Trà Đắng Đổi Tình Sâu

Chương 15: Giao Ước Âm Thầm

Không khí trong thư phòng căng thẳng đến mức chỉ một tiếng gió lùa cũng khiến lòng người chao đảo. Thư Nguyệt khoác áo choàng mỏng, đứng bên án thư, ngón tay lướt nhẹ trên mảnh lụa đỏ thêu chữ “Lâm”. Tử Hành tựa lưng bên cửa sổ, mắt đen sâu thẳm, chăm chú quan sát từng nét biến chuyển trên gương mặt nàng.

– Chuyện này đã vượt ngoài phạm vi tranh chấp nội bộ phủ, – Thư Nguyệt khẽ nói, giọng khàn sau một đêm thao thức. – Lục Uyển Nhi và Diệp Lâm cấu kết, chắc chắn đã lên kế hoạch từ lâu. Mảnh lụa đỏ này chỉ là lời cảnh cáo.

Tử Hành tiến lại, ánh mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa lo lắng:

– Ta đã cho người âm thầm theo dõi Uyển Nhi. Nếu nàng ta dám manh động, ta sẽ không nhân nhượng.

Thư Nguyệt mỉm cười nhạt, ánh nhìn dừng trên mảnh lụa:

– Uyển Nhi chưa từng trực tiếp ra tay, nhưng lại giỏi nhất là dùng lời ngon ngọt ly gián. Nếu kết hợp với Diệp Lâm, họ sẽ không vội ra mặt mà muốn chúng ta tự nghi kỵ lẫn nhau trước.

Tử Hành lặng lẽ gật đầu:

– Có lẽ bước tiếp theo của bọn họ là khiến phủ Lục và phủ Trình rối loạn. Nàng nghĩ sao?

– Nếu là Diệp Lâm, hắn sẽ không chọn đối đầu công khai, – Thư Nguyệt trầm ngâm. – Hắn muốn ta tự rơi vào bẫy, mất lòng tin vào người bên cạnh. Nếu ta hoảng loạn, hắn mới có cơ hội.

Tử Hành nhìn nàng, ánh mắt lấp lánh sự tán thưởng:

– Nàng đã không còn là người dễ bị lay động như xưa nữa.

Thư Nguyệt khẽ cúi đầu, giọng nhẹ tênh:

– Bão tố qua rồi, lòng người cũng khác.

Căn phòng im lặng trong chốc lát, chỉ còn tiếng bút lướt trên giấy và hương trà xanh phảng phất. Ngoài cửa, nắng sớm len qua tán lá, dát lên nền nhà những vệt sáng mong manh.

Tử Hành bỗng lên tiếng, giọng trầm tĩnh:

– Nếu chỉ dựa vào người trong phủ, e không thể tra ra chân tướng “Trà biến”. Chúng ta phải tự mình điều tra, không thể gửi gắm niềm tin cho bất kỳ ai.

Thư Nguyệt ngẩng lên, mắt sáng lấp lánh nhưng trong đáy mắt vẫn thấp thoáng lo âu:

– Chàng sẵn sàng cùng ta đối đầu với cả Trình gia lẫn Lục gia sao? Dù bị nghi ngờ, dù có thể trở thành kẻ phản nghịch, chàng vẫn không đổi ý?

Tử Hành lặng lẽ rót trà, tay khẽ run. Đặt chén trà trước mặt nàng, chàng ngẩng đầu, ánh mắt phủ một tầng sương mỏng:

– Ta từng nghĩ chỉ cần làm tròn bổn phận trưởng tử, không vướng bận tình cảm. Nhưng từ khi bên nàng, ta không thể khoanh tay nhìn nàng gánh mọi sóng gió. Nếu ta còn là phu quân, thì không thể bỏ mặc nàng.

Thư Nguyệt chạm tay vào chén trà, cảm nhận hơi ấm lan khắp đầu ngón tay rồi thấm vào tim. Nàng khẽ nói, giọng vững vàng:

– Vậy… hãy lập một giao ước.

Tử Hành hơi ngạc nhiên:

– Giao ước gì?

Nàng ngẩng lên, ánh mắt trong trẻo nhưng kiên định:

– Dù thế gian có quay lưng, dù mọi sóng gió ập đến, chúng ta tuyệt đối không nghi ngờ nhau, không buông tay nhau. Nếu một người lâm nguy, người kia nhất định không được bỏ mặc. Đó là lời hứa của ta, cũng là lời hứa chàng phải giữ.

Tử Hành mỉm cười, lần đầu nụ cười ấy lộ ra sự ấm áp hiếm thấy. Chàng nắm lấy tay nàng, siết nhẹ:

– Ta hứa. Dù có núi đao biển lửa, ta cũng không để nàng đơn độc.

Hai bàn tay đan chặt, như thể từ đây mọi thử thách đều không thể chia cắt. Ánh nắng ngoài kia rực rỡ hơn, nhưng trong lòng họ, một sự bình yên kiên cố vừa được dựng lên.

***

Khi ánh sáng ban mai tràn ngập, hai người cùng nhau ra hậu viện, nơi Lục Uyển Nhi xuất hiện theo mật báo. Vừa bước qua cổng nhỏ, Thư Nguyệt đã nhận ra những vết giày giẫm nát trên cỏ, dấu bùn còn mới.

Tử Hành cúi xuống, nhặt một sợi chỉ đỏ vương trên cành mai khô, đưa cho nàng xem:

– Loại chỉ này chỉ có ở tiệm thêu của phủ Trình gia, lại thoảng mùi hương mai. Uyển Nhi chắc chắn vừa gặp Diệp Lâm.

Thư Nguyệt ngửi kỹ, xác nhận:

– Đúng là hương mai của phủ Trình. Diệp Lâm luôn dùng loại nước thơm này để át mùi rượu.

Tử Hành thoáng cười, ánh mắt mang ý tán thưởng:

– Nàng thật giỏi, đến mùi nước thơm cũng nhớ.

Thư Nguyệt lắc đầu, khóe môi cong nhẹ:

– Sống giữa vòng vây hiểm độc, nếu không cẩn thận, làm sao còn đứng ở đây?

Tử Hành bật cười trầm thấp, tiếng cười ấy như xua tan phần nào không khí nặng nề. Chàng nghiêng người thì thầm:

– Ta chỉ sợ sau này nàng nhớ mùi của ta, rồi lại đem ra so sánh với người khác.

Thư Nguyệt đỏ mặt, vội quay đi:

– Chàng nói gì kỳ cục thế!

Họ nhìn nhau, ánh mắt giao hòa, trong khoảnh khắc mọi âm mưu ngoài kia đều tan biến, chỉ còn lại cảm giác ấm áp lặng lẽ lan tỏa.

***

Đến trưa, Thư Nguyệt ngồi trong phòng thu chi, rà soát lại sổ trà xuất nhập. Tử Hành ngồi bên, giả vờ đọc sách nhưng ánh mắt luôn dõi theo nàng. Đột nhiên, nàng dừng bút, trán nhíu lại:

– Chàng xem, lô trà Thái Ngọc xuất kho hôm “Trà biến” bị hao hụt nhưng không có báo cáo mất hàng. Người phụ trách ghi sổ là Triệu quản sự – kẻ từng thân cận với Diệp Lâm.

Tử Hành gấp sách, mắt sắc lạnh:

– Triệu quản sự đã bị điều ra kho ngoài từ sau vụ “trà lỗi”, sao lại xuất hiện ở kho chính?

Thư Nguyệt chỉ vào ký hiệu nhỏ góc trang:

– Đây là dấu hiệu của Diệp Lâm, hắn thường dùng để đánh dấu các lô hàng đã “động tay”.

Tử Hành trầm ngâm:

– Ta sẽ cho người theo sát Triệu quản sự. Nàng đừng để lộ là mình nghi ngờ hắn.

Thư Nguyệt gật đầu, ánh mắt sáng lên tia quyết liệt:

– Từ nay ta sẽ trực tiếp kiểm tra các lô trà xuất nhập. Nếu Diệp Lâm muốn dùng trà làm vũ khí, ta sẽ cho hắn biết thế nào là gặp đối thủ xứng tầm.

Tử Hành cười, vỗ nhẹ vai nàng:

– Chỉ cần nàng không liều lĩnh một mình là được. Ta biết nàng thông minh nhưng cũng rất cứng đầu.

Nàng lườm chàng, môi cong lên:

– Chàng cứ nhắc đi nhắc lại chuyện ta cứng đầu mãi thôi!

Chàng giả vờ nghiêm giọng:

– Vì ta lo cho nàng. Nếu nàng có mệnh hệ gì, ta biết sống sao cho yên ổn?

Thư Nguyệt nhìn chàng, ánh mắt dịu dàng lạ thường:

– Cảm ơn chàng, Tử Hành.

Chàng gãi đầu, bối rối:

– Cảm ơn gì chứ, ta là phu quân của nàng mà.

Tiếng cười của hai người vang lên, xua tan những lo âu vương vất trong không khí.

***

Buổi chiều, một tin bất ngờ truyền tới: Diệp Lâm xuất hiện ở tửu lâu Thanh Minh, gặp một người lạ mặt. Tin này do người của Tử Hành bí mật báo về.

Thư Nguyệt và Tử Hành lập tức cải trang rời phủ. Nàng khoác áo lam nhạt, tóc vấn gọn, dung nhan thanh tú nhưng lanh lợi. Tử Hành mặc áo vải thô, mặt bịt khăn, vai khoác túi trà, hóa trang thành thương nhân.

Tửu lâu Thanh Minh nằm bên phố lớn, khách khứa tấp nập. Hai người chọn bàn tầng hai gần cửa sổ, dễ quan sát toàn bộ đại sảnh. Không lâu sau, Diệp Lâm xuất hiện, áo gấm lộng lẫy, phía sau là một người đàn ông áo choàng đen, mặt che kín nửa.

Thư Nguyệt nheo mắt, thì thầm:

– Người này hành động lạ lắm, không giống thương nhân, cũng không phải người của phủ. Chàng đoán là ai?

Tử Hành liếc nhìn, đáp nhỏ:

– Có thể là người triều đình, hoặc ngoại tộc trà sư. Hành tung bí hiểm thế này, chắc chắn liên quan bí trà bị đánh cắp.

Hai người im lặng quan sát. Ở bàn bên, Diệp Lâm rót rượu cho khách, đối phương chỉ gật đầu, thỉnh thoảng liếc quanh dò xét.

Người áo đen rút ra gói nhỏ, đặt lên bàn. Diệp Lâm mở ra, bên trong là túi trà vàng nhạt thêu hoa mẫu đơn – dấu hiệu “Trà Hoàng Đỉnh”. Thư Nguyệt nín thở, tim đập mạnh. Tử Hành siết chặt nắm tay, mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

Diệp Lâm thì thầm gì đó với người áo đen, đối phương gật đầu, đưa ra một mảnh giấy nhỏ. Ánh mắt Diệp Lâm chợt lóe lên vẻ đắc ý.

Khi hai người chuẩn bị rời đi, Thư Nguyệt và Tử Hành lặng lẽ bám theo. Ra đến ngõ nhỏ sau tửu lâu, Diệp Lâm và người áo đen tách ra. Người áo đen hướng về chợ thuốc, Diệp Lâm rẽ về phủ Trình gia.

Tử Hành nói nhỏ:– Ta sẽ bám theo người áo đen. Nàng về phủ trước, phòng khi Diệp Lâm nghi ngờ.

Thư Nguyệt lo lắng, dặn dò:

– Chàng cẩn thận. Nếu có gì bất trắc, nhớ giao ước của chúng ta.

Tử Hành gật đầu, ánh mắt dịu dàng:

– Ta không để nàng lo lắng đâu.

Nhìn theo bóng chàng khuất dần, Thư Nguyệt nén nỗi bất an, bước chân nặng trĩu nhưng ánh mắt càng thêm kiên quyết. Về phủ, nàng lập tức cho người dò hỏi hành tung Diệp Lâm và kiểm tra lại kho trà.

***

Trong kho trà, mùi hương trà trộn lẫn, tạo nên không khí ngột ngạt. Thư Nguyệt lặng lẽ đi dọc các kệ, mắt rà soát từng nhãn trà, tay lật từng túi nhỏ. Đến giá trà Thái Ngọc, nàng phát hiện một túi trà bị thay đổi dấu niêm phong. Nàng lấy ra, ngửi kỹ, sắc mặt tối lại.

– Loại trà này đã bị tẩm dược, – nàng khẽ lẩm bẩm.

– Tiểu thư, người làm gì ở đây vậy?

Triệu quản sự xuất hiện phía sau, vẻ mặt kính cẩn nhưng ánh mắt gian xảo. Thư Nguyệt bình thản:

– Ta kiểm tra kho. Gần đây trà Thái Ngọc có dấu hiệu lạ, ngươi biết gì không?

Triệu quản sự cười gượng:

– Dạ, có lẽ kho bị ẩm nên trà biến chất. Nô tài sẽ cho kiểm tra lại.

Thư Nguyệt cố ý lớn tiếng:

– Nếu phát hiện có ai dùng trà làm chuyện xấu, ta sẽ không tha.

Triệu quản sự cúi đầu, mồ hôi lấm tấm, vội vã lui ra.

Thư Nguyệt lấy một túi trà về phòng, lặng lẽ thử độc. Màu trà chuyển sang tím nhạt – dấu hiệu dược trà cổ. Nàng siết chặt nắm tay, mọi nghi ngờ dồn lại thành sự thật.

***

Tử Hành bám theo người áo đen đến chợ thuốc. Người này dừng ở tiệm nhỏ, trao đổi với lão bán thuốc rồi biến mất sau ngõ tối. Tử Hành kín đáo đưa tiền cho lão:

– Khách vừa rồi mua gì?

Lão bán thuốc liếc nhìn, đáp nhỏ:

– Hắn mua tinh hoa trà cổ, lại hỏi mua mật ngọc thạch – chỉ hòa tan trong trà nóng.

Tử Hành gật đầu, để lại thêm đồng tiền rồi rời đi. Trên đường về phủ, chàng xâu chuỗi các manh mối: Diệp Lâm cấu kết với người trong cung, dùng dược trà cổ thao túng, “Trà biến” năm xưa chỉ là màn khởi đầu.

***

Vừa về tới phủ, Tử Hành đã thấy Thư Nguyệt đứng đợi. Ánh mắt nàng sáng lên khi thấy chàng bình an. Nàng kéo tay chàng vào phòng, lấy ra túi trà vừa thử độc:

– Chàng xem, đúng là dược trà cổ. Nếu không phát hiện kịp, sẽ có người trong phủ bị hãm hại.

Tử Hành nhìn kỹ, sắc mặt càng trầm:

– Loại này không chỉ gây độc, còn khiến người uống mất lý trí, nghe lệnh kẻ khác. Hồi nhỏ ta nghe phụ thân kể, triều đình từng dùng nó để thao túng quan lại.

Thư Nguyệt rùng mình, tựa vào vai chàng:

– Nếu Diệp Lâm cấu kết với người trong cung, mọi chuyện đã vượt xa tranh giành gia sản.

Tử Hành ôm lấy nàng, giọng kiên quyết:

– Chúng ta sẽ vạch trần hắn. Nhưng phải cẩn trọng, không để ai biết mình đã phát hiện bí mật này.

Thư Nguyệt gật đầu, trong lòng hòa trộn giữa sợ hãi và quyết tâm. Bàn tay chàng đặt trên vai nàng, là điểm tựa không gì lay chuyển được.

***

Tối đến, hai người họp bàn trong phòng riêng. Tử Hành trải bản đồ phủ Trình gia, chỉ ra những vị trí khả nghi – nơi có thể cất dược trà hoặc ghi chép tay của Diệp Lâm. Thư Nguyệt ghi nhớ từng chi tiết, ánh mắt sáng lên sự tỉnh táo và nhẫn nại.

– Tối mai, ta sẽ vào kho bí mật phủ Trình, lấy sổ tay của Diệp Lâm, – nàng nói nhỏ.

Tử Hành chau mày:

– Nguy hiểm, nàng không nên đi một mình.

Nàng cười, giọng dịu dàng mà cứng cỏi:

– Ta không đi một mình. Chàng đi cùng ta, được không?

Chàng im lặng một lúc, rồi gật đầu:

– Được. Ta sẽ ở cạnh nàng, không rời nửa bước.

***

Đêm buông xuống, phủ Lục gia chìm trong tĩnh lặng. Thư Nguyệt ngồi bên bàn, tay viết dòng chữ nhỏ: “Dù gió lớn mưa sa, lòng này vẫn không đổi.” Nàng gấp lại, đặt vào hộc bàn, như lời nhắc về giao ước với Tử Hành.

Tử Hành bước vào, thấy nàng trầm ngâm, liền hỏi nhỏ:

– Sao chưa ngủ? Sợ mai không đủ sức đối phó Diệp Lâm à?

Nàng ngước lên, ánh mắt kiên định:

– Ta không sợ hắn. Chỉ sợ bản thân một ngày nào đó không còn đủ dũng khí để đấu tranh.

Chàng ngồi cạnh, nắm lấy tay nàng:

– Nếu nàng yếu lòng, ta sẽ làm chỗ dựa. Nếu nàng mạnh mẽ, ta sẽ là người cùng nàng tiến bước. Một người không gánh nổi tất cả, nhưng hai người… thì khác.

Thư Nguyệt tựa đầu vào vai chàng, thì thầm:

– Nếu mai mọi chuyện vỡ lở, chàng có hối hận cùng ta đi đến bước này không?

Tử Hành cười khẽ, vuốt nhẹ tóc nàng:

– Nếu có hối hận, chỉ là không gặp nàng sớm hơn thôi.

Nàng bật cười, tiếng cười nhỏ trong trẻo như giọt sương mai. Trong khoảnh khắc ấy, mọi hiểm nguy ngoài kia đều lùi xa, nhường chỗ cho khoảng lặng dịu dàng.

***

Canh ba, phủ Lục gia chìm trong bóng tối. Thư Nguyệt và Tử Hành cải trang, lặng lẽ rời phòng, men theo lối nhỏ tối tăm dẫn về phủ Trình gia.

Dưới ánh trăng mờ, bóng hai người đổ dài trên nền gạch lạnh. Họ không nói lời nào, chỉ nắm chặt tay nhau, truyền cho nhau dũng khí.

Đến gần kho bí mật, Tử Hành ra hiệu dừng lại. Chàng áp sát tường, lắng nghe động tĩnh. Thư Nguyệt lấy chìa khóa nhỏ, nhẹ nhàng mở ổ khóa.

Vừa bước vào, cả hai khựng lại. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ một bóng người đang lục lọi tủ tài liệu. Người ấy quay lại – chính là Lục Uyển Nhi.

Uyển Nhi khoác áo choàng đỏ, tóc xõa, ánh mắt sắc lạnh. Thấy hai người, nàng nhếch môi cười:

– Hai người cũng đến tìm bí mật của Diệp Lâm sao? Đáng tiếc… ta đến trước một bước rồi.

Tử Hành bước lên, giọng trầm:

– Uyển Nhi, muội định làm gì?

Uyển Nhi giơ cao cuốn sổ bìa đen:

– Muốn lấy thứ này, phải xem bản lĩnh của mỗi người.

Thư Nguyệt tiến lên một bước, giọng bình thản:

– Nếu muội muốn, có thể cùng nhau phơi bày sự thật. Nhưng nếu dùng nó để uy h**p chúng ta, ta khuyên muội nên cân nhắc.

Uyển Nhi cười nhạt, ánh mắt dừng trên tay hai người đang nắm chặt, sắc mặt thoáng vẻ ghen tức:

– Hai người có thể tin tưởng nhau đến vậy sao? Đến cuối cùng, liệu có chắc không bị phản bội?

Tử Hành đáp, ánh mắt kiên định:

– Ta tin Thư Nguyệt, hơn bất kỳ ai trên đời.

Uyển Nhi siết chặt cuốn sổ, giọng lạnh dần:

– Tốt lắm. Để xem, khi ta giao cuốn sổ này cho người của triều đình, các người còn giữ được bình yên không!

Dứt lời, nàng xoay người bỏ chạy. Tử Hành lập tức đuổi theo, Thư Nguyệt cũng lao ra, quyết không để Uyển Nhi chạy thoát.

Tiếng chân rượt đuổi vang lên trong bóng tối. Ngoài kia, tiếng trống canh vọng lại, báo hiệu một đêm dài sắp có biến động lớn.

Cuộc truy đuổi chưa có hồi kết, bí mật vẫn còn chờ được phơi bày. Bước chân Thư Nguyệt và Tử Hành mỗi lúc một gấp gáp hơn, nhưng trong tim họ, giao ước âm thầm vừa lập vẫn cháy sáng, soi lối qua mọi hiểm nguy phía trước…