Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 146

Giường bên trong cũng rất đơn sơ, chỉ có một chiếc giường gỗ bình thường, ngay cả nệm cũng không có, ngay cả chăn gối cũng không trải, cũng may trong phòng có điều hòa, dù sao bây giờ cũng là giữa tháng bảy, chính là thời điểm nóng nhất.

Dù ngôi sao đến trải nghiệm cuộc sống, cũng không thể thực sự làm cho mọi người c.h.ế.t nóng ở đây.

Thời Ngu kéo hai vali vào gian phòng ngủ của phụ nữ, từ trong vali lấy ra một bộ chăn gối trải ra, sau đó ngồi ở đầu giường hỏi nhân viên quay phim: “Bây giờ tôi có nhiệm vụ gì không?”

Ống kính lắc lư trái phải, không nói gì, có nghĩa là không có nhiệm vụ, có thể tự mình khám phá.

Thời Ngu ngồi ở đầu giường suy nghĩ một chút, sau đó đứng lên đội mũ để che nắng, đeo kính râm, thay sang một đôi dép lê, chuẩn bị ra ngoài đi dạo một chút.

Không khí thực sự trong lành hơn rất nhiều so với thành phố.

Những chú gà con nằm ở dưới gốc cây hóng mát, xung quanh rất nhiều cây ăn quả đã kết không ít trái.

Thời Ngu đứng dưới gốc cây ngẩng đầu lên nhìn cây ăn quả, cảm thấy có chút đói.

Điều tốt nhất đối với Thời Ngu khi ở trong xã hội hiện đại là có thể ăn, có thể uống, ngủ đến bao giờ thích tỉnh thì tỉnh, tuy buổi sáng cô đã ăn cơm, nhưng ngồi xe gần năm tiếng đồng hồ bây giờ cũng đã có chút đói bụng.

Vừa nãy cô cũng đi qua phòng bếp, bên trong không có nguyên liệu nấu ăn, nhưng xung quanh lại có ruộng rau, có thể đi hái rau để nấu, nhưng tay nghề của cô thật sự đáng lo ngại.

Đúng vậy, Thời Ngu tự luyến cho rằng cô là một người phụ nữ xinh đẹp tài giỏi, ngoại trừ khả năng nấu nướng của cô .

Kiếp trước ở thời tận thế, không có điều kiện tốt nên mỗi ngày cô chỉ có thể nướng thịt dị thú để ăn, cứ ăn nướng như vậy ba năm, hương vị kia cũng chỉ là cố gắng ăn để no bụng, nếu không phải vì sống sót cô cũng không muốn ăn đâu.

Cho nên để cho cô nấu cơm, cũng là lãng phí nguyên liệu nấu ăn mà thôi.

Thời Ngu đứng dưới gốc cây ăn quả ngẩn người.

Đây là một cây mận, cây rất cao, trên đó có những chùm mận vàng, quả nào cũng căng mọng ngon mắt, có lẽ rất ngọt.

Chuyên gia nuôi gà khoa học: cười c.h.ế.t mất, người đẹp chắc là thèm ăn, chắc chắn là thèm ăn, tôi thấy cô ấy nuốt nước bọt

Bầu trời đầy sao đi du lịch: Sao không đi nấu ăn? Một người mới ra mắt cái gì cũng không làm, ở chỗ này đi dạo không tốt lắm đâu?

Trống rỗng: Thôi đi, bây giờ không có ai ở đây, nguyên liệu nấu ăn cũng không có, nấu cái gì bây giờ? Không bằng chờ mọi người tới

Một con cá: Đúng rồi, làm việc nên thương lượng với nhau, bây giờ cứ chờ người đến đi

Kẹt dẻo của Nguyễn Nguyễn: Người mới này không có ý thức chút nào cả?

Tôi yêu vẻ đẹp: tại sao người mới phải làm, ai cũng bình đẳng như nhau chứ?

Bình luận cứ thế bắt đầu tranh cãi.

Thời Ngu không biết gì hết, Thời Ngu chỉ là thèm mận, cô đứng một lát, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp dưới bóng cây, giống như tinh linh đến từ trong rừng rậm nguyên sinh.

Nhân viên quay phim muốn nhắc nhở cô, có thể đi đến bên cạnh lấy gậy tre chọc cho mận rụng xuống.

Không ngờ tới lúc này Thời Ngu đột nhiên động đậy, cô lui về phía sau một bước, dùng sức mạnh của cơ bắp chân, cô chạy hai bước rồi bật nhảy lên, hai tay đã nắm được cành cây cao, sau đó cô đu chân vào thân cây, thế là cả người đã ngồi xổm trên cành cây.

Động tác rất uyển chuyển và trôi chảy, không mất quá năm giây, ngay cả nhân viên quay phim đứng gần cô cũng không kịp phản ứng.

Mọi người xem qua màn hình thậm chí còn sốc hơn: ! ! !

Thanh Sơn vẫn còn đó: Chuyện gì vừa xảy ra vậy, tôi dường như nhìn thấy một cái bóng mờ ảo, sau đó đã nhìn thấy người đẹp đang ở trên cây rồi

Ánh sáng ban ngày: là hiệu ứng đặc biệt, cô ấy thêm hiệu ứng đặc biệt!

343: Tôi báo cáo có người sử dụng phép thuật trước mặt muggle

*Muggle là một từ được dùng trong bộ truyện Harry Potter của J. K. Rowling, dùng để chỉ người không có khả năng sử dụng pháp thuật và không được sinh ra trong thế giới phù thủy.

Lá: Tôi cũng ở nông thôn, tôi cũng đã từng trèo cây, nhưng tôi chưa bao giờ leo cây kiểu này

Jack: Đó là Kung fu, Kung Fu Trung Quốc!

Rau xanh: đây là người Trung Quốc sẽ làm chủ Kungfu phương Đông huyền bí đó à

Thời Ngu thì ngồi xổm trên cành cây, chậc một tiếng.

Cơ thể này không có cơ bắp mà cô đã tập ba năm, quả nhiên vẫn là kém xa trước kia, nếu như là trước kia cô cũng không cần mượn lực nhảy lên là có thể leo lên được rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn