Trả Kẻ Phản Bội Cho Tình Cũ
Chương 1: 1
Sau khi tôi cùng Tạ Trầm đi từ hai bàn tay trắng đến khi bước lên đỉnh cao giàu sang, bạn gái cũ của anh ta nói với tôi: "Tôi sẽ từng bước cướp Tạ Trầm từ tay cô."
Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu à?
Câu nói đê tiện như thế mà cô ta cũng thốt ra được.
Kết quả hay lắm, tôi cứ tưởng lịch sử tiến hóa của nhân loại chỉ bỏ sót mỗi cô ta, không ngờ còn có thêm một kẻ nữa.
1
Bảy ngày trước hôn lễ, trong lúc tôi đang thử váy cưới, tôi lướt thấy Weibo của bạn gái cũ Tạ Trầm.
Trong ảnh, Tạ Trầm đan tay mười ngón với cô ta, với dòng trạng thái: [Vẫn còn yêu.]
Ba phút sau, tôi lướt thấy phản hồi của Tạ Trầm: [Anh muốn tiếp tục quấn quýt bên em.]
Lời tuyên bố công khai quay lại với nhau này khá lãng mạn, nếu như tôi không phải là vợ sắp cưới của Tạ Trầm.
Cô nhân viên tiệm váy cưới thấy tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, im lặng hồi lâu bèn hỏi: "Chị Tức Mặc, có chỗ nào không ưng ý ạ?"
Tôi ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trong gương đang khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi.
Chiếc váy này được đặt may theo kiểu dáng tôi thích. Vốn dĩ tôi rất hài lòng, nên mới chụp ảnh định gửi cho Tạ Trầm, ai ngờ lại xảy ra chuyện hoang đường thế này.
Tôi gượng cười với cô ấy: "Có chút việc."
Tôi đứng dậy đi ra hành lang gọi điện cho Tạ Trầm, nhưng bị anh ta tắt máy.
Ngay sau đó anh ta nhắn một tin nhắn: [Đang họp.]
Đúng rồi, hôm kia anh ta đi công tác, bảo là một dự án rất quan trọng, nhất định phải có mặt anh ta mới được.
Xem ra đúng là quan trọng thật, dự án "lên giường" trị giá mấy trăm triệu mà.
Tạ Trầm gọi lại cho tôi sau một tiếng đồng hồ. Trong điện thoại, giọng anh ta dịu dàng: "Mặc Mặc, có chuyện gì vậy?"
Nghe giọng điệu là biết, anh ta vẫn chưa biết chuyện của mình và bạn gái cũ đã bị phát hiện.
2
Tôi và Tạ Trầm quen nhau bảy năm rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ năm tôi hai mươi mốt tuổi đến hai mươi tám tuổi, tôi cùng anh ta đi từ lúc không có gì cả cho đến khi anh ta trở thành ông chủ của hai công ty như bây giờ.
Dù chưa đến mức gia tộc hào môn, nhưng cũng coi là nhân vật có m.á.u mặt ở thành phố A.
Tôi quen Tạ Trầm trong lúc đi xin việc khi vừa mới tốt nghiệp. Anh ta lớn hơn tôi ba tuổi, lúc đó đã đi làm được ba năm và tự ra ngoài làm riêng.
Công ty vừa mới thành lập, thiếu người. Đặc biệt là thiếu những "kẻ ngốc" mới ra đời dễ bị vẽ bánh vẽ như tôi.
Một chiếc bánh vẽ của anh ta đã khiến tôi suốt bảy năm qua, dù có phải uống rượu đến mức nôn thốc nôn tháo, thức trắng đêm để chạy phương án, thậm chí sau này có công ty trả giá cao hơn để lôi kéo, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc nghỉ việc.
Từ một thực tập sinh từng bước trở thành tổng giám đốc của công ty anh ta.
Phải lòng Tạ Trầm là chuyện quá đỗi dễ dàng.
Anh ta vốn sở hữu một gương mặt khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là rung động.
Chúng tôi từng vì chạy phương án mà cùng nhau đón ánh bình minh ở thành phố A, từng nằm trên mặt đất dưới bầu trời sao bao la sau khi uống rượu cùng khách hàng, cũng từng chịu đựng sự khinh miệt, chê bai và ngăn cản.
Có một lần, cũng vì để giành được dự án, chúng tôi uống rượu với khách đến tận rạng sáng. Khi về, đi ngang qua quảng trường thành phố A, anh ta bảo dừng xe, kéo tôi nằm giữa quảng trường, mang theo hơi men nói với tôi: "Mặc Mặc, có một ngày, anh sẽ dời tòa nhà công ty đến đây."
Khu vực quý tộc có giá trung bình mười vạn tệ mỗi mét vuông.
Tôi cười anh ta: "Tắm rửa rồi đi ngủ được không? Đều buồn ngủ cả rồi, trong mơ cái gì cũng có."
Anh ta lại bất ngờ quay đầu nhìn tôi, nói: "Tiện thể mua cho em một căn hộ lớn ở đây, thưởng cho việc em không rời không bỏ anh."
Khi anh ta nhìn tôi, trong đôi mắt phản chiếu cả bầu trời đầy sao, nụ cười nơi khóe miệng gần như đốt cháy cả người tôi, giọng điệu lại chân thành đến thế. Tôi nghĩ, tôi thực sự yêu anh ta, chính là bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
3
Đêm mà chúng tôi ở bên nhau cũng chính là đêm tiệc mừng công ty chi nhánh được thành lập. Lúc đó, anh ta đã dời tòa nhà công ty đến quảng trường thành phố, cũng đã tặng tôi một căn hộ lớn ở đó làm phần thưởng.
Công ty từ chỗ chỉ có năm người phát triển lên hàng trăm nhân viên.
Trong bữa tiệc mừng công, trước mặt tất cả mọi người, anh ta lấy khoác vai tôi, nói: "Nếu không có Tức Mặc, công ty sẽ không có quy mô như hiện tại, cũng sẽ không có tôi của ngày hôm nay. Nào, ly này, xin mời Tức Mặc."
Lời anh ta nói có phần phóng đại, nhưng cũng coi như là sự thật.
Suốt những năm tháng ấy, mỗi khi anh ta mệt mỏi đến mức tưởng chừng không thể gượng dậy, người luôn ở bên cạnh, cùng anh ta c.ắ.n răng vượt qua từng cửa ải đều là tôi.
Ngay cả việc thành lập công ty chi nhánh cũng do một tay tôi lo liệu. Từ huy động vốn, tìm kiếm đối tác cho đến lựa chọn địa điểm, mọi chuyện lớn nhỏ đều do tôi đứng ra quán xuyến.
Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu à?
Câu nói đê tiện như thế mà cô ta cũng thốt ra được.
Kết quả hay lắm, tôi cứ tưởng lịch sử tiến hóa của nhân loại chỉ bỏ sót mỗi cô ta, không ngờ còn có thêm một kẻ nữa.
1
Bảy ngày trước hôn lễ, trong lúc tôi đang thử váy cưới, tôi lướt thấy Weibo của bạn gái cũ Tạ Trầm.
Trong ảnh, Tạ Trầm đan tay mười ngón với cô ta, với dòng trạng thái: [Vẫn còn yêu.]
Ba phút sau, tôi lướt thấy phản hồi của Tạ Trầm: [Anh muốn tiếp tục quấn quýt bên em.]
Lời tuyên bố công khai quay lại với nhau này khá lãng mạn, nếu như tôi không phải là vợ sắp cưới của Tạ Trầm.
Cô nhân viên tiệm váy cưới thấy tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, im lặng hồi lâu bèn hỏi: "Chị Tức Mặc, có chỗ nào không ưng ý ạ?"
Tôi ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trong gương đang khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi.
Chiếc váy này được đặt may theo kiểu dáng tôi thích. Vốn dĩ tôi rất hài lòng, nên mới chụp ảnh định gửi cho Tạ Trầm, ai ngờ lại xảy ra chuyện hoang đường thế này.
Tôi gượng cười với cô ấy: "Có chút việc."
Tôi đứng dậy đi ra hành lang gọi điện cho Tạ Trầm, nhưng bị anh ta tắt máy.
Ngay sau đó anh ta nhắn một tin nhắn: [Đang họp.]
Đúng rồi, hôm kia anh ta đi công tác, bảo là một dự án rất quan trọng, nhất định phải có mặt anh ta mới được.
Xem ra đúng là quan trọng thật, dự án "lên giường" trị giá mấy trăm triệu mà.
Tạ Trầm gọi lại cho tôi sau một tiếng đồng hồ. Trong điện thoại, giọng anh ta dịu dàng: "Mặc Mặc, có chuyện gì vậy?"
Nghe giọng điệu là biết, anh ta vẫn chưa biết chuyện của mình và bạn gái cũ đã bị phát hiện.
2
Tôi và Tạ Trầm quen nhau bảy năm rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ năm tôi hai mươi mốt tuổi đến hai mươi tám tuổi, tôi cùng anh ta đi từ lúc không có gì cả cho đến khi anh ta trở thành ông chủ của hai công ty như bây giờ.
Dù chưa đến mức gia tộc hào môn, nhưng cũng coi là nhân vật có m.á.u mặt ở thành phố A.
Tôi quen Tạ Trầm trong lúc đi xin việc khi vừa mới tốt nghiệp. Anh ta lớn hơn tôi ba tuổi, lúc đó đã đi làm được ba năm và tự ra ngoài làm riêng.
Công ty vừa mới thành lập, thiếu người. Đặc biệt là thiếu những "kẻ ngốc" mới ra đời dễ bị vẽ bánh vẽ như tôi.
Một chiếc bánh vẽ của anh ta đã khiến tôi suốt bảy năm qua, dù có phải uống rượu đến mức nôn thốc nôn tháo, thức trắng đêm để chạy phương án, thậm chí sau này có công ty trả giá cao hơn để lôi kéo, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc nghỉ việc.
Từ một thực tập sinh từng bước trở thành tổng giám đốc của công ty anh ta.
Phải lòng Tạ Trầm là chuyện quá đỗi dễ dàng.
Anh ta vốn sở hữu một gương mặt khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là rung động.
Chúng tôi từng vì chạy phương án mà cùng nhau đón ánh bình minh ở thành phố A, từng nằm trên mặt đất dưới bầu trời sao bao la sau khi uống rượu cùng khách hàng, cũng từng chịu đựng sự khinh miệt, chê bai và ngăn cản.
Có một lần, cũng vì để giành được dự án, chúng tôi uống rượu với khách đến tận rạng sáng. Khi về, đi ngang qua quảng trường thành phố A, anh ta bảo dừng xe, kéo tôi nằm giữa quảng trường, mang theo hơi men nói với tôi: "Mặc Mặc, có một ngày, anh sẽ dời tòa nhà công ty đến đây."
Khu vực quý tộc có giá trung bình mười vạn tệ mỗi mét vuông.
Tôi cười anh ta: "Tắm rửa rồi đi ngủ được không? Đều buồn ngủ cả rồi, trong mơ cái gì cũng có."
Anh ta lại bất ngờ quay đầu nhìn tôi, nói: "Tiện thể mua cho em một căn hộ lớn ở đây, thưởng cho việc em không rời không bỏ anh."
Khi anh ta nhìn tôi, trong đôi mắt phản chiếu cả bầu trời đầy sao, nụ cười nơi khóe miệng gần như đốt cháy cả người tôi, giọng điệu lại chân thành đến thế. Tôi nghĩ, tôi thực sự yêu anh ta, chính là bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
3
Đêm mà chúng tôi ở bên nhau cũng chính là đêm tiệc mừng công ty chi nhánh được thành lập. Lúc đó, anh ta đã dời tòa nhà công ty đến quảng trường thành phố, cũng đã tặng tôi một căn hộ lớn ở đó làm phần thưởng.
Công ty từ chỗ chỉ có năm người phát triển lên hàng trăm nhân viên.
Trong bữa tiệc mừng công, trước mặt tất cả mọi người, anh ta lấy khoác vai tôi, nói: "Nếu không có Tức Mặc, công ty sẽ không có quy mô như hiện tại, cũng sẽ không có tôi của ngày hôm nay. Nào, ly này, xin mời Tức Mặc."
Lời anh ta nói có phần phóng đại, nhưng cũng coi như là sự thật.
Suốt những năm tháng ấy, mỗi khi anh ta mệt mỏi đến mức tưởng chừng không thể gượng dậy, người luôn ở bên cạnh, cùng anh ta c.ắ.n răng vượt qua từng cửa ải đều là tôi.
Ngay cả việc thành lập công ty chi nhánh cũng do một tay tôi lo liệu. Từ huy động vốn, tìm kiếm đối tác cho đến lựa chọn địa điểm, mọi chuyện lớn nhỏ đều do tôi đứng ra quán xuyến.