Làm cả buổi sáng, tất cả mọi người thở hồng hộc, lúc này bọn họ còn phải suy nghĩ đến chuyện bữa cơm trưa.
Nhưng còn chưa đợi mọi người suy nghĩ xong trưa nay ăn cái gì, bà chủ mang theo con trai của bà đi ra đồng đưa cơm cho mọi người.
Trịnh Nhất Hàng mắt tinh nhất, từ xa đã nhìn thấy bà chủ đến đưa cơm, phấn kích hô to: “Đạo diễn, thì ra là chúng tôi trách nhầm ngài, ngài lại chuẩn bị cơm trưa cho chúng tôi!”
Tiền Duyệt Duyệt vẻ mặt cảm động: “Thật tốt quá, tôi đã sắp c.h.ế.t đói rồi.”
Buổi sáng húp cháo trắng ăn kèm với dưa muối, căn bản không đủ năng lượng để chống đỡ được công việc lao động vất vả như này, nếu còn phải trở về nấu cơm trưa, vậy quả thật có chút khó chịu.
Đạo diễn cũng sững sờ một chút, mới lấy ra loa lớn: “Đây không phải là chúng ta chuẩn bị, là ai vi phạm quy tắc tự đặt đồ ăn, tự mình chủ động đứng ra.”
Đạo diễn trong hai ngày này đã được mọi người gọi Diêm Vương.
Bây giờ Diêm Vương đang rất tức giận, dáng vẻ nghiêm khắc, như muốn thề với trời chắc chắn sẽ bắt ra vị khách đã vi phạm quy tắc.
Viên Viên: Chẳng lẽ là Thời Ngu đặt hàng, hôm qua cô ấy đi quán cơm mà
Thanh Sơn vẫn còn: nhưng đêm qua bà chủ đến căn nhà nhỏ, có lẽ những người khác đã xin số điện thoại để đặt hàng
Cốc pha lê: Hôm qua tôi dường như thấy Tạ Tĩnh nói chuyện với bà chủ, không phải là anh ấy chứ?
……
Trong lúc mọi người vẫn đang đoán tới đoán lui, tự hỏi rốt cuộc là ai đặt đồ ăn, bà chủ đi tới nói: “Cái gì mà đặt đồ ăn, đạo diễn ông cũng đừng có nói bậy, tôi không tính tiền, tôi chỉ là hâm mộ Tiểu Ngu, muốn giao đồ ăn miễn phí cho mọi người mà thôi.”
Nhấn mạnh là không phải ai đặt đồ ăn, không mất tiền, hoàn toàn miễn phí.
Thời Ngu cũng sững sờ một lúc, cô thật sự đã định lén đặt hàng để bà chủ giao đồ ăn cho mình, nhưng cô còn chưa thực hiện, nhưng khi nghe thấy bà chủ nói như vậy, còn nhắc tới cô, cô lập tức nghĩ đến Quý Việt Châu.
Thời Ngu nhìn qua, thì thấy bà chủ nháy mắt với mình.
Được rồi, chắc chắn rồi, tên đàn ông chó vẫn còn có chút tác dụng.
Tổ chương trình cũng cảm thấy không nói nên lời, nhưng bà chủ cũng đã nói là đưa cơm miễn phí.
Thời Ngu vội vàng nghênh đón, trước tiên nhận lấy hộp cơm, cười tủm tỉm nói: “Cám ơn bà chủ! Đạo diễn ngài nói không thể tự trả tiền, nhưng không nói không không thể nhận đồ bà chủ đưa cho chúng tôi chứ?”
“Đương nhiên là được rồi!” Tạ Tĩnh cũng vội vàng đi tới, trước khi đạo diễn nói chuyện thì đã nhận lấy hộp cơm.
Trịnh Nhất Hàng còn tích cực hơn, cố ý nhấn mạnh: “Tặng miễn phí nha, không tốn tiền nha ~”
Đạo diễn bất lực nhìn bọn họ xông lên cướp đồ ăn, căn bản không kịp ngăn cản, đương nhiên hiệu quả chương trình cũng tăng lên.
Trương Dương và Tiền Duyệt Duyệt cũng vội vàng chạy qua lấy đồ ăn, chỉ còn lại Tô Nguyễn và Lục Tuyệt Lăng vẫn đứng tại chỗ.
Tô Nguyễn lau mồ hôi trên trán, nhìn Thời Ngu bị mọi người vây quanh ở giữa giơ ngón cái lên bội phục, nghiến răng nghiến lợi.
Lục Tuyệt Lăng biết dưới ống kính, Tô Nguyễn quan tâm nhất đến hình tượng của mình, nếu cứ tiếp tục đứng ở chỗ này, sẽ có vẻ không thích hợp, đến lúc đó cư dân mạng cũng sẽ nhìn ra.
Vì vậy, anh chạm nhẹ vào cánh tay cô: “Chúng ta cũng đi thôi.”
“Được.” Tô Nguyễn cũng phản ứng lại, nở nụ cười gia nhập với đội ngũ lớn.
Điều kiện có hạn, nên họ chỉ có thể đặt các hộp cơm lên bàn ở giữa sân, sau đó rửa tay bắt đầu ăn trưa.
Bà chủ cũng đi theo, còn vụng trộm đưa cho Thời Ngu một cái bình giữ nhiệt: “Tiểu Ngu nè, làm việc rất vất vả, tôi còn nấu cho cô chút canh đậu xanh uống cho giải nhiệt.”
Dáng vẻ của bà chủ như một fan mẹ dặn dò con cái nhà mình, Thời Ngu dở khóc dở cười, nhìn thấy bình giữ nhiệt kia lập tức biết của ai.
Cô nhận lấy bình giữ nhiệt, cười tủm tỉm uống một ngụm trước ống kính.
Tạ Tĩnh ngồi bên cạnh Thời Ngu, giơ ngón tay cái lên với cô: “Cao thủ nha Tiểu Ngu, sao chúng ta lại tính đến việc nợ trước, như vậy cũng không tính là tiêu tiền.”
“Hí hí hí, cảm ơn Tiểu Ngu cứu mạng chó của tôi.” Tiền Duyệt Duyệt cầm chén cơm vẻ mặt cảm động.
Thời Ngu cầm bình giữ nhiệt: … Cũng không khoa trương như vậy đâu.
Sau đó Tạ Tĩnh chú ý tới bình giữ nhiệt trên tay Thời Ngu: “Canh đậu xanh này là sao?”
Bà chủ đang dọn giỏ đồ còn chưa đi, nghe được câu này vội vàng quay đầu lại: “Đây là tôi tự tay làm cho Tiểu Ngu của tôi uống để giải nhiệt!”
Bà chủ cố ý nhấn mạnh “Tiểu Ngu của tôi” uống, ý chỉ có mỗi cô có thôi.
Tạ Tĩnh cũng không phải là muốn cướp canh đậu xanh của cô uống, nhưng nhìn dáng vẻ bảo vệ của bà chủ, vẫn không tin: “Bà chủ, cô thật sự là fan của Tiểu Ngu à? Những bữa ăn này thực sự miễn phí à?”
“Bà chủ, cô nhìn cháu một chút đi nè? Thực ra, cháu diễn xuất rất tốt. “Trịnh Nhất Hàng ở bên cạnh đùa bỡn, nhanh chóng quảng bá bản thân.