Trà Đắng Đổi Tình Sâu

Chương 4: Tân Hôn

Ánh sáng dịu êm của buổi sáng len qua cửa sổ, chiếu lên mái tóc đen óng của Thư Nguyệt, khiến nàng thoáng trông như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng. Trong phòng tân hôn, mọi vật đều mới, đều lạ, nhưng không khí lại phảng phất một sự xa cách khó gọi tên.

Nàng ngồi bên bàn, tay lật giở cuốn sách về dược trà, mắt dừng lại trên những dòng chữ nhỏ nhắn mà lòng chẳng yên. Đôi khi, nàng ngước lên, bắt gặp bóng mình trong gương đồng – một thiếu nữ mảnh mai, dáng vẻ đoan trang, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên nét cứng cỏi không dễ nhận ra.

Tiếng cửa mở khẽ vang, Lục Tử Hành bước vào, dáng đi thẳng thớm, trên người vẫn phảng phất hương gỗ trầm và mùi trà quen thuộc. Chàng liếc nhìn Thư Nguyệt, ánh mắt thoáng dừng lại rồi nhanh chóng chuyển sang giá áo, cẩn thận treo trường bào. Mỗi cử động đều có phần gượng gạo, như thể sợ phá vỡ sự yên tĩnh vốn dĩ không dành cho hai kẻ xa lạ dưới một mái nhà.

Chàng rót nước, đặt chén lên bàn, rồi ngồi xuống góc đối diện, mở sổ sách. Tiếng bút tre chạm mặt giấy khô khan, lẫn trong nhịp thở trầm ổn của hai người. Thư Nguyệt khép sách, nhỏ nhẹ:

– Công tử có cần trà không?

Tử Hành không ngẩng lên, chỉ đáp:

– Không cần, ta có việc phải làm.

Nàng gật đầu, tự mình pha một ấm trà nhạt, hương trà xanh thoảng qua, như một lời thở dài. Bên ngoài, tiếng mưa đầu hạ rơi lách tách trên mái ngói, càng làm nổi bật sự lặng lẽ trong căn phòng.

*

Từ ngày thành thân, cuộc sống của họ chẳng khác gì hai dòng nước chảy song song. Sáng sớm, Tử Hành đã rời phòng, bước chân vững chãi vang lên dọc hành lang. Thư Nguyệt dậy sau, lặng lẽ dặn dò nha hoàn, mọi việc đều đâu vào đấy, nhưng chẳng mấy khi chạm mặt chồng mình vào đầu ngày.

Bữa sáng thường chỉ có hai bộ bát đũa, song chẳng mấy khi cả hai cùng ngồi lại. Có hôm, nàng vừa bưng chén cháo lên môi, đã nghe tiếng cửa mở – Tử Hành lặng lẽ đi qua, chỉ khẽ gật đầu chào. Nàng đáp lại bằng nụ cười nhạt, rồi lại lặng lẽ ăn nốt bữa của mình.

Một buổi sáng, nha hoàn Mặc Linh mang nhầm trường bào xanh sẫm của Tử Hành vào gian phòng nhỏ nơi Thư Nguyệt ở. Nàng vội gọi:

– Mặc Linh, đó là áo của công tử, để vào buồng ngoài.

Cô gái nhỏ đỏ mặt lí nhí, thì đúng lúc Tử Hành bước vào. Chàng liếc chiếc áo trên tay nha hoàn, lông mày hơi nhíu lại, giọng đều đều:

– Để ta tự cất là được.

Mặc Linh lúng túng lui ra, suýt vấp vào chân bàn. Thư Nguyệt nhìn theo, môi khẽ cong, trong lòng dâng lên cảm giác khó gọi tên. Chỉ là một chiếc áo, mà như ngăn cách cả một thế giới.

*

Tối ấy, sau bữa cơm, hai người ngồi trong phòng khách nhỏ. Mỗi người một quyển sách, không ai nói câu nào. Tiếng lật sách nhè nhẹ, rồi bỗng đâu đó vang lên tiếng bụng kêu khe khẽ. Cả hai đều hơi giật mình, không rõ của ai, chỉ biết mặt ai nấy đều đỏ lên.

Thư Nguyệt lén nhìn sang, bắt gặp ánh mắt Tử Hành đang dán vào trang sách, nhưng khóe môi lại khẽ giật. Không khí bỗng nhẹ đi một chút. Chàng đặt sách xuống, cất giọng nghiêm nghị nhưng rõ ràng cố nén cười:

– Nếu phu nhân còn đói, ta sẽ sai người chuẩn bị thêm chút điểm tâm.

Nàng lắc đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi:

– Thiếp… không đói.

Tử Hành trầm ngâm, rồi lại nói:

– Đêm dài, ăn chút bánh cũng tốt. Ta cũng… thấy đói.

Mặc Linh mang bánh đến, cả hai cùng ngồi ăn, không ai nói gì, nhưng trong lòng lại như có dòng nước ấm chảy qua.

*

Một hôm, Thư Nguyệt muốn pha trà cho Tử Hành thử loại trà mới. Nàng bày trà cụ, cẩn thận tráng ấm, cân nhắc nước sôi. Tử Hành đứng phía sau, mắt nhìn chăm chú.

Nàng rót trà ra chén, mời:

– Công tử nếm thử, trà này có thể an thần.

Chàng nhấp một ngụm, mặt thoáng cứng lại:

– Vị… lạ thật.

Nàng mím môi:

– Có lẽ thiếp pha chưa khéo.

Tử Hành nhìn nàng, định nói gì đó, cuối cùng chỉ cười nhạt:

– Không tệ, chỉ là… hơi đậm.

Vừa dứt lời, chàng ho khan một tiếng, suýt làm rớt chén. Thư Nguyệt vội đưa khăn, lúng túng đến mức làm rơi chiếc chén xuống đất. Âm thanh chát chúa vang lên, hai người cùng cúi nhặt. Đầu nàng suýt chạm vai chàng, cả hai đều đỏ mặt, vội lùi về mỗi người một góc. Không khí xấu hổ lạ kỳ, nhưng lại khiến khoảng cách giữa họ rút ngắn đi một chút.

*

Đêm khuya, Tử Hành trở về phòng, thấy Thư Nguyệt đã ngủ say, tóc xõa nhẹ trên gối. Chàng bước tới, khẽ định chỉnh lại chăn cho nàng, nhưng vừa chạm vào mép chăn thì nàng trở mình. Chàng giật mình rụt tay lại, nhẹ nhàng lui về phía giường ngoài. Không biết rằng, Thư Nguyệt chỉ giả vờ ngủ, trong lòng khẽ rung lên một cảm giác ấm áp khó nói.

*

Sáng hôm sau, Thư Nguyệt dậy sớm, tự tay chuẩn bị trà sáng. Nàng biết Tử Hành thích vị trà đậm, bèn thêm chút lá già. Khi mang lên, chàng vừa thay áo, tóc còn ướt nước.

Nàng đặt chén trà lên bàn:

– Công tử dùng thử xem.

Tử Hành nhấp môi, chau mày:

– Trà này… mạnh thật.

Nàng lo lắng:

– Thiếp sẽ pha loãng hơn lần sau.

Chàng bật cười, nụ cười hiếm hoi:

– Không sao, ta sẽ quen.

Nàng nhìn chàng, nhận ra khi không mang vẻ mặt lạnh lùng, Tử Hành trông gần gũi và chân thành hơn rất nhiều. Trong lòng nàng, một mầm xanh nhỏ len lỏi nảy nở.

*

Cuộc sống chung nhà không tránh khỏi những tình huống dở khóc dở cười. Một lần, Thư Nguyệt vào bếp làm bánh ngọt, bột dính đầy tay, áo cũng lấm lem. Đúng lúc ấy, Tử Hành vào lấy nước. Chàng sững lại, bật cười:

– Phu nhân, nàng làm gì mà giống mèo nhỏ thế kia?

Nàng xấu hổ, định quay đi thì vướng vào ghế, suýt ngã. Tử Hành vội đỡ, hai người vô tình áp sát. Không khí như ngưng đọng. Nàng ngước lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của chàng, vội cúi đầu:

– Thiếp… muốn làm bánh tặng công tử.

Tử Hành nhận lấy dĩa bánh, cắn thử, mặt biến sắc. Nàng lo lắng:

– Vị… tệ lắm sao?

Chàng gắng nuốt, đáp dứt khoát:

– Không tệ, chỉ là hơi… cháy.

Nàng bật cười, tiếng cười trong trẻo vang khắp bếp nhỏ, xua tan mọi ngại ngùng. Tử Hành cũng cười theo, lần đầu tiên cả hai cảm thấy gần gũi như người nhà.

*

Có hôm trời chuyển mưa, Thư Nguyệt dạo vườn về, áo ướt sũng. Tử Hành cau mày:

– Sao không mang ô?

Nàng ngập ngừng:

– Lúc ra ngoài trời còn nắng, thiếp không ngờ mưa tới nhanh.

Chàng tháo áo khoác ngoài choàng lên vai nàng, ánh mắt nghiêm nghị:

– Sau này nhớ giữ sức khỏe, trời lạnh dễ sinh bệnh.

Nàng ngước lên, khẽ gật đầu, lòng dâng lên một dòng nước ấm. Tối ấy, Tử Hành về trễ, thấy nàng ngồi bên cửa sổ, trên bàn đặt sẵn ấm trà gừng ấm.

Chàng hỏi:

– Nàng pha cho ta sao?

Thư Nguyệt mỉm cười:

– Trời lạnh, trà gừng giúp ấm người.

Tử Hành ngồi xuống, nhấp một ngụm, vẻ mặt dịu lại. Hai người ngồi yên, nghe tiếng mưa ngoài hiên, lòng bỗng nhẹ nhõm như vừa được gột rửa.

*

Dẫu vậy, ranh giới giữa họ vẫn rõ ràng. Đêm đến, hai người nằm hai bên giường, chăn gối phân chia rành rọt. Có lần, Thư Nguyệt trở mình, vô tình đụng vào chân Tử Hành. Chàng giật mình, lùi hẳn về mép giường. Nàng vội rụt chân lại, rồi cả hai im lặng, không ai nhắc đến chuyện ấy.

Sáng hôm sau, Tử Hành dậy sớm, rời phòng không một lời. Thư Nguyệt nhìn theo bóng chàng, lòng tự giễu: đã là phu thê, mà còn khách khí hơn cả người dưng.

*

Chiều hôm ấy, Lục Uyển Nhi đến thăm, mang theo hộp điểm tâm, cười rạng rỡ:

– Tẩu tẩu, nghe nói tỷ thích bánh đậu xanh, muội tự làm mang biếu.

Thư Nguyệt đón lấy, cười nhã nhặn:– Đa tạ muội, ta sẽ dùng thử.

Uyển Nhi liếc quanh, hỏi nhỏ:

– Ca ca có thường về dùng cơm với tỷ không?

Thư Nguyệt khẽ cười, giấu đi chút ngượng ngùng:

– Công tử bận rộn, ít khi ở nhà.

Uyển Nhi bật cười, cố ý nói lớn:

– Chẳng trách, gần đây thấy ca ca ăn uống thất thường, chắc là nhớ cơm nhà.

Câu nói khiến nha hoàn quanh đó bật cười, còn Thư Nguyệt thì đỏ mặt. Uyển Nhi tiếp lời, giọng lấp lửng:

– Nếu ca ca có điều gì khiến tỷ không vừa ý, cứ nói với muội, muội sẽ thay tỷ dạy dỗ huynh ấy.

Thư Nguyệt đáp nhẹ:

– Có muội muội quan tâm, ta yên tâm hơn nhiều.

Uyển Nhi cười, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh rồi cáo từ. Nàng vừa đi khuất, Tử Hành đã xuất hiện nơi hành lang, ánh mắt dò xét:

– Uyển Nhi nói gì với nàng?

Thư Nguyệt lắc đầu:

– Chỉ là chuyện vặt trong phủ.

Tử Hành trầm ngâm một lát:

– Đừng quá thân thiết với Uyển Nhi. Nàng ấy… không đơn giản.

Thư Nguyệt cúi đầu:

– Thiếp hiểu.

*

Một hôm, Thư Nguyệt bị cảm lạnh, nằm trên giường, mặt đỏ bừng. Tử Hành trở về, thấy vậy liền sai người mang thuốc, tự tay đo nhiệt cho nàng. Tay chàng vụng về, đo xong lại quên để khăn lên trán, cứ loay hoay mãi. Thư Nguyệt mệt mà buồn cười:

– Công tử chưa từng chăm sóc người bệnh sao?

Chàng ngượng ngùng:

– Lúc nhỏ từng chăm đệ đệ, nhưng… quên mất rồi.

Nàng nhắm mắt:

– Thiếp chỉ cần nghỉ ngơi là khỏi.

Tử Hành ngồi bên, lặng lẽ thay nước, thỉnh thoảng lại hỏi:

– Có lạnh không? Muốn ăn gì không?

Nàng đáp mãi cũng mệt, đành giả vờ ngủ. Khi tỉnh lại, thấy bên gối đặt chén cháo gừng ấm cùng mảnh giấy nhỏ: “Ăn hết rồi uống thuốc.”

Nàng nhìn nét chữ cứng cáp, lòng chợt mềm lại, nước mắt rưng rưng chẳng rõ vì bệnh hay cảm động.

Tối ấy, Tử Hành mang vào một túi thuốc bổ:

– Mẫu thân ta dặn mang cho nàng.

Nàng cảm ơn, chàng ngập ngừng:

– Nếu cần gì, cứ nói.

Thư Nguyệt nhìn chàng, khẽ lắc đầu:

– Được công tử quan tâm thế này, đã đủ rồi.

Đêm ấy, cả hai cùng ngồi bên ánh đèn, mỗi người một ý nghĩ.

*

Cuộc sống tân hôn lặng lẽ trôi qua, nhưng không thiếu tiếng cười thầm. Thư Nguyệt nhận ra, dù ngoài mặt lạnh nhạt, Tử Hành luôn quan tâm nàng bằng những hành động nhỏ: một chén trà ấm, một chiếc áo khoác, một ánh nhìn lặng lẽ.

Một hôm, Tử Hành trở về phủ, vai áo dính đầy bụi đất. Thư Nguyệt vội lấy khăn lau cho chàng, ngón tay chạm nhẹ cổ áo. Chàng đứng im, hai má ửng đỏ, mắt nhìn đi nơi khác. Nàng bật cười, nhận ra cả hai vẫn ngượng ngùng như thiếu niên mới lớn.

*

Bữa tối hôm đó, cả nhà cùng dùng cơm. Lục lão gia hỏi Tử Hành:

– Công việc trong phủ ổn chứ?

Tử Hành đáp:

– Mọi sự ổn, chỉ cần thêm người ở kho trà.

Lục lão gia quay sang Thư Nguyệt:

– Trà mới năm nay thế nào?

Nàng điềm đạm:

– Chất lượng tốt, chỉ có vài loại hơi lẫn tạp vị, thiếp sẽ kiểm tra kỹ lại.

Lục Uyển Nhi xen vào, cười rạng rỡ:

– Tẩu tẩu giỏi trà, ca ca lại biết quản lý, đúng là trời sinh một đôi!

Cả bàn ăn bật cười, chỉ có Tử Hành và Thư Nguyệt đỏ mặt, không ai dám nhìn ai.

*

Sau bữa cơm, hai người cùng dạo vườn. Trăng non lấp ló sau tán cây, gió mang theo hương trà phảng phất. Họ đi bên nhau, không nói gì. Khi sắp về tới phòng, Thư Nguyệt dừng lại:

– Công tử có điều gì bận lòng?

Tử Hành ngập ngừng:

– Ta không quen sống chung với người khác. Trước giờ chỉ có một mình.

Nàng cười dịu:

– Thiếp cũng vậy. Nếu cùng sống, chỉ cần tôn trọng nhau là đủ.

Chàng nhìn nàng, ánh mắt sâu lắng:

– Ta sẽ cố gắng.

Nàng khẽ gật đầu, trong lòng nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.

*

Tối đó, Thư Nguyệt ngồi pha trà, Tử Hành ngồi đối diện. Nàng lặng lẽ chuẩn bị, động tác mềm mại, ngón tay lướt nhẹ qua từng lá trà. Tử Hành chăm chú nhìn, hỏi:

– Nàng học pha trà từ bao giờ?

Thư Nguyệt mỉm cười:

– Từ nhỏ, mẫu thân đã dạy. Khi người mất, ta tự học thêm. Pha trà giúp ta tĩnh tâm.

Chàng im lặng, hồi lâu mới nói:

– Ta không nghĩ, một chén trà lại chứa đựng nhiều tâm sự như thế.

Nàng rót trà, đưa cho chàng:

– Trà này giúp an thần, dễ ngủ.

Tử Hành nhấp môi, ánh mắt dịu lại. Chàng nhìn nàng, nhẹ giọng:

– Đa tạ.

Lần đầu, Thư Nguyệt cảm thấy giữa họ không còn là khoảng cách của hai người xa lạ, mà là sự đồng cảm hiếm hoi.

*

Đêm muộn, khi mọi người đã ngủ, Thư Nguyệt ngồi bên bàn, tay lật giở bản chép tay cổ về “Trà Hoàng Đỉnh”. Nàng trầm ngâm, nhớ lời mẫu thân: “Trà là mạch máu của gia tộc, phải giữ cho sạch.” Ngoài cửa sổ, gió lạnh lùa vào, thổi tắt ngọn nến.

Nàng đứng dậy, định đi đóng cửa thì nghe tiếng động nhẹ ngoài hành lang. Lắng tai, nàng nhận ra tiếng bước chân quen thuộc – không phải Tử Hành, cũng chẳng phải nha hoàn. Tim nàng đập mạnh, tay siết chặt bản chép tay.

Cửa phòng khẽ động, một bóng người lấp ló ngoài cửa, rồi biến mất vào bóng tối. Thư Nguyệt khép cửa, lòng dấy lên bất an. Nàng biết, sóng gió thực sự vẫn chưa qua. Dưới một mái nhà, tình cảm vừa chớm nở, nhưng nguy cơ cũng đang rình rập, chực chờ bủa vây họ bất cứ lúc nào…