Trà Đắng Đổi Tình Sâu

Chương 11: Hoa Trà Nở Muộn

Ánh nắng đầu ngày vừa len qua rèm cửa, phủ lên gian phòng nghị sự một màu vàng nhạt dịu. Trình Thư Nguyệt ngồi lặng bên bàn, trước mặt là phong thư không đề tên, bốn chữ “Trà Đắng Lòng Người” như vết khắc trên đá lạnh. Nàng lặng lẽ lướt tay lên mép giấy, lòng ngổn ngang trăm mối. Ngoài kia, tiếng chim hót lẫn trong mùi trà bạch ngọc, song giữa cái bình yên đó, hơi thở nàng lại nặng trĩu bất an.

Tiếng dép lụa nhẹ khẽ vang ngoài hành lang. Lục Uyển Nhi bước vào, váy áo đỏ rực như điểm xuyết giữa sắc nhạt của gian phòng. Nụ cười nàng ta dịu dàng, ánh mắt phượng lấp lánh những tia sáng khôn lường. Uyển Nhi không chào hỏi cầu kỳ, chỉ mỉm cười điềm nhiên.

– Nghe nói Trình gia gặp chuyện chẳng lành, muội lo cho tỷ nên đến thăm – giọng nàng ta nhẹ như gió thoảng, lại ngọt đến lạ.

Thư Nguyệt đặt phong thư xuống, mắt bình thản:

– Đa tạ tấm lòng của muội, nhưng chuyện trong nhà, tỷ tự lo được.

Uyển Nhi ngồi xuống, ngón tay thoảng lướt trên mặt bàn, như vô tình dừng lại ở cổ tay Thư Nguyệt, nơi vết đỏ cũ chưa tan.

– Gần đây tỷ tỷ vất vả quá, Tử Hành ca ca có thường ở bên không? – Nàng ta hỏi, đôi mắt liếc nhanh như muốn bắt trọn mọi biểu cảm.

Thư Nguyệt đáp, giọng dịu mà vững:

– Ta vẫn ổn. Phụ nữ, tự mình mạnh mẽ mới là gốc rễ.

Uyển Nhi làm bộ ngập ngừng, rồi hạ thấp giọng:

– Hôm trước muội gặp Tử Hành ca ca ở Lục phủ. Chàng lo cho tỷ, nhưng hình như có chuyện muốn muội giữ kín. Chàng dặn muội đừng kể với tỷ, sợ tỷ mệt lòng. Muội chỉ sợ trong lòng chàng có điều khó nói…

Thư Nguyệt lặng im, rót trà, hơi nước mờ đôi mi, nhưng trong đáy mắt đã lấp ló nét nghi hoặc. Nàng nói chậm rãi:

– Chuyện gì cần thiết, Tử Hành sẽ tự mình nói với ta. Muội quen biết chàng từ nhỏ, hẳn cũng biết chàng không thích vòng vo.

Uyển Nhi cười nhẹ:

– Đúng là chàng vốn kín đáo. Nhưng tỷ tỷ, đôi khi im lặng lại là một cách giấu giếm. Muội chỉ mong tỷ đừng vì quá tin người mà quên đề phòng.

Nàng ta đứng dậy, đặt tay lên vai Thư Nguyệt, thân thiết như chị em. Đôi môi mỉm cười, nhưng trong mắt lại lóe lên tia lạ:

– Nếu có điều gì không vui, tỷ cứ nói với muội. Dù sao, muội cũng là người hiểu Tử Hành ca ca nhất.

Uyển Nhi rời đi, để lại trong không khí mùi son phấn nhẹ, cùng một dư vị khó gọi thành tên. Thư Nguyệt ngồi lặng, lòng như có trăm sợi chỉ vừa bị ai kéo căng, từng lời Uyển Nhi như kim nhỏ, âm ỉ buốt nhói.

*

Buổi trưa, khi Thư Nguyệt vừa đi ngang giàn hoa trà sau vườn thì bắt gặp Tử Hành. Chàng đang đứng ngắm những bông hoa trắng muốt, dáng vẻ trầm tư, áo bào xanh sẫm nổi bật giữa màu lá. Vừa trông thấy nàng, đôi mắt chàng dịu lại, song nét mặt vẫn giữ vẻ điềm đạm thường ngày.

– Nàng tìm ta? – Giọng chàng trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng mang theo chút ấm áp.

Thư Nguyệt dừng lại, trong lòng còn ngổn ngang những câu hỏi chưa lời đáp.

– Ta có điều muốn hỏi chàng.

Tử Hành tiến lại gần, mùi trà trên áo hòa cùng hương hoa trà ngoài gió. Ánh mắt chàng nhìn nàng, vừa chờ đợi vừa lo lắng.

– Nàng nói đi.

Thư Nguyệt nhìn thẳng, giọng nhỏ nhưng kiên quyết:

– Dạo này chàng có điều gì giấu ta không?

Tử Hành sững lại, lông mày khẽ nhíu.

– Sao nàng lại hỏi vậy?

Nàng nén một hơi thở, ngập ngừng:

– Sáng nay Uyển Nhi tới, nói dạo này chàng thường gặp riêng muội ấy, còn dặn đừng kể với ta. Chàng có gì không thể nói cùng ta sao?

Tử Hành bối rối, ánh mắt chợt tránh đi, tay gãi nhẹ sống mũi – thói quen mỗi khi lúng túng.

– Ta chỉ bàn chuyện trà hội với Uyển Nhi. Muội ấy quen biết trong giới quý tộc, ta nhờ dò la tin tức. Ta sợ nàng nghĩ ngợi, lại thêm lo.

Thư Nguyệt mím môi, giọng nhẹ mà có phần trách móc:

– Ta không yếu đuối đến vậy. Nếu thật sự không có gì, sao lại bảo Uyển Nhi giữ kín với ta?

Tử Hành cuống quýt giải thích, dáng vẻ vụng về chẳng khác gì đứa trẻ:

– Ta… chỉ muốn nàng yên tâm. Ta không giỏi ăn nói, sợ vô ý lại khiến nàng lo lắng.

Nàng gạt nhẹ tay chàng, ánh mắt có chút giận:

– Ta không cần chàng bảo vệ kiểu đó. Chàng thân thiết với Uyển Nhi như vậy, có phải thật ra… nàng ấy mới là người chàng muốn ở bên?

Tử Hành giật mình, mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống:

– Nàng nói gì vậy? Ta với Uyển Nhi chỉ là huynh muội lâu năm, chưa từng…

Thư Nguyệt cắt lời, mắt rưng rưng:

– Nhưng trong mắt mọi người, hai người mới là một đôi xứng lứa. Ta chỉ là kẻ chen chân, mọi thứ đều trở nên khó xử.

Tử Hành hoảng hốt, vội vàng nắm lấy vai nàng:

– Ta chưa từng nghĩ thế! Nếu không phải ta, ai sẽ bảo vệ nàng giữa sóng gió này?

Giọng nàng nghẹn lại:

– Chàng không hiểu… Ta lúc nào cũng phải dè chừng, chỉ một lời đồn cũng đủ làm ta mất tất cả. Vậy mà chàng còn…

Nước mắt rưng trên mi, nàng vội quay đi, giọng run run:

– Ta không khóc.

Tử Hành lúng túng, không biết làm sao, đành bất ngờ vòng tay ôm lấy nàng từ phía sau:

– Ta thề, trong lòng ta chỉ có một mình nàng. Uyển Nhi với ta đã là chuyện quá khứ. Hiện tại và tương lai, chỉ có nàng.

Nàng giãy nhẹ, vẫn chưa nguôi giận:

– Nói thì dễ lắm! Chuyện gì cũng giấu, ta chỉ biết qua người ngoài.

Tử Hành cúi đầu, cằm đặt lên vai nàng, giọng khẽ như gió sớm:

– Ta sẽ sửa. Có chuyện gì cũng nói với nàng trước. Nếu còn giấu giếm, nàng muốn phạt thế nào cũng được.

Nghe giọng chàng thành khẩn, lại nhìn vẻ mặt ngốc nghếch, Thư Nguyệt bật cười qua làn nước mắt:

– Chàng đúng là ngốc! Đường đường là thiếu gia Lục gia, mà lại sợ vợ thế này.

Tử Hành đỏ mặt, lúng túng:

– Ta đâu có sợ ai, chỉ là… sợ nàng thôi.

Hai người nhìn nhau, không nói gì thêm, chỉ thấy lòng nhẹ bẫng. Trận cãi vã qua đi, không khí như trong trẻo, ấm áp hơn.

*

Buổi chiều, Lục Uyển Nhi lại xuất hiện ở Lục phủ, mang theo một hộp trà quý. Gặp Thư Nguyệt ở đại sảnh, nàng ta mỉm cười thân thiết:

– Tỷ tỷ, nghe nói tỷ mệt, muội mang trà Tuyết Sương đến biếu. Loại trà này giúp an thần, hợp với nữ nhân nhiều lo nghĩ.

Thư Nguyệt nhận lấy, ánh mắt dừng lại trên gương mặt rạng rỡ của Uyển Nhi:

– Đa tạ muội. Chỉ mong trà này không giống loại trà có độc mà Diệp Lâm từng dùng.

Uyển Nhi thoáng khựng lại, rồi mỉm cười:

– Tỷ đừng đùa, muội đâu dám dùng thủ đoạn đó? Nếu tỷ chưa tin, muội có thể uống trước.

Nói rồi, nàng ta tự tay pha trà, động tác tao nhã, ánh mắt không rời Thư Nguyệt. Chén trà xanh nhạt, hương thơm dịu. Uyển Nhi nhấp một ngụm, cười tươi:

– Tỷ xem, muội uống rồi nhé.

Thư Nguyệt cũng nhấp môi, rồi đặt chén xuống:

– Trà ngon thật. Nhưng muội có chắc mình không nhầm giữa trà và lời nói?

Uyển Nhi vẫn cười, song mắt lóe lên tia sắc lạnh:

– Tỷ đa nghi quá rồi. Nếu không tin muội, tỷ còn tin ai?

Thư Nguyệt đáp nhỏ:

– Ta chỉ tin người thật lòng.

Uyển Nhi cúi sát, thì thầm:– Có những điều tỷ nghĩ mình rõ, hóa ra chỉ là vỏ ngoài. Người bên cạnh tỷ, chưa chắc đã thật lòng như tỷ tưởng đâu.

Nói rồi Uyển Nhi rời đi, để lại mùi hương nhè nhẹ, cùng một nỗi nghi hoặc khó gọi tên.

*

Đêm xuống, mưa lất phất ngoài hiên. Trong phòng, Thư Nguyệt ngồi bên bàn, ánh đèn dầu hắt lên gương mặt trầm ngâm. Tử Hành bước vào, nhẹ giọng:

– Nàng còn giận ta chuyện ban sáng sao?

Thư Nguyệt không đáp, chỉ rót trà, đặt trước mặt chàng:

– Uống đi.

Tử Hành nhìn chén trà, cau mày:

– Nàng lại pha gì kỳ quặc à? Lần trước ta uống trà “an thần” của nàng suýt ngủ cả ngày.

Nàng mỉm cười:

– Lần này chỉ là trà hoa trà, không pha thêm gì đâu. Chàng thử xem, vị này khác mọi khi đấy.

Tử Hành bán tín bán nghi, nhấp một ngụm rồi nhăn mặt:

– Đắng quá.

Thư Nguyệt nhẹ nhàng:

– Đó là vị thật của hoa trà. Đắng lúc đầu, ngọt về sau. Giống như lòng người – ban đầu khó đoán, về sau mới biết ai thật tâm.

Chàng ngồi xuống bên nàng, ánh mắt dịu lại:

– Nàng lại nghĩ ngợi rồi.

Thư Nguyệt khẽ cười, giọng nhẹ như gió:

– Nếu có người cố gieo nghi ngờ trong lòng ta, chàng sẽ làm gì?

Tử Hành xoa cằm, vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa khôi hài:

– Ta sẽ đánh cho kẻ đó một trận, rồi dỗ nàng bằng trà ngọt cả tháng. Được không?

Nàng bật cười, mọi uất ức tan biến:

– Chàng chỉ giỏi dỗ ngọt!

Chàng cầm tay nàng, ánh mắt đầy quyết tâm:

– Nàng chỉ cần tin ta, còn lại để ta lo.

Thư Nguyệt nhìn sâu vào mắt chàng, lòng ấm lên, nhưng vết xước nhỏ mà Uyển Nhi để lại vẫn lẩn khuất đâu đó.

*

Sáng hôm sau, phủ Lục gia xôn xao. Một phong thư nặc danh được dán trên cửa phòng nghị sự, bên trong chỉ một tờ giấy với dòng chữ: “Người bên gối chưa chắc thật lòng, chớ để hoa trà nở muộn mà uổng phí thanh xuân.”

Thư Nguyệt cầm tờ giấy, lòng như nổi sóng. Mọi ánh mắt trong phủ đều đổ dồn về nàng, những lời xì xào không thành tiếng lại càng khiến bầu không khí thêm nặng nề.

Tử Hành bước vào, thấy nàng mặt lạnh như sương, vội hỏi:

– Có chuyện gì?

Nàng đưa tờ giấy, ánh mắt không rời gương mặt chàng:

– Chàng xem đi. Có phải chàng thật sự giấu ta điều gì?

Tử Hành đọc, mày chau lại, mặt tối sầm:

– Ai lại bày trò hạ cấp này? Nàng tin mấy lời này sao?

Thư Nguyệt không đáp, chỉ nhìn chàng, muốn xuyên qua mọi lớp phòng bị.

Tử Hành nắm tay nàng, giọng đầy khẩn thiết:

– Ta chỉ có một bí mật: ta yêu nàng, muốn bảo vệ nàng, dù phải đối đầu với cả thế gian.

Lời chàng như mật ngọt, nhưng trong lòng Thư Nguyệt vẫn còn dư vị đắng của hoài nghi.

*

Chiều muộn, Uyển Nhi lại tìm gặp Thư Nguyệt trong hoa viên Lục phủ. Váy xanh ngọc, tóc vấn cao, nàng ta dịu dàng tiến lại:

– Tỷ tỷ, nghe nói dạo này tỷ và Tử Hành ca ca không vui? Muội thật lòng lo cho tỷ. Nếu cần người tâm sự, cứ nói với muội.

Thư Nguyệt nhìn Uyển Nhi, ánh mắt dò xét:

– Muội bận tâm nhiều thế, chẳng lẽ còn chưa buông bỏ Tử Hành?

Uyển Nhi rũ mắt, tỏ vẻ buồn:

– Muội chỉ lo cho tỷ thôi. Từ nhỏ muội với Tử Hành ca ca thân thiết, nhưng giờ chàng là phu quân của tỷ, muội đâu còn chỗ chen chân.

Thư Nguyệt cười nhạt:

– Nếu thật vậy, muội đã không gieo rắc nghi ngờ giữa ta và chàng.

Uyển Nhi thoáng biến sắc, rồi lấy lại bình tĩnh:

– Tỷ nghĩ oan cho muội rồi. Muội chỉ không muốn tỷ bị lừa dối. Nếu tỷ tin Tử Hành ca ca, thì cứ yên tâm đi.

Nói rồi nàng ta quay đi, vai khẽ run, không rõ thật hay diễn.

*

Tối đó, Thư Nguyệt ngồi bên cửa sổ, gió lùa qua rèm trắng, mang theo hương hoa trà. Nàng nhắm mắt, nhớ từng câu nói, từng ánh mắt của Uyển Nhi và Tử Hành. Lòng nàng như cánh cửa vừa hé vừa khép, vừa muốn tin vừa sợ tổn thương.

Bỗng có tiếng động nhẹ ngoài cửa. Tử Hành bước vào, tay cầm khay trà, vẻ mặt nghiêm túc nhưng mắt ánh lên nét tinh nghịch:

– Hôm nay ta tự pha trà cho nàng. Nếu nàng còn giận, ta sẽ rửa bát một tháng.

Thư Nguyệt bật cười:

– Chàng mà rửa bát, chắc vỡ hết bộ trà quý.

Tử Hành rót trà, giọng thành khẩn:

– Ta học pha đúng cách nàng dạy, không thiếu một bước nào.

Nàng nhấp thử, ngạc nhiên vì vị trà dịu ngọt, hậu vị thanh mát:

– Không ngờ chàng cũng tiến bộ.

Chàng cười toe:

– Ta còn vụng về, nhưng sẽ học từng chút một, chỉ cần nàng không bỏ ta lại phía sau.

Thư Nguyệt nhìn chàng, ánh mắt dịu dàng:

– Bỏ chàng thì ai pha trà cho ta?

Hai người nhìn nhau, không khí trở nên ấm áp, song trong lòng Thư Nguyệt vẫn còn một dòng nước ngầm chưa lặng.

*

Đêm khuya, Uyển Nhi ngồi trước bàn trang điểm, ánh nến hắt lên gương mặt đẹp lạnh lùng. Nàng ta cầm phong thư, mắt nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ:

– Thư Nguyệt, ngươi thông minh, nhưng ngươi sẽ không giữ được Tử Hành đâu. Đến lúc hoa trà nở muộn, tình sâu cũng hóa thành trà đắng.

Tiếng cười nhỏ vang lên, hòa vào gió, lẫn trong bóng tối đang phủ lên Lâm Châu.

*

Sáng hôm sau, Thư Nguyệt tỉnh dậy, lòng nhẹ hơn. Nàng quyết định sẽ nói rõ mọi điều với Tử Hành, không để người ngoài chen vào nữa.

Vừa định ra khỏi phòng, một gia nhân hớt hải chạy đến:

– Phu nhân, xảy ra chuyện rồi! Trà hội cung đình đột ngột thay đổi quy tắc. Lục gia bị loại khỏi danh sách chủ trì. Có người cáo buộc trà của Lục gia lẫn độc dược, yêu cầu điều tra lập tức!

Tiếng nói như sét đánh ngang tai. Thư Nguyệt siết chặt tay, ngẩng đầu nhìn ra chân trời, nơi ánh nắng vừa lên mà mây đen đã kéo đến.

Ngoài hiên, hoa trà nở muộn, trắng muốt giữa gió lạnh, như một lời thách thức gửi đến những kẻ đang âm thầm bày mưu trong bóng tối.