Thời Ngu đã đọc kịch bản, không phải loại kịch bản anh yêu em, em yêu anh khoác lên mình thể loại tiên hiệp, không phải là kịch bản yêu đương, mà là tất cả nhân vật đều có máu có thịt, nội dung kịch bản khá đặc sắc.
Hơn nữa danh tiếng của đạo diễn, Thời Ngu cảm thấy đây là một bộ phim có cơ hội rất lớn.
Khi Thời Ngu lựa chọn vai diễn, cô sẽ không để ý bộ phim này như thế nào, cô chỉ quan tâm nhân vật của mình, phim có hot hay không.
Cô muốn được diễn trong những bộ phim nổi tiếng và nhập thân vào những vai diễn có thể khiến người khác nhớ đến mình, theo quan điểm của cô diễn xuất chỉ là một nghề, diễn xuất với cô cũng không vĩ đại như vậy.
Bằng không kiếp trước cô cũng sẽ không lựa chọn rời khỏi giới giải trí sau khi kiếm đủ tiền, khi đó cô đã đầu tư vào không ít công ty, từ một diễn viên đứng trước sân khấu, biến thành vốn bà chủ sau hậu trường.
Thật đáng tiếc tận thế đến quá nhanh, cô còn chưa hưởng thụ đã buộc phải đấu tranh giữa sự sống và cái c.h.ế.t.
Vì vậy, lần này trở lại, Thời Ngu cũng chỉ là muốn sớm ngày đạt đến đỉnh cao càng sớm càng tốt.
Mục tiêu của cô là làm việc chăm chỉ rồi về hưu sớm: câu này là một bức tranh hoàn hảo về cuộc sống của Thời Ngu.
Triệu Vinh và Thời Ngu ở bên ngoài chờ thử vai, Trương Hiểu nghe lời Thời Ngu đi mua trà sữa.
Chờ Trương Hiểu đi rồi, Triệu Vinh có chút khó xử ho khan hai tiếng: “Cái kia, nghệ sĩ tốt nhất nên khống chế cân nặng, trà sữa nhiều đường…”
Tuy hắn nói rất uyển chuyển, nhưng thật ra muốn khuyên Thời Ngu đừng uống trà sữa nữa không sẽ mập.
Triêu Vinh cũng rất khó xử và phải thận trọng trong việc khuyên nghệ sĩ giảm cân, ai bảo vị ngồi bên cạnh này là tiểu tổ tông chứ, hai ngày trước trợ lý Trương còn gọi điện thoại tới nhắc nhở nhớ hắn chăm sóc tiểu tổ tông cho tốt.
Trợ lý Trương là cánh tay phải bên cạnh ông chủ lớn, có thể nhiều lần gọi điện thoại nhắc nhở mình, đủ để chứng minh địa vị của tiểu tổ tông này ở trong lòng ông chủ lớn.
“Không sao đâu, em không dễ tăng cân.” Thời Ngu cười hì hì, thái độ rất là thoải mái.
Cô trời sinh chính là thể chất không tăng cân, ăn thế nào cũng không mập, liên tục thức đêm mấy ngày làn da vẫn trắng nõn có thần thái.
Nói đến đây Thời Ngu vẫn còn cười, tự luyến nửa đùa nửa thật sờ mặt: “Dù sao ngài Quý khá thích khuôn mặt này của em, cho dù em có mập thêm một chút thì anh ấy cũng vẫn thích giày vò em thôi.”
Triệu Vinh bị lời nói táo bạo này của cô làm cho sợ đến run lên: Cứu mạng, anh thật sự không muốn biết nhiều như vậy!
Trương Hiểu đâu, mau trở về đi!
Thật đáng tiếc là quán trà sữa ở đây kinh doanh khá tốt nên Trương Hiểu vẫn chậm chạp mãi không trở về.
Ngược lại các cô gái đang chờ đợi ở đây càng ngày càng nhiều, toàn là những khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp tràn đầy tươi tắn cùng mong đợi tụ tập lại một chỗ, trông khá vui mắt.
Mặc dù Triệu Vinh đã từng trải qua những ngày như thế này, bây giờ mấy nghệ sĩ dưới trướng hắn toàn là cấp bậc ảnh đế ảnh hậu, cho dù muốn thử diễn cũng là có người mời, sau đó mới thử vai.
Đã lâu lắm rồi hắn mới được trải nghiệm trở lại một buổi chờ thử vai như này.
Triệu Vinh như thế, Thời Ngu lại càng là như thế, cô ở thế giới của mình mười sáu tuổi đã bị người ta đào bới đi diễn xuất, cô diễn nữ phụ lần đầu tiên đã đoạt giải thưởng xứng đáng nhất năm đó, lúc sau cô lấy danh tiếng thiếu nữ diễn xuất thiên tài ra mắt, một đường đi rất thuận lợi, thật đúng là chưa từng trải qua tình cảnh như này.
“Vai diễn này vốn được định ra từ trước, không nghĩ tới lão Vương kia vẫn không chọn, ông ta là con người kén chọn, dù sao cũng là nữ phụ số ba, không chọn được cũng không có cách nào quay, mà bên đầu tư thì thúc giục gấp gáp, ông ta dứt khoát vừa khởi động quay vừa chọn người.” Triệu Vinh mô tả qua tình huống mình biết được một chút.
Lão Vương tên đầy đủ là Vương Thủ Chân, cũng chính là đạo diễn của bộ phim này, trước kia ông cũng là diễn viên, đây là bộ phim tiên hiệp đầu tiên của ông, mỗi nhân vật đều có người trông mong.
Thật ra Triệu Vinh cũng định mở một con đường cho Thời Ngu từ chỗ Vương Thủ Chân, đáng tiếc lúc mới bắt đầu hắn đã không hạ quyết tâm nên chậm một bước, chờ sau khi hắn đi liên lạc, đã nghe nói Vương Thủ Chân bị mọi người nhét người vào đoàn làm phim phiền muốn c.h.ế.t, rồi nói rằng mặc kệ ai khuyên cũng vô dụng, ông chỉ chọn những người có diễn xuất tốt.
Vương Thủ Chân nổi tiếng là người bướng bỉnh, chuyện đã quyết định thì tám con ngựa cũng không kéo về được.
Ngay cả Triệu Vinh cũng chỉ có thể dựa theo quy củ mà hành động, huống chi Thời Ngu lấy được kịch bản này cũng là tài nguyên do boss lớn cho, bởi vì tuyển diễn viễn bây giờ mới sàng lọc qua một lần.
Thời Ngu tương đương với việc trực tiếp bỏ qua sàng lọc đi tới khâu này, bằng không lấy thân phận người mới của Thời Ngu, loại nữ số 3 trong cái bánh lớn này, căn bản ngay cả sờ cũng không sờ được.
Trước đây, Triệu Vinh còn lo lắng về diễn xuất của Thời Ngu rất cứng ngắc, nhưng hiện tại, sau khi gặp xem qua cảnh diễn của cô, có thể nói là tràn đầy tin tưởng.