Trả Thù Trong Đêm Mưa

Chương 13: Cái Giá Của Quyền Lực

Tối hôm sau, mưa vẫn rơi, nhưng bây giờ nó không còn là một cơn mưa nhẹ nhàng, mà đã trở thành một cơn bão dữ dội. Minh, Hoàng và Hạ ngồi trong chiếc xe hơi, ánh đèn mờ ảo từ quán bar bên đường hắt ra, tạo nên những bóng đổ kỳ lạ trên mặt kính. Họ đã chuẩn bị cho cuộc đối đầu với Lê Văn Sơn, nhưng không ai trong số họ có thể lường trước được những gì sắp xảy ra.

“Chúng ta đã có kế hoạch,” Hoàng nói, tay nắm chặt vô lăng, ánh mắt hướng về phía quán bar. “Nhưng hãy nhớ, nếu mọi chuyện không diễn ra như dự kiến, chúng ta cần phải rút lui ngay lập tức.”

Minh gật đầu, lòng thắt lại. “Tôi không muốn mạo hiểm, nhưng nếu không tiếp cận được hắn, chúng ta sẽ không có thông tin cần thiết để đối phó với Dũng.”

“Em đã chuẩn bị sẵn một số câu hỏi,” Hạ nói, giọng nhỏ nhưng kiên quyết. “Chúng ta phải thuyết phục hắn rằng chúng ta có thể giúp hắn.”

“Phải, nhưng hắn không dễ bị thuyết phục,” Hoàng cảnh báo. “Hãy cẩn thận.”

Họ bước ra khỏi xe, cơn gió lạnh cắt da cắt thịt khiến Minh rùng mình. Quán bar đông đúc, âm nhạc ồn ào, ánh sáng nhấp nháy. Họ đi vào, ánh mắt quan sát khắp nơi, tìm kiếm hình bóng của Sơn.

Ngồi ở góc khuất, hắn đang cười nói với mấy tay chân. Minh cảm thấy một sự hồi hộp lạ lùng. Hắn không chỉ là một tay sai của Dũng, mà còn là một kẻ tàn nhẫn, luôn sẵn sàng làm mọi việc để đạt được mục đích của mình.

“Chúng ta ngồi ở đây,” Minh chỉ vào một bàn gần đó. Họ chọn vị trí có thể quan sát mà không bị phát hiện.

“Chờ một chút, để tôi xem hắn nói gì,” Hạ thì thầm, mắt không rời khỏi Sơn.

Thời gian trôi qua, không khí trong quán bar trở nên ngột ngạt. Họ không biết mình phải chờ bao lâu. Cuối cùng, Hạ quay lại, ánh mắt lấp lánh. “Hắn vừa nhắc đến một giao dịch lớn sắp diễn ra. Nếu chúng ta có thể biết thêm chi tiết, có thể sẽ giúp ích cho chúng ta.”

“Nhưng làm sao chúng ta có thể tiếp cận hắn mà không bị nghi ngờ?” Hoàng hỏi.

Minh nhìn quanh, rồi một ý tưởng chợt lóe lên. “Có lẽ chúng ta có thể giả vờ là khách hàng. Hãy cho hắn thấy rằng chúng ta có thể giúp hắn trong việc kinh doanh.”

Họ đồng ý, và Minh đứng dậy, hướng về phía bàn của Sơn. Tim đập mạnh, cô cố gắng giữ bình tĩnh. Khi đến gần, cô cất tiếng. “Xin lỗi, có thể tôi ngồi đây một chút không?”

Sơn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua. “Ngồi đi.”

Minh ngồi xuống, cố gắng mỉm cười. “Tôi nghe nói về những giao dịch của anh. Tôi nghĩ chúng ta có thể hợp tác.”

“Hợp tác?” Sơn nhếch mép cười, nhưng ánh mắt vẫn đề phòng. “Với ai?”

“Tôi có một số mối quan hệ trong giới,” Minh nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Chúng ta có thể giúp nhau.”

Sơn nhìn Minh, rồi chuyển ánh mắt sang Hoàng và Hạ đang đứng gần đó. “Các bạn của cô à?”

“Đúng vậy,” Minh khẳng định. “Chúng tôi đều có lợi ích chung.”

Sơn nhướn mày, có vẻ như đang cân nhắc. “Tôi không thích những mối quan hệ mờ ám. Nếu các cô muốn hợp tác, phải chứng minh được giá trị của mình.”

“Chúng tôi có thể giúp anh trong các giao dịch,” Minh nói, cố gắng không để lộ sự lo lắng. “Chúng tôi có thông tin mà anh có thể cần.”Sơn cười khẩy. “Thông tin? Ai cần thông tin khi có tiền?”

“Nhưng thông tin có thể giúp anh kiếm nhiều tiền hơn,” Minh cố gắng thuyết phục. “Hãy cho chúng tôi một cơ hội.”

Lần đầu tiên, Sơn có vẻ quan tâm hơn. “Được, tôi sẽ cho các cô một cơ hội. Nhưng nhớ, nếu các cô không làm được, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

Minh gật đầu, nhưng trong lòng cảm thấy một cơn sóng lạnh chạy dọc sống lưng. Họ đã bước vào một trò chơi nguy hiểm, và một sai lầm nhỏ có thể khiến họ mất tất cả.

“Vậy, thông tin gì mà các cô có?” Sơn hỏi, ánh mắt sắc bén như dao.

“Chúng tôi biết về một giao dịch lớn của Dũng,” Minh nói, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. “Nếu anh có thể cho chúng tôi biết thêm về những gì anh đang thực hiện, chúng tôi sẽ giúp anh.”

Sơn nghiêng đầu, có vẻ như đang suy nghĩ. “Được. Nhưng trước tiên, hãy chứng minh rằng các cô có thể tin cậy.”

Khi họ tiếp tục cuộc trò chuyện, Minh nhận ra rằng sức mạnh phép thuật tối thượng mà họ đang tìm kiếm không chỉ nằm trong tay Dũng. Sơn đang nắm giữ những thông tin quan trọng, và nếu họ không cẩn thận, rất có thể sẽ rơi vào cái bẫy của hắn.

Mưa ngoài kia vẫn rơi như trút nước, nhưng Minh không thể để những giọt mưa làm mình chùn bước. Cô phải tiếp tục, phải tìm ra sự thật, bất kể cái giá phải trả là gì.

Khi cuộc trò chuyện kết thúc, họ quay lại bàn của mình, lòng đầy lo lắng. “Chúng ta đã lộ liễu quá,” Hoàng nói, ánh mắt không giấu nổi sự nghi ngờ.

“Nhưng chúng ta đã có thông tin,” Minh trả lời, cố gắng giữ vững tinh thần. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về kế hoạch của Dũng.”

Họ rời quán bar, lòng tràn đầy căng thẳng. Khi bước ra ngoài, Minh cảm nhận được một điều gì đó không ổn. Ánh đèn đường loé sáng, nhưng dường như bóng tối vẫn bao trùm họ.

“Có lẽ chúng ta cần phải thận trọng hơn,” Hạ nói, nhìn quanh với ánh mắt cảnh giác. “Tôi cảm thấy có ai đó đang theo dõi.”

“Chúng ta nên trở về ngay,” Hoàng khuyên. “Không an toàn ở đây.”

Khi họ quay trở lại xe, Minh chợt nghe thấy tiếng bước chân. Cô quay lại, thấy một bóng người lấp ló trong bóng tối. Tim cô đập mạnh, và một dự cảm xấu xuất hiện trong lòng. Họ đã không chỉ đối đầu với Dũng, mà có thể còn nhiều kẻ thù khác đang rình rập xung quanh.

“Đi thôi!” Minh hối thúc, mở cửa xe và nhảy vào. Hoàng khởi động xe, nhưng trước khi họ kịp thoát khỏi nơi đó, một chiếc xe khác đã chặn đường họ.

“Chúng ta không thể thoát được rồi,” Hoàng nói, giọng lo lắng.

Minh nhìn ra ngoài, thấy những gương mặt quen thuộc, nhưng cũng có những kẻ lạ mặt, đều mang vẻ tàn nhẫn. Cô nhận ra rằng những gì họ vừa làm đã thu hút sự chú ý không mong muốn.

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Hạ hỏi, giọng run run.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Minh nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Hãy chuẩn bị cho mọi tình huống.”

Cơn mưa vẫn rơi, nhưng giờ đây nó không chỉ là mưa. Nó mang theo những bí ẩn và nguy hiểm đang chực chờ. Cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu, và cái giá của quyền lực sẽ không hề rẻ.