Cái cảm giác này thật sự quá thoải mái, bây giờ Thời Ngu đã bắt đầu chờ mong cuộc sống nghỉ hưu trong tương lai, dần dần híp mắt, chậm rãi ngủ thiếp đi trong bồn tắm.
Đang mê man, Thời Ngu cảm thấu ngứa lông mi, cô mơ màng mở mắt ra, liền nhìn thấy Quý Việt Châu nở nụ cười ngồi xổm ở trước bồn tắm, ngón tay đang chạm vào lông mi của cô.
“Anh ơi, anh về rồi à?” Thời Ngu đưa tay ra bắt lấy ngón tay anh.
Vốn cô đang nằm trong bồn tắm, trên người đương nhiên cũng không mặc cái gì, khi cánh tay trắng nõn cô vươn để bắt lấy ngón tay của Quý Việt Châu, ánh mắt anh ngay lập tức biến hóa.
Sau đó, trong phòng tiếp liên tục truyền ra tiếng nước và tiếng r*n r* của hai người khi quấn lấy nhau.
Hơn một tiếng sau, anh mới bình tĩnh lại được.
Thời Ngu nằm trong bồn tắm, giống như một con cá muối tùy ý để Quý Việt Châu tắm táp lại, giọng nói bởi vì quá mệt mỏi mà trở nên nhỏ hơn: “Ngài Quý, em vừa mới trở về anh lập tức không muốn làm người nữa sao?”
Quý Việt Châu giúp cô tắm, sau đó dùng khăn tắm bọc cả người lại: “Lúc này chỉ là mới bắt đầu, em vẫn còn nợ anh bảy ngày.”
Nói xong liền muốn ném người cô lên giường.
Thời Ngu vội vàng ôm chặt lấy anh, giọng nói như tiếng mèo con cầu xin tha thứ: “Đừng đừng đừng, anh ơi em đói bụng, em lâu rồi không được ăn cơm dì nấu.”
“Hôm qua không phải anh đã gửi sườn xào chua ngọt và bánh nhỏ ngọt dì làm cho em sao?” Quý Việt Châu tức giận liếc xéo cô.
“Ăn tại chỗ và đưa tới kia khác nhau mà.” Thời Ngu thân mật vòng tay qua cổ ôm anh.
“Vậy anh nên đóng gói dì đưa cho em.”
“Nên vậy.” Thời Ngu gật đầu như cò mổ.
Quý Việt Châu dở khóc dở cười, nhẹ nhàng đặt người cô lên giường, sau đó đi vào phòng thay đồ tìm cho cô một bộ quần áo đơn giản mặc ở nhà.
Trở lại phòng ngủ, Thời Ngu ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn về phía anh, dang hai tay lên.
Quý Việt Châu hiểu được ý của cô, không chút phàn nàn giúp cô mặc quần áo, giống như những đêm trước, sau khi bọn họ vận động xong, Thời Ngu nói muốn đi xuống ăn cơm, lại lấy cớ quá mệt để anh giúp cô mặc quần áo.
Sau đó Quý Việt Châu cũng chỉ có thể hầu hạ cô mặc quần áo.
Hầu hạ rồi hầu hạ, bây giờ cũng đã hình thành thói quen, hơn nữa Quý Việt Châu ngạc nhiên phát hiện khi anh giúp Thời Ngu mặc quần áo vào cũng có cảm giác thỏa mãn như giúp cô c** q**n áo.
Sau khi thay xong quần áo, Quý Việt Châu thương xót cô bảy ngày qua đã phải làm việc đồng ruộng, bế cô xuống lầu để ăn tối.
Ăn cơm xong, hai người vốn định ra sân hóng mát, nhưng Thời Ngu lại đột nhiên nhớ tới cái gì đó, để Quý Việt Châu ngồi trong sân chờ trước, còn chính cô thì lạch cạch chạy lên lầu.
Rất nhanh sau đó cô đã trở lại, trong tay còn cầm cái gì ở phía sau.
“Lấy cái gì mà gấp gáp như vậy?” Quý Việt Châu nhướng mày nhìn cô.
Thời Ngu cười hì hì nói: “Đương nhiên là quà mang về cho anh.”
“Bởi vì lúc trước anh đi công tác đều mang quà về cho em, lần này em cũng coi như là đi công tác, cho nên cũng mang về cho anh.”
Nói xong, Thời Ngu đưa tay ra phía trước, lộ ra một cây lúa: “Tèn ten!”
Quý Việt Châu trầm mặc một chút: “Đây là cái gì vậy?”
“Là cây lúa đầu tiên em gặt xuống, có phải rất có ý nghĩa kỷ niệm hay không?” Thời Ngu chớp chớp mắt, dáng vẻ tinh quái: “Ở nông thôn cũng chỉ có những thứ này thôi.”
Nếu Quý Việt Châu nhớ không lầm, món quà lần trước anh đi công tác mang về cho cô là chiếc vòng cổ kim cương trị giá trên 100 triệu.
Ờm…còn cô thì bớt việc, trực tiếp gặt một gốc lúa từ đồng ruộng coi như một món quà.
Quý Việt Châu vừa tức giận vừa buồn cười, nhưng dù sao cũng là quà cô mang về từ xa, vẫn đưa tay ra nhận lấy.
Thời Ngu còn cố ý ghé cây lúa vào sát mặt anh hết lần này tới lần khác: “Ngài Quý có thích không?”
“…… Thích. “Quý Việt Châu cụp mắt nhìn lúa trong tay: “Mai em sẽ kêu người đóng khung.”
“Vậy nó nhất định cây lúa may mắn nhất trong cả cánh đồng.” Thời Ngu ngồi trong lòng anh nghiêm túc nói.
“Được em lựa chọn, quả thật rất may mắn.”
Sau đó, Quý Việt Châu mang cây lúa vào cho dì cất đi trước, sau đó lại ôm Thời Ngu lên ghế ngồi hóng mát.
Thời Ngu ngồi trong lòng anh, một lúc sau bỗng nhiên hỏi: “Ngài Quý, em tặng anh cái này, anh thật sự không tức giận sao?”