Gió bấc rít qua dãy hành lang phủ Trình, mang theo hơi lạnh len lỏi khắp các khe cửa, khiến ánh đèn lồng cũng như co ro run rẩy. Bên ngoài phòng lớn, Trình Thư Nguyệt đứng dựa vào cột gỗ, mắt dõi về phía cửa phòng cha vẫn khép hờ. Làn sương mỏng phủ lên vạt áo nhã nhặn của nàng một tầng ẩm lạnh, song gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ có bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết lại, vẽ nên nỗi quyết tâm lặng lẽ.
Tiếng bước chân khe khẽ vọng đến, dừng lại ngay sau lưng. Không cần quay đầu, nàng cũng biết người tới là ai. Lục Tử Hành đứng cạnh, bóng dáng cao lớn, trường bào xanh sẫm nổi bật giữa màu đêm bạc. Đôi mắt sâu thẳm của chàng hướng về phía căn phòng còn vương hương dược thảo.
“Cha nàng vẫn chưa tỉnh lại?” Tử Hành cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa lo âu.
Thư Nguyệt khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đáp: “Ta vừa bắt mạch, độc đã được giải phần lớn, nhưng khí huyết tổn hao nhiều, chỉ e có người không muốn ông tỉnh lại quá sớm.”
Tử Hành nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo: “Diệp Lâm bị quản thúc, nhưng phủ Trình rộng lớn, hắn vẫn còn nhiều tay chân. Ta sẽ tăng cường người canh gác, nàng tuyệt đối không được rời khỏi viện một mình.”
Nàng mỉm cười nhạt, ánh mắt lấp lánh ánh trăng: “Từ lâu ta đã quen sống trong cảnh bị đề phòng. Ở nơi này, không mấy ai thật tâm muốn ta bình yên.”
Tử Hành lặng lẽ đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, lực siết vừa đủ, truyền sang nàng hơi ấm dịu dàng. “Nhưng nàng có ta.”
Thư Nguyệt ngước nhìn, gặp ánh mắt nghiêm nghị mà dịu dàng của chàng. Một làn ấm áp chảy qua tim, xoa dịu mọi mỏi mệt trong lòng. Nàng khẽ thì thầm, giọng nhẹ như gió: “Nếu mai này biến cố xảy ra, chàng có còn đứng về phía ta không?”
Tử Hành không đáp ngay, chỉ lặng lẽ nhìn sâu vào mắt nàng, rồi gật đầu chắc nịch: “Dù thế nào, ta cũng không buông tay nàng. Nếu phải chống lại cả thiên hạ, ta cũng không lùi bước.”
Nàng mỉm cười, nụ cười pha lẫn u buồn và hy vọng. “Vậy… đêm nay, chúng ta cùng quyết định một lần. Không còn đường lùi nữa.”
Thư Nguyệt rút tay khỏi tay chàng, lặng lẽ đẩy cửa vào phòng cha. Không khí trong phòng đặc quánh mùi trà thuốc, ánh đèn dầu vàng vọt chiếu lên khuôn mặt gầy yếu trên giường. Nàng kiểm tra lại mạch, nhẹ nhàng thay đổi liều lượng dược liệu, rồi đặt chén trà thuốc bên gối cha. Ánh mắt nàng dịu dàng mà cứng cỏi, như muốn truyền vào hơi thở yếu ớt kia một phần nghị lực của bản thân.
Tử Hành vẫn đứng ngoài, dõi theo từng động tác của nàng. Khi nàng trở ra, chàng hỏi nhỏ: “Ta có thể ở lại cùng nàng đêm nay không?”
Thư Nguyệt lắc đầu: “Không cần. Chỉ cần chàng thật sự tin ta là đủ.”
Tử Hành mỉm cười hiếm hoi, chân thành đáp: “Nàng thông minh như vậy, nếu ta không tin, chẳng phải tự chuốc khổ vào mình sao?”
Nàng bật cười khẽ, tiếng cười vang lên trong đêm lạnh, khiến gió bấc cũng dịu lại đôi phần. Hai người sóng bước về thư phòng, để lại sau lưng ánh đèn lặng lẽ trong phòng cha, cùng những âm mưu vẫn đang len lỏi trong từng ngóc ngách phủ Trình.
*
Trong thư phòng, Thư Nguyệt ngồi đối diện Tử Hành, giữa ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu. Trên bàn là xấp thư tấu, bản chép tay cổ, cùng một hộp trà đen sẫm. Nàng trầm ngâm nhìn chúng, từng động tác đều toát lên vẻ cẩn trọng, không để sót chi tiết nào.
Tử Hành rót trà, động tác có phần cứng nhắc, nhưng ánh mắt lại chứa đựng trăm nỗi lo âu. “Nàng thực sự muốn vạch trần Diệp Lâm ngay trước đại hội trà đạo?”
Thư Nguyệt gật đầu, giọng điềm tĩnh: “Nếu không làm, hắn sẽ còn gây họa. Chỉ khi mọi chuyện phơi bày, ta mới giữ được sản nghiệp, cũng như tâm huyết của mẫu thân.”
Tử Hành trầm ngâm: “Vạch trần hắn, nàng sẽ đối đầu không chỉ Diệp Lâm mà cả phe cánh trong phủ. Uyển Nhi cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Đại hội trà đạo là nơi mọi ánh mắt đổ dồn, chỉ một sơ sẩy, chúng ta sẽ rơi vào thế hiểm.”
Thư Nguyệt nhìn sâu vào mắt chàng, ánh sáng kiên định không hề lay chuyển: “Chàng lo cho ta, hay cho bản thân?”
Tử Hành nhếch môi, cười nhạt: “Ta chỉ sợ nàng mệt mỏi, nhưng nếu nàng không lui, ta cũng không lui.”
Nàng cúi đầu, tay siết nhẹ xấp giấy tờ. “Trà đạo của Trình gia là kết tinh bao thế hệ. Nếu rơi vào tay kẻ bất nhân, vong linh mẫu thân cũng chẳng thể yên lòng.”
Tử Hành đẩy chén trà về phía nàng, giọng dịu dàng: “Uống chút trà cho ấm, đêm nay lạnh lắm.”
Thư Nguyệt nhấp một ngụm, vị trà thanh mát lan tỏa, xua đi cái lạnh ngoài hiên. Nàng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt chăm chú của chàng: “Chàng tự tay pha sao?”
Tử Hành gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Ta học theo cách nàng thường làm. Mỗi lần nàng pha trà, ta đều ghi nhớ từng động tác.”
Thư Nguyệt bật cười: “Không ngờ Lục công tử cũng có ngày vụng về như vậy.”
Tử Hành ngẩn ra: “Vụng về chỗ nào?”
Nàng mỉm cười, chỉ tay vào chén trà: “Nước hơi nguội, lá trà cho nhiều, nhưng vị lại rất dễ chịu.”
Chàng khẽ đỏ mặt, quay đi: “Nếu nàng không thích, lần sau ta sẽ pha lại.”
Thư Nguyệt lắc đầu, ánh mắt ánh lên niềm vui lặng lẽ: “Thế này là đủ rồi.”
Một khoảnh khắc yên bình len lỏi giữa đêm giá lạnh, khiến mọi ưu phiền đều lắng xuống. Gió bấc ngoài hiên vẫn thổi, nhưng trong phòng, ánh sáng của tin tưởng và đồng lòng đã sưởi ấm cả không gian.
*
Tử Hành lấy từ tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, đặt trước mặt nàng: “Ta vừa thu thập được bằng chứng mới. Người tiếp tay cho Diệp Lâm không chỉ có quản sự cũ mà còn kẻ trong phủ nội. Nếu không hành động sớm, e rằng khi cha nàng tỉnh lại, mọi chuyện đã quá muộn.”
Thư Nguyệt cầm lấy, mắt lướt qua từng dòng chữ. Nét chữ nguệch ngoạc, song mỗi câu chữ như mũi dao đâm thẳng vào tim. Nàng trầm giọng: “Quản sự Tào giả vờ trung thành bao lâu nay, hóa ra lại là kẻ hai mặt.”
Tử Hành đặt tay lên vai nàng, nhẹ nhàng: “Ta sẽ đích thân giám sát hắn. Đêm nay để ta bố trí người canh giữ bốn phía, nàng cứ yên tâm.”
Thư Nguyệt thở dài: “Đêm nay lành ít dữ nhiều, nhưng ta không còn gì để mất.”
Chàng nhìn nàng, ánh mắt kiên định: “Nàng còn có ta. Dù phía trước là lửa bỏng hay băng giá, ta cũng sẽ cùng nàng đi hết con đường.”
Nàng mỉm cười, nụ cười mỏng như sương sớm mà ấm áp lạ thường: “Chàng nói rồi đấy nhé.”
*
Đêm phủ Trình càng về khuya càng lạnh. Ngoài vườn sau, hoa trà đã tàn, chỉ còn cành khô trơ trụi. Một bóng người thấp thoáng lẩn qua bức tường, bước chân nhẹ như mèo. Tử Hành đã đoán trước, ra hiệu cho hai ám vệ mai phục trong bóng tối. Chỉ một cái phẩy tay, hai bóng áo xanh lao ra, khống chế kẻ lạ mặt. Tiếng kêu khẽ vang lên, rồi tất cả lại chìm vào tĩnh lặng.
Thư Nguyệt bước ra, bắt gặp ánh mắt thất thần của quản sự Tào. Hắn bị trói gô lại, mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa.
“Nửa đêm ngươi lén lút làm gì ở vườn sau?” Nàng hỏi, giọng bình thản.
Quản sự Tào run rẩy cúi gằm mặt: “Tiểu thư… lão chỉ kiểm tra kho trà…”
Tử Hành lạnh giọng: “Giờ này mà kiểm tra kho trà, hay định phi tang chứng cứ?”
Ám vệ lục soát, tìm được trong tay áo hắn một gói giấy nhỏ chứa dược thảo màu nâu sẫm, tỏa mùi hắc đặc biệt.
Thư Nguyệt đưa lên ngửi, mắt sáng lên rồi tối sầm: “Dược liệu này dùng để che giấu độc tính trong trà. Nếu trộn vào kho, cả phủ sẽ không ai nhận ra.”
Tử Hành siết chặt tay: “Diệp Lâm thật độc ác.”
Thư Nguyệt nhìn thẳng quản sự Tào: “Ngươi đã nhận bao nhiêu bạc?”
Quản sự Tào quỳ sụp, nước mắt nước mũi lẫn lộn: “Tiểu thư tha mạng! Lão bị ép, nếu không nghe theo, cả nhà sẽ gặp họa…”
Nàng nhắm mắt, giọng lạnh lẽo: “Thành thật khai ra mọi chuyện, nếu không, hôm nay chính là ngày cuối cùng của ngươi.”
Quản sự Tào run rẩy khai hết: từ việc Diệp Lâm sai hắn đánh tráo trà quý, bí mật đưa dược liệu vào phủ, đến các cuộc gặp gỡ lén lút với người áo đen. Tử Hành nghe xong, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng.
“Nàng định xử trí thế nào?” Chàng hỏi nhỏ.
“Tạm giam hắn, sáng mai giao cho quan phủ. Mọi việc đều phải công khai trước đại hội trà đạo.” Thư Nguyệt đáp dứt khoát.
Tử Hành gật đầu, lập tức điều người giám sát nghiêm ngặt. Nàng quay về phòng, ngồi bên án thư, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời còn mờ tối. Gió lạnh len vào từng khe cửa, mang theo mùi trà và dược thảo, khiến lòng nàng chợt dấy lên dự cảm chẳng lành.
*
Sáng hôm sau, tin quản sự Tào bị bắt lan khắp phủ Trình. Đám gia nhân xôn xao, không ai dám lộ liễu thân thiết với phe Diệp Lâm nữa. Thư Nguyệt và Tử Hành lặng lẽ chuẩn bị cho đại hội trà đạo, mỗi người một tâm sự nặng trĩu.
Trước khi xuất phát, Tử Hành chỉnh lại áo choàng cho Thư Nguyệt, ngón tay vô tình chạm vào cổ tay trắng ngần. “Nàng lạnh không?”Nàng lắc đầu, ánh mắt bối rối: “Chàng phiền thật đấy.”
Tử Hành cười khẽ, cúi đầu thì thầm: “Nếu ta không phiền nàng, ai phiền được?”
Nàng đỏ mặt, hất tay chàng ra, song khóe môi lại vương ý cười. “Chàng càng ngày càng giống lão bá bà.”
Tử Hành nghiêm mặt: “Nếu nàng không thích, ta sẽ đổi cách quan tâm.”
Thư Nguyệt cầm tay chàng, siết nhẹ: “Không cần đổi. Chỉ cần chàng mãi thế này là đủ.”
Hai người lặng lẽ nhìn nhau, niềm tin lặng lẽ tỏa sáng trong mắt. Ngoài cửa, dòng nước mùa đông vẫn chảy chậm dưới chân cầu đá, cuốn trôi những chiếc lá trà úa vàng.
*
Đại hội trà đạo năm nay được tổ chức tại phủ quốc sư, nơi hội tụ mọi thế lực lớn trong kinh thành. Khi Thư Nguyệt và Tử Hành đến nơi, đoàn người đã tấp nập. Quan lại, quý tộc, trà sư các nhà tụ hội, không khí căng thẳng như sợi dây đàn, ai cũng dè chừng nhau, nụ cười trên môi mà ánh mắt lại sắc lạnh.
Trình Diệp Lâm xuất hiện cạnh mẹ kế, gương mặt tươi tỉnh, dáng vẻ thản nhiên. Hắn cúi đầu chào mọi người, ánh mắt lướt qua Thư Nguyệt, khóe môi cong lên nụ cười nửa miệng đầy thách thức.
Lục Uyển Nhi cũng có mặt, y phục rực rỡ nổi bật giữa đám đông. Đôi mắt phượng quét qua, dừng lại lâu hơn nơi Tử Hành và Thư Nguyệt đứng cạnh nhau. Nàng mỉm cười, bước tới, giọng ngọt như mật: “Tử Hành ca, Thư Nguyệt tỷ, hôm nay nhất định phải cho mọi người mở mang tầm mắt về tài nghệ của hai vị.”
Thư Nguyệt đáp lễ, môi chỉ nhếch nhẹ: “Uyển Nhi tiểu thư cũng là bậc tài nữ, sao không tự mình lên thi?”
Uyển Nhi che miệng cười, ánh mắt long lanh nhưng ẩn ý sâu xa: “Ta chỉ là nữ nhi yếu ớt, đâu dám tranh với các anh tài. Chỉ mong có dịp học hỏi chút ít.”
Tử Hành nhàn nhạt liếc qua, không đáp. Thư Nguyệt hiểu rõ từng câu từng chữ Uyển Nhi nói đều là lời châm chọc, nhưng nàng không để lộ cảm xúc, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Chúng ta đều là khách của trà đạo, học hỏi lẫn nhau là chuyện thường.”
Uyển Nhi thoáng cau mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng. “Nghe nói phủ Trình có biến, Thư Nguyệt không sao chứ?”
Thư Nguyệt mỉm cười, ánh mắt lạnh như gió bấc: “Đa tạ tiểu thư quan tâm. Đêm qua trời lạnh, nhưng lòng người còn lạnh hơn.”
Uyển Nhi biến sắc, song vẫn giữ nụ cười. “Chỉ mong mọi điều tốt lành đến với tỷ.”
Tử Hành kéo nhẹ tay Thư Nguyệt, thì thầm: “Đừng phí lời với nàng ta.”
Thư Nguyệt gật đầu, mắt hướng lên lễ đài giữa quảng trường phủ quốc sư. Nơi ấy, các bậc trà sư, quan viên, cùng gia chủ các thế gia đang sắp xếp chuẩn bị. Không khí trang trọng, trầm mặc, chỉ còn tiếng gió bấc lướt qua mang theo hương trà nhè nhẹ.
*
Lễ hội bắt đầu bằng nghi thức dâng trà Hoàng Đỉnh. Trà sư Trình gia và Lục gia đều phải lần lượt trình diễn kỹ nghệ trước mặt quan khách. Mỗi động tác, mỗi loại trà đều được chú ý từng chi tiết, không chỉ là tài nghệ mà còn là danh dự của cả gia tộc.
Khi đến lượt Trình gia, Diệp Lâm chủ động bước lên, tay cầm hộp trà quý, ánh mắt sáng rực tham vọng. Hắn cúi đầu chào quan khách, rồi bắt đầu biểu diễn. Động tác điêu luyện, từng bước đều chuẩn xác, nhưng trong mắt Thư Nguyệt lại lộ rõ vẻ khoa trương.
Nàng lặng lẽ quan sát, ánh mắt dừng ở bàn trà của Diệp Lâm. Một tia nghi hoặc thoáng qua, nàng không nói gì, chỉ chờ đến lượt mình.
Khi Diệp Lâm kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên, song ánh mắt mọi người đều dò xét. Quốc sư khẽ gật đầu, mắt hướng về phía Thư Nguyệt.
“Mời trưởng nữ Trình gia lên trình diễn trà nghệ.”
Thư Nguyệt bước lên, dáng người thanh thoát, y phục nhã nhặn nổi bật giữa đám đông. Nàng cúi chào, lấy ra hộp trà gia truyền, từng động tác toát lên vẻ tôn kính trà đạo. Mùi trà lan tỏa, dịu dàng mà thấm sâu, khiến cả quảng trường như dịu lại.
Nàng chọn loại trà cổ, pha theo bí quyết mẫu thân truyền dạy. Nước trà sóng sánh ánh vàng, hương thơm thanh khiết. Khi nàng rót chén đầu tiên, quốc sư nhấp thử, ánh mắt lộ vẻ hài lòng.
“Trà này không chỉ thơm, mà còn ngọt hậu, dư vị kéo dài. Đúng là nghệ thuật trà đạo Trình gia vang danh thiên hạ.”
Diệp Lâm đứng bên, sắc mặt tối sầm, nhưng vẫn cố giữ nụ cười. Hắn cúi đầu, ánh mắt không giấu nổi tia thù hận.
Uyển Nhi đứng phía sau, lặng lẽ quan sát, mắt phượng lóe lên tia tính toán. Nàng lùi về phía sau, thì thầm với một thị nữ thân cận, thị nữ lập tức biến mất vào đám đông.
*
Khi phần trình diễn kết thúc, quốc sư ra hiệu mọi người im lặng. Ông đứng lên, giọng vang dội giữa quảng trường: “Trà đạo không chỉ là nghệ thuật, mà còn là gốc rễ của quốc gia. Nếu trong các gia tộc có kẻ lợi dụng trà để mưu lợi, đầu độc người khác, thì không xứng là truyền nhân của tiền nhân.”
Thư Nguyệt bước lên một bước, giọng trong trẻo vang lên: “Thưa quốc sư, hôm nay trước mặt chư vị, thần xin vạch trần một âm mưu trong phủ Trình. Kẻ đứng sau mọi biến cố, từ việc cha thần bị đầu độc, đến chuyện trà độc trong phủ, chính là Trình Diệp Lâm.”
Cả quảng trường xôn xao, mọi ánh mắt dồn về phía Diệp Lâm. Hắn biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Tỷ tỷ, xin đừng ngậm máu phun người. Nếu có bằng chứng, xin hãy trình ra.”
Tử Hành bước lên, đặt trước mặt quan viên xấp giấy tờ và túi dược thảo thu được từ quản sự Tào. “Đây là bằng chứng rõ ràng. Quản sự Tào đã nhận tội, chính tay Diệp Lâm sai hắn đánh tráo trà quý, đưa dược liệu lạ vào kho trà. Nếu cần, có thể kiểm tra kho trà ngay bây giờ.”
Quốc sư cau mày, ra hiệu cho lính kiểm tra kho trà. Chỉ lát sau, họ mang ra những túi dược thảo giống hệt, cùng bản ghi chép các cuộc trao đổi lén lút giữa Diệp Lâm và quản sự Tào.
Diệp Lâm mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Tất cả chỉ là vu khống. Ta không biết gì về những thứ này!”
Thư Nguyệt nhìn hắn, ánh mắt không còn oán hận mà chỉ còn thương hại: “Nếu ngươi thật sự vì Trình gia, sao lại cấu kết người ngoài, bán đứng bí quyết trà đạo? Mẫu thân ta chết oan, cha ta suýt mất mạng, chẳng lẽ còn chưa đủ?”
Diệp Lâm lùi lại, ánh mắt đảo liên tục, môi run run không nói thành lời.
Uyển Nhi bước tới, giọng dịu dàng: “Chuyện nhà Trình gia, xin quốc sư xem xét cẩn trọng. Nếu chỉ dựa vào lời khai của một quản sự, chưa đủ thuyết phục.”
Tử Hành lạnh lùng: “Nếu cần, Lục gia sẵn sàng phối hợp điều tra đến cùng. Không chỉ Trình gia, mà mọi kẻ nhúng tay vào vụ này đều phải trả giá.”
Uyển Nhi hơi biến sắc, nhưng vẫn cố mỉm cười: “Lục công tử nói quá lời rồi.”
Quốc sư trầm ngâm, cuối cùng ra lệnh: “Trình Diệp Lâm, quản sự Tào, cùng tất cả những kẻ liên quan phải bị tạm giam chờ điều tra. Nếu phát hiện thêm chứng cứ, sẽ xử lý theo luật.”
Thư Nguyệt cúi đầu, lòng nhẹ đi một phần. Song nàng biết, mọi chuyện chưa kết thúc. Uyển Nhi chưa lộ hết bài, còn những bàn tay đen phía sau chưa xuất hiện.
*
Sau đại hội, Thư Nguyệt và Tử Hành cùng trở về phủ. Trên đường, gió bấc quất vào mặt lạnh buốt. Thư Nguyệt tựa vai chàng, cảm nhận hơi ấm dịu dàng.
Tử Hành siết nhẹ tay nàng, khẽ hỏi: “Nàng mệt không?”
Nàng lắc đầu, ánh mắt sáng long lanh: “Chỉ thấy nhẹ nhõm hơn. Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu.”
Tử Hành cúi đầu, giọng trầm ấm: “Ta đã hứa sẽ bên nàng đến cùng. Nếu phía trước còn sóng gió, ta nguyện cùng nàng gánh vác.”
Thư Nguyệt dừng lại, đối diện chàng. Gió bấc thổi tung vạt áo, mái tóc nàng rối bời. Nàng vén tóc, mắt dịu dàng mà kiên định: “Chàng có sợ không?”
Tử Hành bật cười, nụ cười hiếm hoi mà chân thành: “Sợ chứ. Nhưng nếu không cùng nàng vượt qua, đời này còn ý nghĩa gì?”
Nàng cười, nước mắt lấp lánh nơi khóe mi. Trong khoảnh khắc, mọi đau thương tan biến, chỉ còn lại hai trái tim sát bên nhau giữa mùa đông lạnh giá.
“Chúng ta cùng hứa, dù phía trước thế nào cũng không buông tay.” Nàng thì thầm, giọng run nhẹ.
Tử Hành nắm lấy tay nàng, đặt lên ngực trái: “Ta hứa. Cả đời này, chỉ giữ một người.”
Thư Nguyệt mỉm cười, nước mắt rơi xuống, ấm áp như dòng trà ngọt đầu xuân. Gió bấc vẫn thổi, nhưng trong lòng hai người, đã có một mùa xuân mới vừa nảy mầm.
*
Đêm lại buông xuống phủ Trình. Trong phòng cha, ánh đèn lặng lẽ cháy, in bóng người gầy yếu trên vách. Ngoài cửa, một bóng áo gấm lặng lẽ xuất hiện, mắt lóe lên tia hận thù và tuyệt vọng. Hắn dừng lại rất lâu, rồi rút từ tay áo ra một chiếc lọ nhỏ, ánh sáng phản chiếu màu nước lạ bên trong.
Một bóng người khác xuất hiện trong bóng tối, thì thầm: “Đêm nay là cơ hội cuối cùng. Nếu không ra tay, mọi thứ sẽ kết thúc.”
Bóng áo gấm siết chặt lọ nhỏ, ánh mắt càng thêm u ám. Trong gió bấc, lời thì thầm hòa vào đêm tối, kéo theo một cơn sóng ngầm mới đang âm thầm trỗi dậy…