Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 187

Hơn nữa trước kia Quý Việt Châu không muốn kết hôn là bởi vì anh thấy không cần thiết, anh theo bản năng kháng cự khi Thời Ngu nhắc tới kết hôn, cũng chỉ là bởi vì anh cảm thấy Hoàng Yến nhỏ có tâm tư dư thừa.

Nhưng nếu kết hôn có thể làm cho cô hạnh phúc, có thể làm cho cô an tâm vĩnh viễn ở lại bên cạnh anh, còn có phương pháp nào tốt hơn đây?

Hơn nữa Thời Ngu nói rất muốn nhìn hôn lễ nhà giàu như thế nào, toàn thành phố Bắc kinh còn có ai có tiền hơn anh? Anh có thể cho cô một đám cưới xa hoa và hoành tráng nhất khiến tất cả mọi người ghen tị.

Chim hoàng yến nhỏ sẽ luôn luôn bị trói buộc xung quanh anh.

Quý Việt Châu thậm chí có chút hối hận vì sao anh lại không nghĩ ra biện pháp này ngay từ đầu, rõ ràng Thời Ngu đã ám chỉ điều đó từ khi lấy ra đôi nhẫn.

Nghĩ tới đây, Quý Việt Châu vừa kích động vừa háo hức muốn thử, anh biết Thời Ngu bây giờ đang tức giận, đợi đến khi anh đi công tác nước ngoài trở về rồi mang cho cô nhiều quà hơn, cô có lẽ sẽ hết giận.

“Anh Quý, anh đang nghĩ cái gì vậy?” Bạch Lê Phong cười hì hì tiến đến: “Khuôn mặt dịu dàng như vậy, nhất định là nghĩ đến chị dâu của em đúng không?”

Không sai, tuy rằng Quý Việt Châu không cho hắn gọi Thời Ngu như vậy, nhưng Bạch Lê Phong tối hôm qua đã tận mắt nhìn thấy cách thức ở chung của hai người, lập tức cảm thấy chức vị chị dâu này đã được xác định.

Dù sao thì hắn cũng chưa từng thấy Quý Việt Châu kiên nhẫn nói chuyện với ai như vậy.

Còn về phần Quý Việt Châu thề son sắt nói cái gì mà chơi đùa mà thôi, Bạch Lê Phong một chữ cũng sẽ không tin.

Người khác có lẽ không biết, nhưng Bạch Lê Phong quen biết Quý Việt Châu nhiều năm như vậy, còn có thể không hiểu tính anh sao, trong mắt anh Quý của hắn ngoại trừ công việc chính là công việc, nếu không cũng không rảnh chơi đùa với người khác?

“Haizz, tối hôm qua anh và chị dâu bỏ em lại mà về, cũng không thông báo cho em một tiếng, quá bất nghĩa.” Bạch Lê Phong nói xong bĩu môi: “Chậc, em ở đó đã chọc Quý Dung Dung sắp tức giận khóc, cũng không ai phát hiện mà khen em một câu.”

Quý Việt Châu v**t v* chiếc nhẫn mang theo ngón trỏ: “Khi đó cô ấy mệt. ”

Quý Việt Châu biết cô sợ phiền toái nhất, không thích ứng phó với những người đó.

“Chậc.” Bạch Lê Phong bị dáng vẻ này của anh làm cho nổi da gà.

Trước kia hắn cũng không thể tưởng tượng được Quý Việt Châu khi yêu đương lại mê mệt như vậy.

Nhưng mà…

Bạch Lê Phong bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó: “Anh Quý, hôm qua chị dâu không tức giận chứ?”

Quý Việt Châu nghe xong còn chưa kịp trả lời: “Những gì anh nói, em cảm thấy con gái nghe xong nhất định sẽ buồn lắm, chị dâu đứng gần như vậy hẳn là nghe được rồi, cô ấy giữ mặt mũi của anh nên mới không nổi giận ở bên ngoài, sau khi anh trở về phải xin lỗi chị dâu.”

Bạch Lê Phong cũng chỉ vì lo lắng cho cuộc sống tình cảm của Quý Việt Châu mà tan nát cõi lòng, chủ yếu là Bạch Lê Phong nhìn anh nhiều năm như vậy bên cạnh ngay cả một người phụ nữ không có, cả người giống như một cỗ máy không có tình cảm.

Bạch Lê Phong lo lắng khi anh cảm thấy thế giới này quá nhàm chán, anh sẽ trực tiếp kết liễu cuộc đời mình.

Đây thật không phải là hắn lo lắng lung tung, lúc Bạch Lê Phong vừa gặp Quý Việt Châu, thành tích của anh rất tốt, nhưng lại cực kỳ yêu thích thể thao mạo hiểm, hắn tận mắt nhìn thấy Quý Việt Châu đi lướt ván, leo núi các loại thể thao mạo hiểm khác, lơ lửng trên bờ vực sinh tử.

Khi đó Bạch Lê Phong cảm thấy cũng hay ho, cũng đi theo anh góp vui hai lần, bá vương nhỏ Bạch từ trước đến nay không sợ trời không sợ đất, lúc đó đều sợ tới mức hai chân run rẩy, khoảnh khắc khi hắn nhìn thấy Quý Việt Châu, lại phát hiện trong hai mắt anh tràn ngập sự bình tĩnh.

Và dường như có sự điên rồ vô tận ẩn dưới sự bình lặng đó.

Người đàn ông này quá thông minh, tất cả mọi thứ trên thế giới đối với anh ta đều rất nhàm chán, anh ta sắp nhàm chán đến phát điên.

Bạch Lê Phong đang lo lắng Quý Việt Châu một ngày nào đó sẽ thấy thế giới này nhàm chán rồi bỏ lại thế giới này, Quý Việt Châu đột nhiên hỏi: “Nếu có người có lỗi với tôi, có phải tôi nên trả thù không?”

Thời điểm anh nói lời này, trong mắt Quý Việt Châu mang theo sự nghi hoặc hiếm thấy.

Lúc đó Bạch Lê Phong đã sớm điều tra qua tuổi thơ của Quý Việt Châu, nghe vậy điên cuồng gật đầu: “Đúng đúng đúng, nên trở về trả thù, trả thù không thể quá nhẹ, nhất định phải tàn nhẫn hơn bọn họ, giẫm lên đầu bọn họ, để cho bọn họ trải qua sự nhục nhã và dày vò, rồi cho bọn họ một kích trí mạng.”

Vì thế Quý Việt Châu lộ ra vẻ mặt suy tư, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Tôi biết rồi. ”

Sau đó Quý Việt Châu ngừng chơi những môn thể thao mạo hiểm, bắt đầu một tay xây dựng thương nghiệp của mình, sau đó mang theo Khải Quang trở lại thành phố Bắc Kinh nước Hoa, từ từ bối trí.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn