Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 165

Quý Việt Châu cụp mắt xuống, nhìn vào đôi mắt khao khát của cô, vẫn gật đầu: “Có thể, nhưng đừng để người khác bắt nạt.”

“Anh yên tâm, ai có thể bắt nạt em chứ? Yến tiệc lần trước không phải em còn bắt nạt cả Quý Dung Dung sao? Ngay cả cậu hai Quý cũng không thể làm gì được em.” Nói đến chuyện bắt nạt người khác, Thời Ngu không cảm thấy áy náy chút nào, vẻ mặt còn rất đắc ý.

Quý Việt Châu bị cô chọc cười, cũng nhớ lại dáng vẻ Quý Việt Lâm bị cô chọc tức mà khuôn mặt cũng vặn vẹo, vừa cười vừa đưa tay ra ôm cô vào trong ngực: “Giỏi quá.”

“Vậy cũng là bởi vì Ngài Quý ở phía sau em làm chỗ dựa cho em đó.” Thời Ngu nghiêng đầu cười tủm tỉm nói những lời tốt đẹp.

Mỗi tấc da tấc thịt trên người đối phương, hai người đều rất quen thuộc, nằm ở trên giường ôm nhau, không có khả năng không có phản ứng, trong lúc nói chuyện, tay của Quý Việt Châu đã không thành thật luồn vào từ vạt áo sờ lên trên.

Hừ, quả nhiên là tên chó lưu manh, mỗi lần đều nhắm vào nơi này.

Thời Ngu trợn mắt, cũng đi sờ cơ bụng của anh.

Chẳng bao lâu trong phòng truyền ra tiếng th* d*c của đàn ông, tiếng r*n r* của phụ nữ.

*

Sáng sớm hôm sau, Thời Ngu lại bị Quý Việt Châu gọi dậy.

“Anh ơi, ôm~.” Thời Ngu vẫn đang mơ màng, giang cánh tay ra làm nũng.

Quý Việt Châu dậy từ rất sớm, đã tập thể dục và tắm rửa xong, cúi người xuống bế cô lên, đưa cô vào phòng vệ sinh cá nhân mà không một lời phàn nàn.

Lúc này Thời Ngu mới dần dần tỉnh táo lại.

Hôm nay cô muốn đi tham gia hôn lễ của Quý Dung Dung, đương nhiên không thể tùy tiện mặc một bộ quần áo rồi đi, tối hôm qua đã hẹn stylist tới nhà, trước khi trang điểm cô còn phải chăm sóc da thật tốt.

Vì thế Quý Việt Châu nhìn thấy con khỉ nhỏ chạy tới chạy lui trong phòng, cuối cùng không nhịn được nữa ôm người cô lại.

“Anh làm gì vậy?” Thời Ngu trừng mắt với anh.

Quý Việt Châu cảm thấy tính tình của anh càng ngày càng tốt, nếu lúc trước có người trừng mắt với anh, anh có thể khiến cho người ta hối hận cả đời, nhưng Thời Ngu trừng mắt với anh, anh đã sớm hình thành thói quen, thậm chí còn cảm động cô không đưa tay đánh người.

Ăn cơm trước rồi nói sau, stylist cũng chưa tới mà!” Quý Việt Châu nói xong lập tức bế cô xuống lầu.

Thời Ngu nhìn thấy bữa sáng thịnh soạn cũng không tức giận nữa, ngay cả chuyện tham gia hôn lễ bây giờ cũng bị ném sang một bên.

Quý Việt Châu ăn sáng xong, Thời Ngu như thường lệ nhận lấy cà vạt mà anh đưa cho.

Để thỏa mãn nguyện vọng của cô bé nhà mình có thể giúp anh thắt cà vạt mỗi ngày, ngài Quý đã học được cách thỉnh thoảng không sống “kỷ luật” nữa.

Không phải hôm nào Thời Ngu cũng sẽ siết chặt cà vạt, nếu làm như vậy thì quá lộ liễu, Quý Việt Châu thông minh như vậy nhất định sẽ phát hiện.

Cho nên Thời Ngu chỉ thỉnh thoảng tức giận mới siết một chút để hả giận mà thôi.

Hôm nay Thời Ngu thắt rất hoàn hảo, vừa mới thắt xong, thuận tiện vòng hai tay lên cổ anh muốn hôn anh, chợt nghe giọng nói của dì truyền đến từ phòng khách: “Thời tiểu thư, đội ngũ stylist đến rồi.”

Thời Ngu lập tức buông ra, thò đầu ra nhìn phòng khách, quả nhiên nhìn thấy stylist lúc trước ở studio và mấy trợ lý mang theo rất nhiều chiếc hộp lớn tiến vào.

Hai mắt cô sáng lên, lập tức muốn đi xem.

Nhưng cô còn chưa kịp chạy đã bị bàn tay to lớn của Quý Việt Châu túm lấy: “Vội cái gì?”

Thời Ngu còn chưa kịp trả lời, anh đã ôm lấy eo cô hơi bế lên, hôn hai cái.

Mọi người chỉ nhìn thấy bóng lưng của Quý Việt Châu, còn Thời Ngu thì bị bóng lưng của anh bao phủ, nhưng chỉ cần nhìn sơ qua những động tác thân mật là đã biết hai người đang làm cái gì.

Thời Ngu véo cánh tay anh.

Quý Việt Châu cố nhịn đau kéo bàn tay đang làm loạn của cô xuống, tay kia vỗ vỗ đầu cô: “Được rồi, anh đi đây.”

“Đi đi, đi đi.” Thời Ngu vẻ mặt ghét bỏ, vươn hai tay ra đẩy anh.

Quý Việt Châu mỉm cười nhìn cô, giống như một bà mẹ dặn dò: “Cẩn thận một chút, đừng để người bắt nạt, muốn làm gì thì làm, đã có anh làm chỗ dựa, trước sáu giờ chiều anh sẽ đến đó, luôn luôn phải giữ liên lạc, chờ anh đến rồi sẽ đón em, đừng ăn bừa đồ ăn trong hôn lễ, nghe rõ chưa?”

“Biết rồi, biết rồi.” Thời Ngu mỉm cười hơi ghét bỏ: “Anh thật lắm lời.”

“Ngoan.” Quý Việt Châu lại xoa đầu cô một cái, sau đó mới xoay người đi ra cửa.

Khi đi ngang qua stylist, mấy người đều cung kính cúi người chào anh, anh cũng chỉ hơi gật đầu chào lại.

Chờ đến khi Quý Việt Châu rời đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, lại nhớ đến dáng vẻ dịu dàng vừa rồi khi anh ở chung với Thời Ngu, họ luôn cảm thấy đã biết bí mật động trời vậy.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn