Bệnh viện nằm ngay xéo phía trước đồn cảnh sát, chưa đầy năm phút sau cảnh sát đã đến, hốt cả hai người đi một thể.
Sau khi hai người họ bị đưa đi, trợ lý cảm thán: "May mà chị cắt đứt với sếp Tạ đó, không thì..."
Không thì người bị đ.á.n.h hôm nay chưa chắc đã là tôi.
Mẹ Tạ Trầm dám động thủ với Lâm Việt, một là vì Lâm Việt ngay từ đầu đã lấy lòng bà ta, tạo cho bà ta cái cảm giác thượng đẳng.
Hai là vì Lâm Việt không có bản lĩnh ly hôn với Tạ Trầm, không dám trở mặt hoàn toàn với bà ta.
Nhìn cảnh bà ta động thủ mà cô ta không dám đ.á.n.h trả là biết ngay.
Hôm sau, phóng viên giải trí ở thành phố A đang thiếu chỉ tiêu tin tức đã đăng vụ này lên. Có cả ảnh đàng hoàng, ảnh rõ nét đến mức nhìn thấy rõ mẹ Tạ Trầm giật được bao nhiêu tóc của Lâm Việt.
Chính là do tôi cung cấp đấy.
Thế là chuyện mẹ Tạ Trầm đ.á.n.h con dâu vào đồn cảnh sát chỉ vì đứa bé trong bụng là con gái đã trở thành đề tài đàm tiếu khắp nơi.
Trước đây tôi đã từng nói với bà ta rồi, đừng để chân còn chưa bước nổi vào giới quý phu nhân mà đã vứt hết liêm sỉ vào đó, thế mà cứ không chịu nghe tôi. Giờ thì hay rồi, tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ.
Tin đồn này vừa lên, vài người bạn làm truyền thông lại nhiệt tình đào luôn cả tin đồn cũ hồi Lâm Việt chen chân làm người thứ ba, ép tôi phải nhường vị trí, rồi đăng lên cùng cho đủ bộ.
Cả mạng xã hội mắng Lâm Việt đáng đời, danh tiếng của Lâm Việt và Tạ Trầm cùng nhau đổ sông đổ bể.
Cư dân mạng nhiệt tình mắng xong Lâm Việt và Tạ Trầm, còn không quên gửi lời chúc mừng đến tôi: "Chúc mừng chị Tức Mặc hồi đó đã nhảy ra khỏi cái hố lửa này."
Tôi: "..."
Cảm ơn các người nhé, hồi đó tôi chỉ không muốn các người xem kịch vui của tôi, vậy mà hơn hai năm sau, các người vẫn dùng chiến thuật đường vòng để biến tôi thành trò cười như thường.
19
Đúng là họa vô đơn chí.
Hai tháng nữa lại trôi qua. Trong lúc nhà Tạ Trầm đang loạn cào cào thì công ty cũng gặp sự cố.
Công ty chi nhánh làm giả sổ sách, trốn thuế nên bị người ta tố giác và bị điều tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngay từ khi biết Tạ Trầm gạt bỏ toàn bộ đội ngũ quản lý do chính tay tôi đào tạo để thay bằng đám họ hàng của mẹ anh ta và Lâm Việt, tôi đã biết anh ta tự tìm đường c.h.ế.t rồi.
Công ty chi nhánh của anh ta rồi sẽ xuống dốc không phanh, cộng thêm việc tôi thỉnh thoảng lại nẫng tay trên vài dự án của anh ta. Nhưng tôi không ngờ mọi chuyện lại sụp đổ nhanh đến thế.
Tống Viễn nghe tin, vỗ n.g.ự.c nói: "May mà tôi có tầm nhìn xa trông rộng, rút lui sớm. Từ lúc anh ta thay trưởng phòng tài chính bằng cháu gái mẹ anh ta, tôi đã thấy bà ta chẳng có ý định làm chuyện tốt lành gì rồi."
Tôi mỉa mai một cách thiếu chân thành: "Anh đúng là thiên tài đấy."
Tống Viễn cũng đáp lại một cách thiếu chân thành không kém: "Bà tám như bà bảy, cũng vậy thôi."
Nhưng cả hai chúng tôi đều không nhắc đến chuyện kẻ tố giác là ai, cứ giả vờ như chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.
Sau biến cố ấy, công ty chi nhánh của Tạ Trầm lao dốc với tốc độ ch.óng mặt, gần như không còn cơ hội cứu vãn.
Ngay cả công ty mẹ cũng bị cuốn vào vòng xoáy, hàng loạt đối tác lần lượt hủy hợp đồng, thiệt hại nối tiếp thiệt hại.
Nhờ vậy, tôi lại thuận lợi giành được thêm vài khách hàng lớn vốn từng hợp tác với anh ta. Chỉ trong một thời gian ngắn, công ty của tôi đã kiếm thêm được một khoản lợi nhuận kha khá.
Dù Tạ Trầm đã cố gắng xoay chuyển tình thế bằng cách tống cổ toàn bộ đám họ hàng bên nhà mẹ và nhà Lâm Việt ra khỏi công ty, rồi mạnh tay bỏ ra năm triệu tệ làm từ thiện để cứu vãn danh tiếng thì cũng chẳng thay đổi được cục diện.
Cư dân mạng chẳng những không mua lời giải thích ấy, mà còn đồng loạt mỉa mai anh ta chỉ đang diễn trò để đ.á.n.h bóng hình ảnh.
Thậm chí, có anh hùng bàn phím còn hỏi thẳng: Năm triệu tệ này, có phải tiền trốn thuế không?
Công ty mẹ của Tạ Trầm cũng bắt đầu sa sút.
Tôi chợt nhớ đến nhiều năm về trước, khi tôi vừa mới bắt đầu khởi nghiệp cùng Tạ Trầm, công ty cũng từng trải qua một lần khủng hoảng.
Chuỗi vốn gặp vấn đề. Tạ Trầm đã định từ bỏ, tính tìm việc khác mà làm, là tôi đã đi cùng anh ta khắp nơi cầu cạnh người ta. Thời gian đó, chúng tôi không phải đi cầu xin thì cũng là đang trên đường đi cầu xin, tôi đã cùng anh ta nhìn đủ loại sắc mặt khinh rẻ của người đời.
Sau lần vượt qua cửa ải khó khăn đó, anh ta nói với tôi: "Mặc Mặc, may mà có em. Sau này dù anh chỉ có một bát cháo, cũng tuyệt đối không để em phải chịu đói."
Thế nhưng về sau này, khi sự nghiệp lớn mạnh, anh ta không những không nhớ những lời mình từng nói, mà còn cố gắng nuốt chửng cả những thứ vốn dĩ thuộc về tôi.
Có những người chỉ có thể đồng cam, không thể cùng khổ.
Tạ Trầm chính là kiểu người như vậy.
Nhưng cũng tốt, anh ta và Lâm Việt đã đồng cam rồi, giờ cùng khổ một chút để thắt c.h.ặ.t tình cảm cho nhau cũng hay.
Sau khi hai người họ bị đưa đi, trợ lý cảm thán: "May mà chị cắt đứt với sếp Tạ đó, không thì..."
Không thì người bị đ.á.n.h hôm nay chưa chắc đã là tôi.
Mẹ Tạ Trầm dám động thủ với Lâm Việt, một là vì Lâm Việt ngay từ đầu đã lấy lòng bà ta, tạo cho bà ta cái cảm giác thượng đẳng.
Hai là vì Lâm Việt không có bản lĩnh ly hôn với Tạ Trầm, không dám trở mặt hoàn toàn với bà ta.
Nhìn cảnh bà ta động thủ mà cô ta không dám đ.á.n.h trả là biết ngay.
Hôm sau, phóng viên giải trí ở thành phố A đang thiếu chỉ tiêu tin tức đã đăng vụ này lên. Có cả ảnh đàng hoàng, ảnh rõ nét đến mức nhìn thấy rõ mẹ Tạ Trầm giật được bao nhiêu tóc của Lâm Việt.
Chính là do tôi cung cấp đấy.
Thế là chuyện mẹ Tạ Trầm đ.á.n.h con dâu vào đồn cảnh sát chỉ vì đứa bé trong bụng là con gái đã trở thành đề tài đàm tiếu khắp nơi.
Trước đây tôi đã từng nói với bà ta rồi, đừng để chân còn chưa bước nổi vào giới quý phu nhân mà đã vứt hết liêm sỉ vào đó, thế mà cứ không chịu nghe tôi. Giờ thì hay rồi, tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ.
Tin đồn này vừa lên, vài người bạn làm truyền thông lại nhiệt tình đào luôn cả tin đồn cũ hồi Lâm Việt chen chân làm người thứ ba, ép tôi phải nhường vị trí, rồi đăng lên cùng cho đủ bộ.
Cả mạng xã hội mắng Lâm Việt đáng đời, danh tiếng của Lâm Việt và Tạ Trầm cùng nhau đổ sông đổ bể.
Cư dân mạng nhiệt tình mắng xong Lâm Việt và Tạ Trầm, còn không quên gửi lời chúc mừng đến tôi: "Chúc mừng chị Tức Mặc hồi đó đã nhảy ra khỏi cái hố lửa này."
Tôi: "..."
Cảm ơn các người nhé, hồi đó tôi chỉ không muốn các người xem kịch vui của tôi, vậy mà hơn hai năm sau, các người vẫn dùng chiến thuật đường vòng để biến tôi thành trò cười như thường.
19
Đúng là họa vô đơn chí.
Hai tháng nữa lại trôi qua. Trong lúc nhà Tạ Trầm đang loạn cào cào thì công ty cũng gặp sự cố.
Công ty chi nhánh làm giả sổ sách, trốn thuế nên bị người ta tố giác và bị điều tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngay từ khi biết Tạ Trầm gạt bỏ toàn bộ đội ngũ quản lý do chính tay tôi đào tạo để thay bằng đám họ hàng của mẹ anh ta và Lâm Việt, tôi đã biết anh ta tự tìm đường c.h.ế.t rồi.
Công ty chi nhánh của anh ta rồi sẽ xuống dốc không phanh, cộng thêm việc tôi thỉnh thoảng lại nẫng tay trên vài dự án của anh ta. Nhưng tôi không ngờ mọi chuyện lại sụp đổ nhanh đến thế.
Tống Viễn nghe tin, vỗ n.g.ự.c nói: "May mà tôi có tầm nhìn xa trông rộng, rút lui sớm. Từ lúc anh ta thay trưởng phòng tài chính bằng cháu gái mẹ anh ta, tôi đã thấy bà ta chẳng có ý định làm chuyện tốt lành gì rồi."
Tôi mỉa mai một cách thiếu chân thành: "Anh đúng là thiên tài đấy."
Tống Viễn cũng đáp lại một cách thiếu chân thành không kém: "Bà tám như bà bảy, cũng vậy thôi."
Nhưng cả hai chúng tôi đều không nhắc đến chuyện kẻ tố giác là ai, cứ giả vờ như chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.
Sau biến cố ấy, công ty chi nhánh của Tạ Trầm lao dốc với tốc độ ch.óng mặt, gần như không còn cơ hội cứu vãn.
Ngay cả công ty mẹ cũng bị cuốn vào vòng xoáy, hàng loạt đối tác lần lượt hủy hợp đồng, thiệt hại nối tiếp thiệt hại.
Nhờ vậy, tôi lại thuận lợi giành được thêm vài khách hàng lớn vốn từng hợp tác với anh ta. Chỉ trong một thời gian ngắn, công ty của tôi đã kiếm thêm được một khoản lợi nhuận kha khá.
Dù Tạ Trầm đã cố gắng xoay chuyển tình thế bằng cách tống cổ toàn bộ đám họ hàng bên nhà mẹ và nhà Lâm Việt ra khỏi công ty, rồi mạnh tay bỏ ra năm triệu tệ làm từ thiện để cứu vãn danh tiếng thì cũng chẳng thay đổi được cục diện.
Cư dân mạng chẳng những không mua lời giải thích ấy, mà còn đồng loạt mỉa mai anh ta chỉ đang diễn trò để đ.á.n.h bóng hình ảnh.
Thậm chí, có anh hùng bàn phím còn hỏi thẳng: Năm triệu tệ này, có phải tiền trốn thuế không?
Công ty mẹ của Tạ Trầm cũng bắt đầu sa sút.
Tôi chợt nhớ đến nhiều năm về trước, khi tôi vừa mới bắt đầu khởi nghiệp cùng Tạ Trầm, công ty cũng từng trải qua một lần khủng hoảng.
Chuỗi vốn gặp vấn đề. Tạ Trầm đã định từ bỏ, tính tìm việc khác mà làm, là tôi đã đi cùng anh ta khắp nơi cầu cạnh người ta. Thời gian đó, chúng tôi không phải đi cầu xin thì cũng là đang trên đường đi cầu xin, tôi đã cùng anh ta nhìn đủ loại sắc mặt khinh rẻ của người đời.
Sau lần vượt qua cửa ải khó khăn đó, anh ta nói với tôi: "Mặc Mặc, may mà có em. Sau này dù anh chỉ có một bát cháo, cũng tuyệt đối không để em phải chịu đói."
Thế nhưng về sau này, khi sự nghiệp lớn mạnh, anh ta không những không nhớ những lời mình từng nói, mà còn cố gắng nuốt chửng cả những thứ vốn dĩ thuộc về tôi.
Có những người chỉ có thể đồng cam, không thể cùng khổ.
Tạ Trầm chính là kiểu người như vậy.
Nhưng cũng tốt, anh ta và Lâm Việt đã đồng cam rồi, giờ cùng khổ một chút để thắt c.h.ặ.t tình cảm cho nhau cũng hay.