Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 196

Video đầu tiên là camera phía sau, cho nên Quý Việt Châu liếc mắt một cái liền nhìn thấy hoàn cảnh sống hiện tại của Thời Ngu.

Môi trường sống trong núi cũng không tốt, có lẽ Thời Ngu sống trong một phòng gạch cho thuê của dân làng, mặt đất ngay cả xi măng cũng không có, vách tường cũng là loại sơn trắng từ nhiều năm trước, hơi ố vàng, dây điện còn lộ ra bên ngoài vách tường, ánh sáng chiếu xuống từ ngọn đèn sợi đốt treo trên trần nhà căn phòng.

Điều kiện còn kém hơn nhiều lần so với lúc tham gia chương trình “Làm việc đi”..

Thời Ngu vội vàng lật máy ảnh, khuôn mặt của cô nhanh chóng xuất hiện trên màn hình.

Quý Việt Châu ban đầu có nhiều cảm xúc khác nhau, nhưng sau khi nhìn thấy hoàn cảnh trong video của cô, lại nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô, sắc mặt hơi trầm xuống nói: “Thời Ngu, anh nhớ rõ em hẳn là có không ít tiền, không đến mức sau khi rời xa anh, em sống trong hoàn cảnh khốn khổ như vậy chứ.”

Thời Ngu nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh trong điện thoại di động, cười ‘phốc xuy’ một chút, chờ đến khi cười xong đối diện với dáng vẻ nghiêm túc như trước của anh, mới nhếch miệng nói: “Ngài Quý, hiện tại tôi đang quay phim, điều kiện có hạn, cũng không phải thật sự sống khốn khổ như vậy.”

“Quay phim?” Từ ngày Quý Việt Châu đi nước ngoài cũng không còn liên lạc với cô nữa, đương nhiên cũng không biết chuyện cô đi ra ngoài quay phim.

Trước kia, dù chỉ đi uống trà chiều với bạn bè, cô cũng sẽ nói cho anh biết.

Sắc mặt Quý Việt Châu thay đổi.

Thời Ngu phát hiện ra thái độ hiện tại của anh khá ôn hòa, so với dáng vẻ tức giận ngày chia tay đã tốt hơn nhiều.

Cô đoán chắc là anh đã tỉnh táo lại, dù sao cũng đã năm ngày rồi, Quý Việt Châu sớm đã lấy lại tinh thần.

Thế này mới đúng chứ, vẻ mặt Thời Ngu thoải mái nói chuyện với anh: “Đúng vậy, tôi đã ở đây năm ngày rồi, có lẽ còn phải ở chỗ này mấy tháng nữa, đêm đó tôi cũng nói cho anh biết rồi.”

Chỉ là Quý Việt Châu lúc đó khi nghe được hai chữ “Chấm dứt” thì hoàn toàn không để ý tới mấy lời còn lại của Thời Ngu.

Quý Việt Châu nhớ không ra, nhưng anh không thích dáng vẻ dường như chưa có chuyện gì xảy ra của cô.

Giống như thời gian trôi qua đã lâu, cô dễ dàng quên đi quá khứ của cả hai người.

Quý Việt Châu lẽ ra nên chất vấn, nhưng anh biết bây giờ không thể tức giận, nếu không Thời Ngu càng không vui, cho nên anh cố đè nén sự khó chịu trong lòng, hỏi: “Vậy thời gian kế tiếp em đều ở trong hoàn cảnh như vậy sao? Mùa đông lạnh như vậy tính kiểu gì?”

“Vậy chờ mùa đông đến rồi nói sau.” Thời Ngu đã chịu không ít khổ trong quá trình quay phim, chút vấn đề này căn bản không tính là cái gì.

“Đến lúc đó đừng khóc.” Quý Việt Châu buồn bực.

Thời Ngu cười lắc đầu: “Không bao giờ.”

Cả hai nói chuyện qua lại, bầu không khí cũng không tệ lắm, chỉ là Quý Việt Châu càng ngày càng phiền não, bởi vì trong ánh mắt của Thời Ngu không có chút cảm xúc khác thường hay tức giận nào.

Cho nên phỏng đoán của anh lại bị lật đổ một lần nữa, Thời Ngu cũng không phải bởi vì giận dỗi nên mới nói chấm dứt.

Quý Việt Châu thậm chí còn quên mất mục đích ban đầu chủ động liên lạc với cô.

Cũng may Thời Ngu nhớ rõ, cô nhanh chóng chuyển đề tài, bỗng nhiên hỏi: “Anh gọi đến có phải bàn bạc về chuyện trên mạng không?”

“Ừm.” Quý Việt Châu khi bị nhắc nhở mới nhớ tới, nhưng không biết vì sao lúc này anh lại muốn giải thích: “Năm ngày qua anh đều đi họp, không cùng người đó đi du lịch Châu u.”

“Tôi biết.” Thời Ngu căn bản cũng không tin tưởng những gì trên mạng nói.

Quý Việt Châu lại bởi vì lời nói không chút do dự của cô mà nghẹn lại.

Nếu như trước kia, dù là thật hay giả, cô cũng sẽ tỏ vẻ đáng thương làm nũng với anh, sau đó bảo anh thề sẽ không bao giờ để ý tới Tô Nguyễn nữa, chứ không phải hào phóng nói “Tôi biết” như bây giờ.

Quý Việt Châu tưởng rằng mình đã khám phá ra một tầng sự thật về Thời Ngu, nhưng trái tim anh cũng rơi xuống đáy, nhưng lúc này anh mới phát hiện, anh tự cho rằng anh đang ở đáy vực, nhưng phía dưới vẫn là vực sâu trăm trượng.

Cái dáng vẻ không thèm để ý của Thời Ngu, lại đâm vào ngực anh thêm một lần nữa, đẩy anh xuống vực sâu.

“Anh có thể phối hợp với em thanh minh tin đồn về Kim chủ và tình nhân.” Quý Việt Châu bình tĩnh nhìn cô, không bỏ qua bất kỳ biểu tình nào trên mặt cô, sau đó nói với một chút mong đợi: “Anh cảm thấy công khai em là vị hôn thê của anh, có được không?”

Nói xong lời này, Quý Việt Châu tuy rằng mặt không chút thay đổi, nhưng dáng vẻ lại rất căng thẳng, trong ánh mắt lại có chút chờ mong.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn