Tôi không để bà có cơ hội chen ngang, nói tiếp: "Nếu bà cảm thấy ngoại tình là có thể tha thứ, ly hôn vì ngoại tình là bồng bột, vậy thì tôi chúc bà, tương lai có cơ hội sống cảnh tứ đại đồng đường với nhân tình của chồng mình và con cháu của cô ta."
Bà ta bị câu cuối của tôi chọc cho tức đến nhảy dựng lên, bắt đầu c.h.ử.i mắng ầm ĩ.
Nhưng tôi không đợi bà ta c.h.ử.i xong, sau khi nghe bà ta gào lên một câu: "Tao vốn dĩ đã không đồng ý cho tụi bây kết hôn, giờ mày còn dám gây ra loại chuyện mất mặt này cho nhà tao..." thì tôi cúp máy cái rụp, rồi tiện tay cho bà ta vào danh sách đen luôn.
Lý do ngày trước bà ta không muốn tôi và Tạ Trầm kết hôn, tôi hiểu rất rõ.
Tôi quá mạnh mẽ, không thể chuyện gì cũng nghe theo bà ta, còn dám cãi lời bà ta nữa.
Hồi công ty chi nhánh mới thành lập, bà ta muốn nhét đám họ hàng vô dụng của mình vào làm quản lý. Tạ Trầm không tiện từ chối, liền đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn, bắt tôi phải là người đứng ra trực tiếp từ chối.
Thế nên, hồi tôi và Tạ Trầm bàn chuyện cưới xin, bà ta đã gặp riêng tôi để dằn mặt.
Bà ta bảo sau này nhất định phải sinh được con trai, tôi hỏi khéo bà ta rằng nếu không phải con trai thì sao?
Thái độ bà ta hống hách: "Thì đẻ đến khi nào ra con trai thì thôi. Một người phụ nữ mà đến con trai cũng không đẻ nổi thì có ích gì?"
Những nàng dâu bị mẹ chồng bắt nạt sau khi kết hôn đều có một căn bệnh chung, đó là ngay từ đầu đã tự hạ thấp vị thế của bản thân. Rõ ràng người ta đã leo lên đầu lên cổ mình rồi, vậy mà vẫn cố gắng coi bà ta như mẹ ruột.
Thế nên, để dập tắt cái ý định muốn dạy đời tôi trong tương lai ngay từ trong trứng nước, tôi thẳng thừng đáp lại bà ta một câu: "Thay vì rảnh rỗi đi dạy người khác, bác nên dành thời gian đọc thêm vài cuốn sách. Đừng để còn chưa bước chân vào giới quý phu nhân đã đ.á.n.h rơi hết liêm sỉ."
Bà ta bảo tôi kết hôn xong thì nghỉ việc ở công ty, ở nhà làm bà nội trợ toàn thời gian. Nói rằng phụ nữ mà cứ làm việc vất vả ngoài xã hội, người ngoài nhìn vào lại tưởng là đi bán thân. Hơn nữa, ai biết được liệu tôi có vì những bữa tiệc xã giao công việc mà sau khi say xỉn sẽ phát sinh quan hệ lăng nhăng với người khác, rồi cắm sừng con trai bà ta hay không.
Tôi cười khẩy: "Phụ nữ thời xưa chỉ bó chân thôi, bác thì hay rồi, bó luôn cả não rồi à."
Bà ta mách với Tạ Trầm là tôi mắng bà ta. Tôi vặn ngược lại Tạ Trầm: "Chưa bước chân vào nhà đã mắng mẹ chồng, anh nghĩ não em hỏng rồi à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Trầm nghe xong câu hỏi ngược của tôi, có lẽ cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cho nên, sau khi đăng ký kết hôn, chúng tôi sống ở căn hộ lớn của tôi chứ không ở chung với mẹ anh ta.
Không phải Tạ Trầm thiên vị tôi đâu, anh ta đơn thuần chỉ là không muốn xử lý mâu thuẫn giữa tôi và mẹ anh ta mà thôi. Hoặc có thể nói, anh ta biết rõ, mười bà mẹ cộng lại cũng không đủ trình để tôi mắng, chứ đừng nói là người phụ nữ như tôi...
Tôi cứ tưởng mình có thể ly hôn trong êm đẹp với Tạ Trầm. Ai cũng là người trưởng thành, không cần thiết phải xé mặt nhau ra làm gì.
Nhưng hình như tôi đã đ.á.n.h giá cao Tạ Trầm quá rồi. Hay nói đúng hơn là suốt bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng thực sự hiểu Tạ Trầm.
Ngày hôm sau khi tôi chặn số mẹ anh ta, anh ta muốn tôi phải tay trắng ra đi, ngay cả cổ phần ở công ty chi nhánh cũng hy vọng tôi từ bỏ. Kèm theo một điều kiện nữa là căn hộ lớn ở quảng trường thành phố mà tôi được thưởng nhờ hoàn thành chỉ tiêu công việc cũng phải trả lại hết.
Nói xong, anh ta lại nói tiếp ở đầu dây bên kia: "Mặc Mặc, chỉ cần em không ly hôn, hôn lễ ngày mai vẫn tiếp tục, những chuyện này chúng ta có thể bàn bạc lại."
Tôi thừa biết tại sao anh ta không muốn ly hôn với tôi. Một khi chúng tôi ly hôn, cổ phiếu của công ty chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, và anh ta rất có thể sẽ mất quyền kiểm soát công ty chi nhánh.
Dù sao thì chi nhánh đó cũng là một tay tôi gây dựng, anh ta ngoài việc bỏ ra chút vốn ban đầu thì chẳng hề quản lý bất cứ chuyện gì. Hơn nữa, chúng tôi còn đang lên kế hoạch thành lập công ty chi nhánh thứ hai.
Vẫn là tôi chủ trì. Anh ta không muốn mất đi một trợ thủ đắc lực như tôi.
Nhưng Tạ Trầm có thể nói ra những lời như vậy, là do anh ta chưa tỉnh ngủ hay anh ta nghĩ rằng tôi chưa tỉnh ngủ?
Anh ta còn cố gắng tẩy não tôi: "Mặc Mặc, cái giới này, đầy người b.a.o n.u.ô.i tình nhân, thậm chí kết hôn xong vẫn mạnh ai nấy sống, người khác vẫn sống tốt đó thôi?"
Tôi hỏi: "Ý anh là, bảo tôi hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức của chính mình, rồi cũng đi b.a.o n.u.ô.i một anh bồ trẻ à?"
Anh ta: "..."
Anh ta im lặng, hồi lâu sau lại nói: "Anh sẽ cắt đứt dứt khoát với Lâm Việt."
Ha, cái đồ tiêu chuẩn kép! Anh ta sợ là chẳng cắt đứt nổi với Lâm Việt đâu.
Bà ta bị câu cuối của tôi chọc cho tức đến nhảy dựng lên, bắt đầu c.h.ử.i mắng ầm ĩ.
Nhưng tôi không đợi bà ta c.h.ử.i xong, sau khi nghe bà ta gào lên một câu: "Tao vốn dĩ đã không đồng ý cho tụi bây kết hôn, giờ mày còn dám gây ra loại chuyện mất mặt này cho nhà tao..." thì tôi cúp máy cái rụp, rồi tiện tay cho bà ta vào danh sách đen luôn.
Lý do ngày trước bà ta không muốn tôi và Tạ Trầm kết hôn, tôi hiểu rất rõ.
Tôi quá mạnh mẽ, không thể chuyện gì cũng nghe theo bà ta, còn dám cãi lời bà ta nữa.
Hồi công ty chi nhánh mới thành lập, bà ta muốn nhét đám họ hàng vô dụng của mình vào làm quản lý. Tạ Trầm không tiện từ chối, liền đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn, bắt tôi phải là người đứng ra trực tiếp từ chối.
Thế nên, hồi tôi và Tạ Trầm bàn chuyện cưới xin, bà ta đã gặp riêng tôi để dằn mặt.
Bà ta bảo sau này nhất định phải sinh được con trai, tôi hỏi khéo bà ta rằng nếu không phải con trai thì sao?
Thái độ bà ta hống hách: "Thì đẻ đến khi nào ra con trai thì thôi. Một người phụ nữ mà đến con trai cũng không đẻ nổi thì có ích gì?"
Những nàng dâu bị mẹ chồng bắt nạt sau khi kết hôn đều có một căn bệnh chung, đó là ngay từ đầu đã tự hạ thấp vị thế của bản thân. Rõ ràng người ta đã leo lên đầu lên cổ mình rồi, vậy mà vẫn cố gắng coi bà ta như mẹ ruột.
Thế nên, để dập tắt cái ý định muốn dạy đời tôi trong tương lai ngay từ trong trứng nước, tôi thẳng thừng đáp lại bà ta một câu: "Thay vì rảnh rỗi đi dạy người khác, bác nên dành thời gian đọc thêm vài cuốn sách. Đừng để còn chưa bước chân vào giới quý phu nhân đã đ.á.n.h rơi hết liêm sỉ."
Bà ta bảo tôi kết hôn xong thì nghỉ việc ở công ty, ở nhà làm bà nội trợ toàn thời gian. Nói rằng phụ nữ mà cứ làm việc vất vả ngoài xã hội, người ngoài nhìn vào lại tưởng là đi bán thân. Hơn nữa, ai biết được liệu tôi có vì những bữa tiệc xã giao công việc mà sau khi say xỉn sẽ phát sinh quan hệ lăng nhăng với người khác, rồi cắm sừng con trai bà ta hay không.
Tôi cười khẩy: "Phụ nữ thời xưa chỉ bó chân thôi, bác thì hay rồi, bó luôn cả não rồi à."
Bà ta mách với Tạ Trầm là tôi mắng bà ta. Tôi vặn ngược lại Tạ Trầm: "Chưa bước chân vào nhà đã mắng mẹ chồng, anh nghĩ não em hỏng rồi à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Trầm nghe xong câu hỏi ngược của tôi, có lẽ cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cho nên, sau khi đăng ký kết hôn, chúng tôi sống ở căn hộ lớn của tôi chứ không ở chung với mẹ anh ta.
Không phải Tạ Trầm thiên vị tôi đâu, anh ta đơn thuần chỉ là không muốn xử lý mâu thuẫn giữa tôi và mẹ anh ta mà thôi. Hoặc có thể nói, anh ta biết rõ, mười bà mẹ cộng lại cũng không đủ trình để tôi mắng, chứ đừng nói là người phụ nữ như tôi...
Tôi cứ tưởng mình có thể ly hôn trong êm đẹp với Tạ Trầm. Ai cũng là người trưởng thành, không cần thiết phải xé mặt nhau ra làm gì.
Nhưng hình như tôi đã đ.á.n.h giá cao Tạ Trầm quá rồi. Hay nói đúng hơn là suốt bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng thực sự hiểu Tạ Trầm.
Ngày hôm sau khi tôi chặn số mẹ anh ta, anh ta muốn tôi phải tay trắng ra đi, ngay cả cổ phần ở công ty chi nhánh cũng hy vọng tôi từ bỏ. Kèm theo một điều kiện nữa là căn hộ lớn ở quảng trường thành phố mà tôi được thưởng nhờ hoàn thành chỉ tiêu công việc cũng phải trả lại hết.
Nói xong, anh ta lại nói tiếp ở đầu dây bên kia: "Mặc Mặc, chỉ cần em không ly hôn, hôn lễ ngày mai vẫn tiếp tục, những chuyện này chúng ta có thể bàn bạc lại."
Tôi thừa biết tại sao anh ta không muốn ly hôn với tôi. Một khi chúng tôi ly hôn, cổ phiếu của công ty chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, và anh ta rất có thể sẽ mất quyền kiểm soát công ty chi nhánh.
Dù sao thì chi nhánh đó cũng là một tay tôi gây dựng, anh ta ngoài việc bỏ ra chút vốn ban đầu thì chẳng hề quản lý bất cứ chuyện gì. Hơn nữa, chúng tôi còn đang lên kế hoạch thành lập công ty chi nhánh thứ hai.
Vẫn là tôi chủ trì. Anh ta không muốn mất đi một trợ thủ đắc lực như tôi.
Nhưng Tạ Trầm có thể nói ra những lời như vậy, là do anh ta chưa tỉnh ngủ hay anh ta nghĩ rằng tôi chưa tỉnh ngủ?
Anh ta còn cố gắng tẩy não tôi: "Mặc Mặc, cái giới này, đầy người b.a.o n.u.ô.i tình nhân, thậm chí kết hôn xong vẫn mạnh ai nấy sống, người khác vẫn sống tốt đó thôi?"
Tôi hỏi: "Ý anh là, bảo tôi hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức của chính mình, rồi cũng đi b.a.o n.u.ô.i một anh bồ trẻ à?"
Anh ta: "..."
Anh ta im lặng, hồi lâu sau lại nói: "Anh sẽ cắt đứt dứt khoát với Lâm Việt."
Ha, cái đồ tiêu chuẩn kép! Anh ta sợ là chẳng cắt đứt nổi với Lâm Việt đâu.