“Xin chào, anh là Trợ lý Trương sao?”
“Xin chào Tô tiểu thư.” Trợ lý Trương nhận được cuộc điện thoại này, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Tô Nguyễn không ngờ tới cậu còn nhớ rõ mình, trong lòng cũng thả lỏng một chút, cũng có chút tự tin hơn: “Trợ lý Trương, tôi tìm anh là muốn hỏi chuyện hôm nay một chút, có phải có hiểu lầm gì hay không?”
Giọng điệu của Trợ lý Trương như đang trả lời công việc: “Tô tiểu thư là hỏi về vấn đề tiền thưởng của Thời tiểu thư nhà chúng tôi sao? Không có hiểu lầm nào hết.”
“Nhưng lúc ấy Lâm Lãng là người nói năm triệu tiền thưởng, thì liên quan gì đến tôi với anh hai tôi.” Tô Nguyễn nhỏ giọng nói, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình bình thản.
“Thời tiểu thư nhà chúng tôi thắng trận đấu, lấy tiền thưởng là chuyện đương nhiên, nếu cô và anh hai cô cũng tham dự vào chuyện này, thì cũng nên xuất ra tiền thưởng không phải sao?” Giọng nói của Trợ lý Trương vẫn không có gợn sóng.
Nhưng Tô Nguyễn cảm thấy lời nói của cậu có vấn đề, người tham gia phải đưa ra tiền thưởng: “Trợ lý Trương, tôi cảm thấy…”
Trợ lý Trương cảm thấy vị Tô tiểu thư này hình như không quá thông minh, anh uyển chuyển nói “tiền thưởng” chỉ là cho mọi người một mặt mũi mà thôi, ai cũng biết cái gọi là “tiền thưởng” này thật ra là tiền bồi thường.
Ai bảo bọn họ giở trò đùa bỡn Thời Ngu, nếu lúc đó Thời Ngu thật sự xảy ra chuyện, mọi người ở đây đều trốn không thoát, bây giờ Thời Ngu không xảy ra chuyện gì, là do bản lĩnh của cô lợi hại, chẳng lẽ những người ở đây bởi vì cô lợi hại nên ý đồ đùa bỡn cứ như vậy bỏ qua sao?
Nói cho cùng, bọn họ chỉ là cảm thấy Thời Ngu chỉ là một tình nhân của Quý Việt Châu, anh sẽ không coi trọng.
Nhưng bọn họ đã sai lầm khi đoán địa vị của Thời Ngu trong lòng Quý Việt Châu.
Trợ lý Trương không muốn tiếp tục rối rắm chuyện này với Tô Nguyễn: “Tô tiểu thư, việc này đã xác định, không có đường thương lượng, hay là Tô tiểu thư muốn dùng lời hứa của Quý tổng trước đó để triệt tiêu chuyện này?”
Với lời hứa trước đó?
Tô Nguyễn không ngờ trợ lý Trương lại cứng rắn như vậy.
Cô nắm chặt điện thoại di động, tâm tư trôi nổi.
Nửa năm trước, trợ lý Trương từng nói, cô cần giúp đỡ có thể tìm anh, đây là nhân tình, Tô Nguyễn trong lòng biết chỉ có một lần, cho nên hơn nửa năm nay cô đều nhịn xuống không liên lạc, ngược lại muốn mượn cơ hội với Quý Dung Dung để tiếp cận anh.
Vì vậy, cô có muốn sử dụng cơ hội vì chuyện này không? Ám chỉ của trợ lý Trương cũng chỉ có một cơ hội hứa hẹn.
Sau khi dùng hết, cô có thể tìm Quý Việt Châu sao?
Tô Nguyễn cắn c*n m** d***, cuối cùng vẫn nói: “Thời tiểu thư thắng cuộc thi nên có tiền thưởng là hợp lý, không cần quấy rầy Quý tổng nữa đâu.”
Trợ lý Trương nghe vậy cũng có chút ngạc nhiên, cậu còn tưởng rằng vị Tô tiểu thư này vừa mới trở lại Tô gia, mà mọi người cũng rất cưng chiều cô, cô gọi điện tới cũng vì muốn cầu tình cho Tô gia, không ngờ tới…
Chậc chậc.
Trợ lý Trương cũng không nói thêm gì: “Được rồi, nếu cô Tô không sao, vậy thì hẹn gặp lại sau.”
“Chờ đã, Quý, đàn anh Quý anh ấy…” Tô Nguyễn còn muốn nói gì đó, điện thoại đã bị cúp máy.
Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, sắc mặt đen xì.
*
Ngoại trừ Tô gia và Lâm gia thì Quý gia cũng bị Trợ lý Trương gọi điện thúc giục.
Trợ lý Trương lo lắng ông cụ Quý cũng đã lớn tuổi, hơn nữa ông chủ nhà mình bây giờ vẫn tạm thời nhận người ông nội này, cuối cùng vẫn lựa chọn gọi điện thoại tới cho Quý Quang Viễn.
Sau khi nói hết chuyện mà Quý Việt Châu phân phó, cũng mặc kệ Quý Quang Viễn tức giận như thế nào, trực tiếp cúp điện thoại.
Quý Quang Viễn nhìn chằm chằm điện thoại di động, đầu tiên là gọi điện thoại cho Quý Dung Dung, không liên lạc được, sau đó lại gọi điện thoại cho Quý Việt Lâm, bên kia nhận điện thoại nhưng hắn đang bên ngoài uống rượu, tỏ vẻ không biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì.
Quý Quang Viễn tức giận đến gần c.h.ế.t, suy nghĩ hồi lâu cũng không dám gọi điện thoại cho Quý Việt Châu, từ trước đến nay ông rất sợ đứa con trai lớn này.
Đúng vậy, chính là sợ, lúc Quý Việt Châu vừa mới sinh ra không khóc cũng không nháo, khi anh một hai tuổi Quý Quang Viễn đi ra ngoài làm loạn, thỉnh thoảng mang người về đều bị Quý Việt Châu nhìn thấy, không nghĩ tới đứa nhỏ đó cứ yên lặng ngồi ở chỗ đó nhìn chằm chằm ông, khuôn mặt vô cảm.
Quý Quang Viễn suýt chút nữa bị dọa đến mức không đứng dậy nổi.
Ở trong lòng ông đứa con trai này giống như bị bệnh vậy, vĩnh viễn không có cảm xúc không có biểu hiện nào, chỉ biết âm trầm ngồi ở chỗ đó, cho nên Quý Quang Viễn cũng không ưa thích anh, thời gian sau lại khiến anh mất tích.
Đợi đến khi Quý Việt Châu trở về, Quý Quang Viễn vẫn sợ hãi anh, trong yến hội vì có ông cụ Quý nên còn đỡ, nếu bây giờ bảo ông đi liên hệ với Quý Việt Châu ông sẽ lại nhớ đến cảm giác lạnh lẽo run người này.
Hơn nữa, Quý Quang Viễn còn nhớ rõ lời uy h**p của Quý Việt Châu trước khi đi trong yến tiệc lần đó.
Cho nên vẻ mặt khó coi một hồi lâu cũng không muốn gọi điện thoại cho Quý Việt Châu, không phải là 5 triệu thôi sao? Ông đây cho cô hẳn 10 triệu cũng đủ rồi!
Ông cứ ôm suy nghĩ như vậy, sau đó sắp xếp người phía dưới liên hệ với Trợ lý Trương để nói chuyện chuyển tiền.
Còn về Quý Dung Dung gây chuyện, lập tức sai người tìm cô trở về, ngoan ngoãn chuẩn bị lập gia đình, đừng suốt ngày ở bên ngoài gây chuyện cho ông.