Chỉ là khi Quý Dung Dung đến bên cạnh Tô Du, lời nói đã khác: “Anh hai Tô, anh cũng không thể dễ dàng buông tha cho cô ta.”
“Yên tâm đi.” Tô Du khẽ cười nói, ánh mắt nhìn ra con đường phía xa xa: “Tôi sẽ để cho cô ấy cảm thụ một chút, cảm giác đua xe.”
Mấy người bọn họ nói chuyện, rất nhanh sau đó Thời Ngu cũng thay xong quần áo đua xe đi ra.
Ngay khi cô bước ra, mọi người ở đây đều sững sờ một lúc.
Thời Ngu đang mặc một bộ đồ đua mỏng bó sát, thân hình cao gầy mảnh mai, mái tóc đen buộc sau đầu, diện mạo vốn đã diễm lệ bây giờ lại mang theo vài phần sắc bén.
Thực sự quá đẹp.
Cho dù đã gặp qua bao nhiêu người đẹp, thì cô cũng là người đẹp nhất.
Tuy nhiên, mọi người nhanh chóng đều hoàn hồn lại, Quý Dung Dung nhịn xuống sự ghen tị trong lòng, chạy vài bước tới kéo tay cô lại: “Lát nữa tôi ngồi ở xe của anh hai Tô cổ vũ cô nha.”
Thời Ngu nhìn vào ánh mắt chờ mong của cô nghiêm túc gật đầu: “Được thôi.”
Ngay sau đó, một nhóm người đi bộ đến điểm xuất phát, Thời Ngu ngồi lên một chiếc xe đua mà bọn họ đã gấp rút sắp xếp, mà Tô Du và Quý Dung Dung lên một chiếc xe ở bên cạnh.
Điều Thời Ngu không ngờ tới chính là lúc cô vừa mới lên xe, nam phụ số ba không nói một lời nào cũng ngồi lên một chiếc xe đua bên cạnh cô.
Ánh mắt anh ta tràn đầy sự ác độc.
Thời Ngu nhớ rằng trong cốt truyện, tính cách của nhân vật Lục Tuyệt Lăng chính là quái gở lạnh lùng, bởi vì Tô Nguyễn đã giúp đỡ anh ta, giống như một mặt trời nhỏ xông vào trong lòng anh ta, cho nên anh ta liền trở thành kỵ sĩ trung thành với Tô Nguyễn.
Lục Tuyệt Lăng là người Tô Nguyễn sử dụng tốt nhất, con chó điên cắn người, anh ta chính là loại người như vậy.
Cho nên đối mặt với ánh mắt ác độc của Lục Tuyệt Lăng, Thời Ngu chỉ mỉm cười với anh ta, sau đó đội mũ bảo hiểm ngồi vào trong xe.
Ngược lại, mấy thiếu gia bên cạnh lại cười nhạo cô ngoan ngoãn đội mũ bảo hiểm, rốt cuộc mục đích đua xe là sự k*ch th*ch hưng phấn, đội mũ bảo hiểm chẳng ngầu chút nào.
Thời Ngu cũng mặc kệ bọn họ, dù lái xe ở ngoài đường hay đua xe cũng phải tuân thủ quy tắc an toàn giao thông.
Chờ sau khi tất cả mọi người đều ngồi trên xe đua, anh em Lâm Lãng Lâm Lâm và Tô Nguyễn không đua xe thì lui về vị trí đài quan sát.
Dáng vẻ Lâm Lâm như đang xem kịch vui vẻ, miệng lẩm bẩm: “Hy vọng người đẹp không bị tổn thương mặt.”
“Lâm Lâm đang nói cái gì vậy?” Tô Nguyễn tò mò nhìn cô.
Lâm Lâm vội vàng lắc đầu: “Không có gì không có gì.” Bởi vì trải qua một lần bị vứt ra ngoài và bộ lọc tình chị em với Dung Dung nên hôm nay cô kiên định hơn, sẽ không bị sắc đẹp dao động lập trường nữa.
Lâm Lãng không nói gì, chỉ yên lặng quan sát, anh ngầm đồng ý tất cả chuyện đã phát sinh, hy vọng vị Thời tiểu thư kia sau khi nhận được bài học ngày hôm nay, có thể rời khỏi vòng tròn của bọn họ.
Tô Nguyễn là người duy nhất không thể thay thế và không ai có thể làm thế thân cho cô.
Mà lúc này, tiếng đếm ngược vang lên, sau đó đếm tới 0 thì có một người phất lá cờ xuống, tất cả xe đều giống như mũi tên rời cung vọt về phía trước.
Tốc độ nhanh đến mức chỉ nhìn thấy tàn ảnh.
Mà xe dẫn đầu, lại là chiếc xe mà Thời Ngu điều khiển!
Tô Du đương nhiên chú ý tới điều này, thời điểm bắt đầu là thời điểm cực kỳ quan trọng, đặc biệt là xe của hắn đã được trải qua cải tạo, thế mà bây giờ còn tụt lại phía sau Thời Ngu.
Ánh mắt hắn dần dần âm u, mím chặt môi, đạp mạnh chân ga muốn vượt qua.
Nhưng Thời Ngu làm sao có thể để hắn dễ dàng vượt qua mình như vậy, cô dường như đoán được mỗi hành động của Tô Du, mỗi lần hắn muốn vượt qua cô đều chặn trước làn đường hắn muốn đi.
Hai chiếc xe vẫn đang dẫn đầu và đuổi theo nhau.
Bởi vì Tô Du muốn vượt qua Thời Ngu, vì thế mỗi lần thao tác đều là mạo hiểm, đường núi Vân Sơn gập ghềnh, hơi không cẩn thận một chút thì xe có thể lao ra khỏi làn đường.
Quý Dung Dung ngồi ở ghế phụ vô cùng hoảng sợ, trước đó cô cũng đã ngồi ở ghế xe đua phụ không ít lần, nếu không cô cũng không dám ngồi vào vị trí lái phụ của Tô Du.