng rộng lớn giờ chỉ còn lại hai người bọn họ.
Nghe thấy những lời cuối cùng của Lộ Lê, đầu óc Ngu Tri Di đã hoàn toàn trống rỗng. Cậu biết Trâu Uẩn là bạn gái cũ của Mạnh Sàn.
Cậu bỗng dưng hoảng loạn trước sự trở lại của Trâu Uẩn.
Cậu sợ rằng Mạnh Sàn sẽ vứt bỏ mình.
"Ngu Tri Di." Mạnh Sàn ngồi đó, ánh mắt sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào cậu.
"Cậu có muốn giải thích không?"
Ngu Tri Di đứng bất động, thân hình cao gầy mang theo một vẻ yếu ớt, toàn thân run rẩy như một đóa hoa sắp rụng.
"Em..." Cậu khó khăn mở miệng.
Trong căn phòng tĩnh lặng, Ngu Tri Di không dám ngẩng mắt lên nhìn Mạnh Sàn.
Cậu không biết phải biện giải thế nào, bởi mọi lời giải thích lúc này đều chỉ là ngụy biện. Sự thật vốn đã rành rành trước mắt.
Chỉ trách bản chất đê tiện của cậu năm đó.
Ngu Tri Di đột nhiên rất muốn khóc, là cảm giác tuyệt vọng khi cuối cùng cũng có được đóa hoa mình khao khát, rốt cuộc lại chứng kiến nó héo úa ngay trong khoảnh khắc cuối cùng.
Tại sao lại như vậy.
Tại sao những điều em khao khát chưa bao giờ thành sự thật?
Tại sao mình lại ghê tởm đến vậy.
Cậu khẽ che nửa khuôn mặt, nước mắt len qua kẽ ngón tay rơi xuống, giọng run rẩy khản đặc, mang theo sự tuyệt vọng cùng tự giễu, tự buông bỏ chính mình.
"... Thật xin lỗi, anh hai."
"Em là kẻ b**n th** đã từng theo dõi anh."
***
Tác giả có lời muốn nói: Chụp lén là không đúng, hành vi này của bé Ngu không nên được cổ xuý.