Đây vốn chỉ là cuộc trò chuyện riêng với các chị em plastic, nhưng không nghĩ tới khi cô đang ở trong biệt thự hưởng thụ bữa cơm của mình, Quý Dung Dung: Quý tiểu thư thật sự đã tìm tới cửa.
Quý tiểu thư lần này cũng mang theo người chị em tốt Lâm Lâm, nhưng vẫn không mang theo nữ chính lương thiện ngây thơ Tô Nguyễn.
“Thì ra cô thật sự sống ở chỗ này!” Quý Dung Dung vừa xông vào đã nói những lời này.
Thời Ngu đang ăn cơm bị làm phiền, vẻ mặt bực bội.
Có lẽ là bởi vì cảm giác không được ăn thoải mái trong thời tận thế, nên khi Thời Ngu đến thế giới này đặt hai việc quan trọng nhất lên trên đầu là ăn và ngủ.
Cô thật sự rất ghét người khác quấy rầy cô ăn cơm, cho nên nghĩ đến lời nói của hội chị em ngày hôm đó, Thời Ngu thậm chí còn không nói một câu với Quý Dung Dung, lập tức gọi vào số điện thoại của bảo vệ biệt thự.
Vì thế Quý Dung Dung và Lâm Lâm thật sự bị ném ra ngoài.
Khu biệt thự này là nơi tụ tập các đại gia, không có biệt thự ở bên trong sẽ không thể đi vào, Quý Dung Dung vẫn là dựa vào danh tiếng Quý Việt Châu mới có thể đi vào tìm người.
Kết quả không ngờ tới cô ta lại bị bảo vệ không lưu tình ném ra ngoài, cô và Lâm Lâm hai mặt nhìn nhau đứng ở cửa tiểu khu, sắc mặt tái mét.
“Thời Ngu!” Cô ta nghiến răng nghiến lợi hét lên.
Vốn dĩ lần trước Quý Dung Dung bị mất mặt ở chỗ Thời Ngu, rất muốn tìm cô giáo huấn một trận, đáng tiếc cô ta ngay cả tên của đối phương cũng quên hỏi, người này lại không tham dự bất kỳ hoạt động gì nữa, thế cho nên Quý Dung Dung chỉ có thể sốt ruột.
Cũng may hai ngày trước cô mới biết được tin tức từ ông cụ Quý, biết rằng Thời Ngu ở trong khu biệt thự này, còn thuận tiện biết được tên Thời Ngu, vậy nên vội vàng chạy đến nơi này với người bạn Lâm Lâm.
Không nghĩ tới, còn chưa đợi cô phát huy, đã bị ném ra ngoài.
Mối thù mới cộng thêm hận cũ, biểu cảm của Quý Dung Dung khó coi đến dọa người, Lâm Lâm đứng ở bên cạnh muốn khuyên cô cũng không dám nói.
Thời Ngu tiếp tục ăn cơm trong không gian yên tĩnh của biệt thự, linh cảm mọi chuyện sẽ không dễ dàng qua đi như vậy, không khỏi có chút đau đầu.
Nói thật, cô thật sự không muốn đối phó với những tiểu thư này.
Thời Ngu nghĩ quả nhiên không sai, sau đó Quý Dung Dung cũng không biết tìm được từ đâu wechat của cô, lúc không có việc gì liền quấy rầy Thời Ngu bảo cô đi ra ngoài chơi.
Rõ ràng muốn mắng cô, nhưng dùng giọng điệu bình thản mời cô.
Thời Ngu biết rằng sau khi cô đến nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó, nhưng nếu như cô không đi thì biết được cánh tay phải đắc lực nhất bên cạnh nữ chính định làm cái gì chứ.
Còn không bằng giải quyết nhanh gọn, cho nên sau khi Thời Ngu nhận được tin nhắn wechat của Quý Dung Dung, đã thay quần áo đúng giờ đi đến buổi hẹn.
Tài xế đưa Thời Ngu đến địa điểm, mới phát hiện nơi đó hóa ra là một ngọn núi nhỏ ở gần ngoại ô ở thành phố Bắc Kinh.
Xung quanh phát ra đều là tiếng động cơ xe thể thao, Thời Ngu ngồi suốt một quãng đường đi l*n đ*nh núi, đúng như cô dự đoán, nơi này chính là trường đua xe.
Tài xế là người của Quý Việt Châu, thấy thế lập tức giải thích cho Thời Ngu: “Thời tiểu thư, nơi này là trường đua Vân Sơn, nơi đây là nơi thường được các cậu chủ tiểu thư của gia đình hào môn ở trong Bắc Kinh đến đây đua xe.”
Thấy vẻ mặt của Thời Ngu bình thản, tài xế còn tốt bụng nhắc nhở: “Nếu tiểu thư không thể xử lý được, có thể nói với ngài Quý.”
“Không sao đâu.” Thời Ngu lắc đầu: “Bác về trước đi, bao giờ cháu về sẽ gọi điện thoại cho bác.”
Ưu điểm của tài xế của Quý Việt Châu chính là phục tùng, sau khi nghe thấy cô nói vậy cũng chi thở dài trong lòng, nhưng chờ Thời Ngu xuống xe, ông suy nghĩ một chút rồi vẫn quyết định gọi điện thoại thông báo cho Quý Việt Châu.
Dì giúp việc trong biệt thự thường nói chuyện phiếm với ông rằng Thời tiểu thư rất được Ngài Quý coi trọng, nghe nói lần trước còn mua tặng cho cô một cái vòng cổ kim cương hơn trăm triệu.
Bây giờ ông là người đưa Thời Ngu đến, nhỡ chẳng may cô xảy ra chuyện gì, vậy lúc đó chuyện này không thể không có trách nhiệm của ông.
Khi tài xế gọi Quý Việt Châu, thì anh vẫn đang họp, trợ lý Trương sau khi nhận được điện thoại cũng có chút do dự, bảo tài xế nhanh chóng khuyên ngăn Thời Ngu trước, sau đó cũng không biết có nên thông báo cho Quý Việt Châu hay không.
Quý Việt Châu đang xem kế hoạch, thấy trợ lý Trương đi ra ngoài nhận điện thoại, lúc trở về vẻ mặt lo lắng bất an, nhíu mày: “Có chuyện gì?”
Trợ lý Trương nhìn những người khác trong văn phòng, lại nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Quý Việt Châu.
Cậu biết Quý tổng không thích nhất là có người quấy rầy lúc anh đang họp, nhưng trợ lý Trương lại không xác định được sự coi trọng của Quý Việt Châu đối với Thời Ngu là bao nhiêu, nếu anh biết cô bị Quý Dung Dung tiểu thư lừa đến núi Vân Sơn sẽ như thế nào.
Trợ lý Trương rối rắm một lúc, cuối cùng vẫn quyết định đánh cược một phen, nhỏ giọng ở bên cạnh Quý Việt Châu nói: “Là chuyện của Thời tiểu thư…”