Trả Thù Trong Đêm Mưa

Chương 16: Thời Khắc Quyết Định

Minh đứng giữa cơn mưa, cảm giác lạnh buốt xâm chiếm cơ thể, nhưng không thể nào làm tê liệt trái tim đang đập loạn nhịp vì lo sợ. Cô nhìn quanh, những bóng người đang tiến lại gần, ánh mắt lạnh lùng như những con sói đói. “Chúng ta không thể dừng lại,” cô thì thầm, giọng run run nhưng đầy quyết tâm.

“Hạ, có thông tin gì từ hệ thống không?” Hoàng hỏi, nét mặt căng thẳng.

“Chỉ còn vài giây nữa thôi,” Hạ đáp, tay vẫn không ngừng gõ trên chiếc laptop. “Tôi đã lấy được vị trí của Dũng, nhưng chúng ta phải nhanh lên. Có nhiều người đang đến đây.”

“Tôi sẽ cản bọn chúng,” Hoàng quyết đoán. “Hai cô hãy chạy trước.”

“Không, Hoàng!” Minh phản đối, nhưng Hoàng đã lao ra ngoài, đối mặt với những kẻ đang tiến đến.

“Đi đi!” Hoàng quát lên, tay đã sẵn sàng chiến đấu.

Minh và Hạ không còn lựa chọn nào khác, họ chạy về phía cửa sau, nơi ánh sáng nhấp nháy của những chiếc đèn pin lấp ló. “Chúng ta phải thoát ra khỏi đây,” Minh nói, giọng khẩn trương.

“Chúng ta không thể để Hoàng một mình,” Hạ kêu lên, nhưng Minh đã kéo cô đi.

“Tin tưởng vào anh ấy,” Minh thúc giục. “Chúng ta sẽ trở lại.”

Khi họ vừa đến gần cửa sau, một tiếng động vang lên từ phía bên trái. “Đứng lại!” giọng nói quen thuộc cất lên. Minh quay lại, tim như thắt lại. Đó là Dũng, với ánh mắt đầy thách thức. “Các cô không thể thoát khỏi tôi.”

“Chúng tôi không sợ ông!” Minh đáp, mặc dù cảm giác sợ hãi vẫn tràn ngập.

“Thật sao?” Dũng cười khẩy, “Đừng để mình bị lừa. Các cô chỉ là những con rối trong trò chơi của tôi.”

Minh cảm thấy như có một mảnh ký ức nào đó chợt lóe lên trong tâm trí. Hình ảnh cha mẹ, hình ảnh nụ cười hạnh phúc trước khi mọi thứ sụp đổ. “Ông đã giết họ!” Cô gào lên, nước mắt ứa ra.

Dũng chỉ cười, nụ cười lạnh lẽo. “Và giờ, đến lượt các cô.”

Ngay khi Dũng định bước tới, Hoàng đã lao ra từ phía sau, tấn công bất ngờ. Hai bên xô xát, Hoàng dùng hết sức mạnh của mình, nhưng Dũng vẫn đứng vững như một tảng đá.

“Minh, Hạ, đi đi!” Hoàng hét lên, “Tôi sẽ cầm chân hắn!”

Minh không thể chần chừ thêm. Cô nắm tay Hạ, kéo cô chạy về phía cửa. “Chúng ta phải tìm cách thoát ra ngoài!”“Hãy để tôi lo!” Hạ nói, nhanh chóng mở laptop và kết nối với hệ thống an ninh. “Tôi sẽ tắt hết đèn và mở cửa sau.”

Cô gõ nhanh, từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Cảnh tượng phía sau vẫn diễn ra với những âm thanh đấm đá, tiếng thở hổn hển của Hoàng và Dũng. Minh cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên, nhưng cô biết không thể dừng lại.

“Xong rồi!” Hạ kêu lên, và ngay lập tức, cửa sau mở ra.

“Hurry!” Minh thúc giục, cả hai lao ra ngoài. Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, nhưng họ không thể dừng lại. Họ chạy vào một con hẻm tối tăm, nơi mà ánh sáng chỉ vừa đủ để nhìn thấy nhau.

“Hạ, làm ơn, hãy cho tôi biết kế hoạch tiếp theo,” Minh nói, thở hồng hộc.

“Tôi cần thời gian để hack vào hệ thống của Dũng,” Hạ đáp, “Nhưng điều đó sẽ không dễ dàng.”

“Chúng ta phải tìm cách tách hắn ra khỏi đám tay sai,” Minh nghĩ to. “Có lẽ chúng ta có thể…”

“Đứng lại!” Một giọng nói vang lên, Minh quay lại, thấy Sơn đang chặn lối đi. “Các cô không thể thoát khỏi đây.”

“Chúng tôi sẽ không để ông ngăn cản!” Minh quát, cô biết rằng đây là thời điểm quyết định. Hạ đứng bên cạnh, tay sẵn sàng cho một cuộc tấn công.

“Chúng ta phải đối mặt với hắn,” Hạ nói, ánh mắt kiên quyết.

Minh gật đầu, quyết tâm tràn đầy. “Chúng ta không thể để những kẻ đã gây ra đau thương cho gia đình mình tiếp tục sống tự do.”

Sơn tiến lại gần, ánh mắt đầy thách thức. “Các cô sẽ phải trả giá.”

“Chúng ta sẽ không sợ!” Minh hét lên, lòng tràn đầy sức mạnh. Cô bước lên phía trước, sẵn sàng cho cuộc chiến.

Nhưng trong giây phút đó, một tiếng súng vang lên, và tất cả dừng lại. Minh cảm thấy chân mình như đóng băng, hoảng sợ nhìn quanh.

“Dũng đã có mặt ở đây!” Hạ kêu lên, mắt mở to.

“Chạy!” Minh hét lên, nhưng đã quá muộn. Những kẻ thù từ mọi phía lao vào, bao vây họ.

Giữa cơn mưa, Minh cảm thấy nỗi đau và sự tuyệt vọng dâng trào. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Cô biết, những bí mật còn sâu xa hơn đang chờ được phơi bày, và không có đường lùi.