Vương Thủ Chân không ngừng gật đầu: “Không sai, không sai!”
Lâm Vũ Nhiên cũng vừa mới quay xong một cảnh, quay đầu lại lập tức nhìn thấy một thân màu đỏ, bước chân anh cũng dừng tại chỗ.
Ngược lại, nữ diễn viên Chu Kiều Kiều đóng vai nữ phụ số hai bên cạnh lại tò mò nhìn sang hỏi anh: “Đó là diễn viên đóng vai Trình Nhu Y sao? ”
“Ừm.” Lâm Vũ Nhiên trả lời một tiếng.
Chu Kiều Kiều thấy Thời Ngu bị người vây xung quanh, chậc chậc hai tiếng: “Không phải nghe nói là người mới sao? Có cần đi ra đây phô trương như vậy không. ”
Lời này của cô có chút kỳ cục, khiến Lâm Vũ Nhiên liếc cô một cái: “Có thể là mọi người đều tò mò về tạo hình của cô ấy. ”
“Cũng đúng, dù sao nhân vật này chọn lâu như vậy, đạo diễn Vương khẳng định để tâm đến.” Chu Kiều Kiều nói xong lại tiếp tục thăm dò hỏi: “Anh Lâm, hôm qua không phải anh đi xem tuyển vai sao? Diễn xuất của người mới này thế nào, em nghe nhà sản xuất nói đạo diễn Vương sắp khen người ta lên trời luôn rồi. ”
Chu Kiều Kiều tuy rằng nói vậy, nhưng hôm qua cô ta đã nghe nói người mới là nghệ sĩ dưới trướng người đại diện Triệu Vinh của Diệu Tinh, nếu là người của Triệu Vinh có lẽ có rất nhiều tài nguyên, nói không chừng người mới có thể diễn vai này đều là công lao của Triệu Vinh mà thôi.
Còn về phần cô được khen ngợi là có tài năng trời cho, trong giới này có rất nhiều người khen ngợi như vậy để qua loa.
Lâm Vũ Nhiên nghe hiểu ý của cô ta nhưng cũng không biểu hiện gì ra ngoài, chỉ khách khí nói: “Ngày mai cô ấy chính thức vào đoàn làm phim, đến lúc đó cô sẽ biết thôi. ”
“Được thôi.” Chu Kiều Kiều bĩu môi, vẻ mặt đùa giỡn.
Cô ta đóng vai tiểu công chúa của ma tộc hoạt bát thông minh ngây thơ, diện mạo của cô cũng là loại khuôn mặt búp bê hơi mập mạp, làm ra vẻ mặt kỳ cục cũng chỉ làm cho người ta cảm thấy đáng yêu.
Thời Ngu không biết mình chỉ xuất hiện một vòng đã tạo ra một làn sóng thù hận, sau khi nói với Đạo diễn Vương hai câu lập tức xách váy trở về studio.
Hôm nay cô vẫn còn có bảy tám bộ tạo hình nữa, cô đi ra cũng chỉ là gặp đạo diễn Vương, về phần tin đồn nói xấu cô, who care?
Một ngày cũng trôi qua, Thời Ngu cuối cùng cũng đã hoàn thành tất cả tạo hình, và có hơn chục bộ ảnh.
Cô thử trang phục từ buổi sáng đến 5 giờ chiều.
Vừa lúc đoàn làm phim cũng kết thúc công việc, vì để hoan nghênh Thời Ngu vào đoàn làm phim, Vương Thủ Chân sai người tìm một nhà hàng ở gần đây rồi đặt một phòng riêng làm một bữa tiệc nhỏ.
Bởi vì Thời Ngu chỉ là một nữ phụ số ba không có quá nhiều cảnh quay, mà cô lại là người mới trong giới giải trí, cho nên cũng không cần phô trương, tổng cộng trong bàn ăn chỉ có vài diễn viên chính, còn có đạo diễn Vương cùng mấy phó đạo diễn và nhà sản xuất.
Buổi tối, nữ chính Trịnh Lan, còn có Lâm Vũ Nhiên, Chu Kiều Kiều và cả diễn viên đóng nam phụ số hai nạm phụ số ba đều có mặt.
Tuy nói Thời Ngu là nhân vật chính của bữa tiệc này, nhưng cô là người mới, trọng tâm đương nhiên không ở phía cô rồi.
Khi Thời Ngu vừa mới xuất hiện, chợt nghe thấy một tiếng “Xùy”, cô theo giọng nói nhìn qua thì là nữ phụ số hai Chu Kiều Kiều.
Thời Ngu không thèm để ý, tùy tiện tìm một vị trí trống ngồi xuống.
Bên cạnh cô là nam phụ số ba Tôn Nguyên, ngược lại đối xử với Thời Ngu rất nhiệt tình: “Xin chào. ”
“Xin chào.” Thời Ngu mỉm cười chào lại.
Bữa ăn diễn ra cũng khá hài hòa, suy cho cùng mọi người đều là cáo già đã lăn lộn trong giới giải trí lâu dài, cho dù trong lòng có khó chịu lẫn nhau, cũng không đến mức xé rách mặt nhau.
Đạo diễn Vương sau khi ăn cơm xong thì rời đi trước, nghe nói buổi tối còn có cảnh quay, nên bây giờ trên bàn ăn chỉ còn lại mấy người trẻ tuổi không có cảnh quay.
Tôn Nguyên chính là một trong số đó, bữa cơm này hắn thể hiện rất nhiệt tình với Thời Ngu, bây giờ ít người lại càng rõ ràng hơn: “Tiểu Ngu ngày mai em vào đoàn làm phim đúng không, ngày mai anh không có cảnh quay, vậy mai anh đến xem cổ vũ cho em diễn nha. ”
“Vâng, cảm ơn anh.” Đừng nói bây giờ Thời Ngu đã có Quý Việt Châu, nếu như không có thì mục tiêu đầu tiên của cô cũng vẫn là kiếm tiền.
Tuy những cặp đôi trong đoàn làm phim thường xuất hiện, nhưng cô đã có cực phẩm Quý Việt Châu bên cạnh, vậy nên Thời Ngu bây giờ không có hứng thú với những người đàn ông khác.
Cho nên giọng điệu và thái độ của Thời Ngu vừa lịch sự vừa lạnh nhạt.
Chu Kiều Kiều ngồi ở bên cạnh nghẹn cả bữa tối cuối cùng cũng không chịu được nữa, lúc này cười nói: “Này, Tôn Nguyên, lúc trước anh đâu có nhiệt tình với em như vậy!”
Cô ta có khuôn mặt tròn đáng yêu, tính cách có vẻ vô tư, nói ra những lời này người khác chỉ nghe là cô ta đang đùa thôi, cũng chứng minh cô ta có quan hệ rất tốt với Tôn Nguyên.
Nhưng chỉ có Thời Ngu mới có thể nghe ra sự ghen tị nhằm vào mình.
Tôn Nguyên hình như không nghe ra, ngượng ngùng gãi đầu cười cười: “Đây chẳng phải là anh đang hoan nghênh đồng nghiệp mới sao? ”
“Vậy sao anh không xem em diễn?” Chu Kiều Kiều đảo mắt: “À, anh bây giờ cảm thấy cô ấy đẹp hơn em. ”