“Quý tổng?” Tài xế quay đầu nhìn về phía ông chủ ngồi ở ghế sau, còn trợ lý Trương hiểu chuyện thì lập tức xuống xe, đi tìm nhân viên trường đua giải tán bớt người.
“Ở chỗ này chờ.” Quý Việt Châu nói xong liền mở cửa xe đi ra.
Trợ lý Trương vừa xuống xe, nhân viên còn chưa kịp giải tán, nhưng Quý Việt Châu lại không đợi được nữa, anh muốn hôn cô.
Thậm chí, anh muốn kéo cô vào lòng, ôm thật chặt lấy cô ấy, làm tất cả những việc nên làm và không nên làm, để cô hòa tan vào xương máu của mình.
Quý Việt Châu một phút cũng không chờ được nữa.
Anh cảm nhận được máu trong người mình như sôi lên, nói với anh rằng, anh muốn cô!
Quý Việt Châu từng bước đi về phía Thời Ngu.
Tô Nguyễn đang đứng gần Quý Dung Dung là người đầu tiên nhìn thấy Quý Việt Châu đi tới.
Cô trơ mắt nhìn Quý Việt Châu đi về phía Thời Ngu, định vươn tay ra ngăn cản: “Đàn anh Quý…”
Lúc này Thời Ngu cũng mới phát hiện sự tồn tại của Quý Việt Châu.
Bàn tay cầm mũ bảo hiểm của cô vẫy mạnh về phía anh, trên mặt là nụ cười vừa rạng rỡ vừa phấn khích: “Anh ơi!”
Những người xung quanh quay đầu lại, sau khi nhìn thấy người đến, tất cả đều khiếp sợ rồi nhanh chóng tản ra.
Mà nhân viên được trợ lý Trương gọi đến giản tán cũng đến, mọi người ở đây đều chỉ có thể chậm rãi rời khỏi sân.
Quý Việt Châu bước chân càng lúc càng nhanh, anh sải bước đi tới trước mặt Thời Ngu.
Thời Ngu phấn khích thở hổn hển, đã lâu rồi không được lái xe k*ch th*ch như vậy, adrenaline khiến cả người cô có chút hưng phấn: “Ngài Quý, sao anh lại đến…”
*Adrenaline là một hormon được giải phóng khỏi tuyến thượng thận. Adrenaline được phóng thích vào máu và phục vụ như các chất trung gian hóa học, đồng thời truyền tải xung thần kinh cho các cơ quan khác nhau. Adrenaline có tác dụng dựa trên hoạt động của thần kinh giao cảm, sản xuất từ cơ thể những lúc con người có cảm giác sợ hãi, tức giận hay là cảm giác hạnh phúc, thích thú… làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh.
Lời còn chưa dứt, bàn tay to lớn của Quý Việt Châu đã trực tiếp giữ chặt lấy gáy Thời Ngu, cúi đầu mạnh mẽ hôn xuống, lời còn chưa nói hết đã bị bịt kín.
Nụ hôn của Quý Việt Châu vừa gấp vừa mãnh liệt, bình thường anh dịu dàng với Thời Ngu như thế nào, nhưng chỉ cần những lúc ở trên giường thì anh đều thích hôn cô như vậy.
Những đường gân xanh trên tay nổi lên, mang theo d*c v*ng nồng đậm.
Khi những người xung quanh bị giải tán, cũng nhịn không được vụng trộm nhìn sang phía bên kia, sau đó đã nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai đang giữ chặt vị nữ thần vừa nãy để hôn.
Mọi người giật mình, không ai dám xem tiếp, vội vàng đi ra ngoài rất nhanh.
Chẳng bao lâu, mọi người xung quanh tan rã.
Chỉ còn Quý Dung Dung và những người khác ở tại chỗ vẫn đang nhìn về phía Quý Việt Châu và Thời Ngu.
Quý Việt Châu không hôn được bao lâu đã phải buông Thời Ngu ra, chủ yếu là vì cô lại bắt đầu giật tóc anh, ở trước mặt người ngoài anh lại không thể ôm người vào trong ngực để giáo huấn, vì vậy đành phải buông cô ra.
Vừa buông ra, Thời Ngu trừng mắt nhìn anh: “Vì sao anh lại hôn em!”
“Anh muốn hôn.” Quý Việt Châu lau miệng cho cô bằng mu bàn tay, giọng điệu thẳng thắn, trên môi vẫn luôn nở nụ cười.
“Nhiều người nhìn như vậy, không cho anh hôn em.” Thời Ngu từ trên xe nhảy xuống, nhìn về phía bên cạnh đầy ẩn ý.
Thấy động tác vô tư của cô, Quý Việt Châu đành phải một tay giữ mũ bảo hiểm, tay kia ôm cô vào lòng, sau đó quay đầu nhìn về phía Tô Nguyễn và những người khác.
Hai chiếc xe cách nhau không xa, khoảng cách giữa bọn họ cũng chỉ cách nhau ba đến năm mét.
Tô Nguyễn đã nhìn thấy Quý Việt Châu từ khi anh bước xuống xe, trơ mắt nhìn anh đi tới trước mặt Thời Ngu, nhìn anh hôn Thời Ngu, nhìn khuôn mặt anh lộ ra nụ cười cưng chiều Thời Ngu.
Sắc mặt Tô Nguyễn trắng bệch, năm ngón tay nắm thành quyền, đầu ngón tay đâm mạnh vào lòng bàn tay, cố gắng tỉnh táo giữ lý trí.
Chỉ là một thế thân, sao Quý Việt Châu lại đối xử tốt với cô ta như vậy?
Tô Nguyễn ổn định tinh thần, đi về phía trước hai bước: “Đàn anh Quý, em…”
Quý Việt Châu không biết cô, cũng không nghe cô nói, chỉ quay đầu nhìn về phía Quý Dung Dung vẫn đang ngồi ở vị trí ghế lái phụ, đầu óc đang choáng váng dần tỉnh lại: “Quý Dung Dung, là cô gọi Thời Ngu tới nơi này?”
Quý Dung Dung dường như bị đụng xong có chút hoang mang, không quá tỉnh táo, vẻ mặt mang hơi sợ hãi: “Anh cả…”
“Anh ơi, em ấy chỉ rủ em tới đây chơi, gặp mặt mà thôi.” Thời Ngu cười tủm tỉm nói.
Ánh mắt đang lạnh nhạt của Quý Việt Châu chuyển sang nhìn Thời Ngu có chút xao động, anh mới nhớ tới hoàng yến nhỏ nhà mình lại to gan như vậy, còn dám ở chỗ này đua xe với người khác, có nghĩ tới nhỡ đâu xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ?