Trả Kẻ Phản Bội Cho Tình Cũ

Chương 4

"Hay là cả hai cứ bình tĩnh lại vài ngày, rồi chúng ta nói tiếp chuyện này, được không?"

Tôi gật đầu đồng ý.

Bình tĩnh lại vài ngày cũng tốt.

Ít nhất, khi cơn giận qua đi, đầu óc tôi sẽ đủ tỉnh táo để tính toán rõ ràng mọi thứ.

Nếu không, lỡ sơ suất để sót những gì vốn thuộc về mình, hoặc chia nhầm cho Tạ Trầm thêm một phần tài sản nào đó... thì đúng là quá thiệt cho tôi.

7

Trên đường tới khách sạn, Tạ Trầm cứ cố gắng biện minh với tôi. Nhưng có lẽ vì chẳng còn gì để biện bạch, sau vài lần ấp úng, cuối cùng anh ta cũng không thốt nên lời.

Đến khách sạn, anh ta còn định vào cùng phòng với tôi.

Tôi nhìn anh ta: "Tạ Trầm, anh quen tôi bảy năm rồi nhỉ? Anh nghĩ tôi sẽ dùng lại thứ mà người khác đã dùng qua sao?"

Anh ta: "..."

Cái vẻ nhu nhược vì bị bắt quả tang ngoại tình của anh ta lúc này cuối cùng cũng bùng nổ: "Mặc Mặc, em nói chuyện có thể chú ý một chút được không?"

Tôi cười: "Điểm này thì tôi thực sự không bằng Lâm Việt. Chẳng cần phải làm gì cho anh, chỉ cần dịu dàng cười với anh một cái, vẫy vẫy tay với anh, là anh đã như con ch.ó nhỏ, đến cả giới hạn đạo đức cũng có thể vì cô ta mà vứt bỏ. Còn tôi ư, anh biết mà, những năm qua để giành lợi ích cho công ty, lời lẽ sắc bén nào tôi chưa từng nói?"

Tạ Trầm: "...Xin lỗi, Mặc Mặc."

"Rầm!" một tiếng, tôi đóng sầm cửa ngay trước mặt anh ta.

Cánh cửa vừa khép lại, những giọt nước mắt mà tôi đã cố gồng mình kiềm chế suốt mấy tiếng đồng hồ liền tuôn rơi. Những thước phim về bảy năm chúng tôi đi cùng nhau lướt qua trong tâm trí.

Ngày đầu quen nhau, anh ta nói: "Tức Mặc, chúng ta nhất định sẽ trở thành những đối tác ăn ý nhất."

Khi cùng nhau say khướt, anh ta nói: "Mặc Mặc, sẽ có một ngày chúng ta không cần phải đi uống rượu với người khác nữa."

Lúc mới yêu, anh ta nói: "Mặc Mặc, lời tỏ tình lâu dài nhất chính là sự đồng hành, chúng ta sẽ bên nhau cả đời."

Khi đăng ký kết hôn, anh ta nói: "Mặc Mặc, phần đời còn lại nhờ em chỉ dẫn."

Giờ đây... anh ta đã hủy hoại bảy năm mong chờ của tôi. Nước mắt rơi xuống, tôi mới muộn màng cảm nhận được cơn đau thắt nghẹn như muốn bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cơn đau ấy lan tỏa đến từng sợi dây thần kinh, như muốn lột da rút gân, rút cạn kiệt mọi sức lực của tôi.

Và ngay lúc tôi đang khóc không thành tiếng, Lâm Việt gửi một tin nhắn riêng vào Weibo của tôi: [Tạ Trầm vẫn luôn không muốn công khai mối quan hệ của chúng tôi. Bài đăng trên Weibo đó, cô có biết tôi đã dỗ dành anh ấy đăng trong hoàn cảnh nào không?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

8

Chỉ cần nghĩ đến việc sau khi chúng tôi đã đăng ký kết hôn, Tạ Trầm vẫn lên giường với Lâm Việt, dạ dày tôi bỗng trào ngược, buồn nôn.

Cuối cùng, tôi nôn thốc nôn tháo, phải nhập viện. Bệnh dạ dày lại tái phát.

Một chuyến đến thành phố B, tự hành hạ mình đến mức nằm viện, thật là chán đời.

Nhưng tôi không ngờ, còn có chuyện chán ghét hơn.

Sau khi tôi nhập viện, có lẽ vì mang tâm lý chuộc tội, Tạ Trầm túc trực bên cạnh tôi suốt, dù tôi chẳng hề muốn anh ta ở lại.

Anh ta để điện thoại ở chế độ im lặng, nhưng màn hình cứ sáng lên liên tục, chắc hẳn là Lâm Việt dùng số khác nhắn tin cho anh ta.

Dẫu sao thì kể từ khi tôi đến thành phố B, Tạ Trầm đã không còn nghe điện thoại của cô ta, cũng không đi gặp cô ta. Thậm chí để bày tỏ lòng trung thành với tôi, anh ta đã xóa và chặn mọi cách liên lạc với Lâm Việt.

Vì thế, vào ngày thứ ba tôi nằm viện, tôi lại nhận được tin nhắn từ kẻ đang ch.ó cùng rứt giậu là Lâm Việt.

Cô ta viết: [Tức Mặc, tôi đâu có định tranh giành Tạ Trầm với cô. Cái tôi muốn, chẳng qua chỉ là trước hôn lễ của các người, cùng A Trầm hoàn thành lời hứa du lịch mà chúng tôi đã thề nguyện thời trẻ. Tại sao cô lại phải xuất hiện?]

Cô ta viết tiếp: [Nếu tôi thực sự muốn nối lại tình xưa với Tạ Trầm, cô nghĩ các người còn cơ hội sao?]

Thấy tôi không thèm đếm xỉa, nửa tiếng sau cô ta lại gửi: [Tức Mặc, vốn dĩ tôi không muốn tranh Tạ Trầm với cô. Nhưng từ bây giờ, tôi sẽ cho cô tận mắt chứng kiến, tôi làm thế nào để từng bước cướp anh ấy ra khỏi tay cô.]

Cô ta không phải chỉ nói chơi. Vài phút sau, điện thoại Tạ Trầm lại sáng lên.

Đúng lúc anh ta cúi đầu liếc mắt nhìn màn hình, sắc mặt tái mét đi thấy rõ.

Người đã túc trực bên cạnh tôi mấy ngày nay, không chịu đi đâu dù chỉ một bước, bỗng "vụt" một cái đứng bật dậy.

Tôi liếc nhìn anh ta, anh ta lại ngồi xuống, nói: "Mặc Mặc, có việc gấp cần xử lý, anh đi một lát rồi về ngay, được không?"

Tôi biết rõ còn cố hỏi: "Tôi nói không được, anh sẽ không đi sao?"

Tạ Trầm: "..."

Tạ Trầm nói một tiếng "Xin lỗi", cuối cùng vẫn rời đi.

9

Tôi nhanh ch.óng làm thủ tục xuất viện rồi trở về thành phố A.

Suốt ba ngày ấy, tôi đã suy nghĩ mọi chuyện thật thấu đáo.

Người không giữ được thì cứ để họ đi. Cát đã không thể nắm c.h.ặ.t, vậy thì buông tay cho sạch sẽ.