4
Nghe cuộc đối thoại phía trước, tôi vui đến mức không nhịn được.
“Phụt!”
Tôi bật cười thành tiếng.
Hứa Xương lập tức quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn tôi.
“Cười cái gì mà cười?”
Tôi làm vẻ vô tội:
“Sao nào? Cười cũng không được à? Tôi có cười cậu đâu!”
Hệ thống của Hứa Xương vẫn đang ra sức an ủi hắn:
[Ký chủ đừng tức giận nữa. Dù thiếu điểm một môn thì dưới sự trợ giúp của hệ thống, điểm số của ngài vẫn sẽ cao hơn Trần Nhiễm.]
Lời an ủi này quả nhiên rất có tác dụng.
Hứa Xương nhanh chóng khôi phục lại vẻ cao ngạo thường ngày.
Hắn hừ lạnh:
“Trần Nhiễm, đừng có làm ra vẻ trước mặt tôi. Điểm của tôi chắc chắn sẽ cao hơn cậu!”
Tôi không bình luận gì, chỉ mỉm cười.
Vậy thì cứ chờ xem.
Xem thử buổi chiều hệ thống quý hóa của cậu có còn liên lạc được hay không.
Đúng lúc ấy, hệ thống của tôi lên tiếng:
[Ký chủ không cần lo lắng. Cái gọi là hệ thống chủ của chúng căn bản không làm gì được tôi.]
[Chẳng qua chỉ là một đám ô hợp vô tình nhìn trộm được chút quy tắc Thiên Đạo, vậy mà lại vọng tưởng đứng trên chúng sinh. Đúng là nực cười.]
Tôi khẽ sửng sốt.
[Các cậu đều đến từ cùng một thế giới à?]
Hệ thống sửa lại:
[Chính xác hơn là cùng một vị diện.]
[Ồ…]
Tuy tôi không hiểu vị diện khác thế giới ở chỗ nào.
Nhưng nghe qua đã thấy rất lợi hại rồi.
Trên đường đi, tôi gặp Trịnh Tiểu Tiểu.
“Nhiễm Nhiễm, cậu làm bài thế nào?”
“Chắc là phát huy bình thường thôi.”
Dĩ nhiên cũng không loại trừ khả năng vì tâm trạng quá thoải mái nên tôi làm còn tốt hơn bình thường.
Tôi vui vẻ nghĩ thầm.
Tôi và Tiểu Tiểu vừa đi vừa cười nói đến khách sạn do nhà trường sắp xếp.
Trường chúng tôi cách điểm thi khá xa.
Để tiết kiệm thời gian, nhà trường đã đặt khách sạn cho tất cả thí sinh.
Hai người một phòng.
Tôi và Tiểu Tiểu ở cùng nhau.
Oan gia ngõ hẹp.
Chúng tôi lại gặp đám “hắc mã” kia.
Vẫn như thường lệ, bọn họ được một đám đàn em vây quanh.
Chỉ là lần này...
Biểu cảm trên mặt ai nấy đều nóng nảy và hoảng loạn hơn người trước.
Ngay cả khi nghe những lời tâng bốc cũng không còn sắc mặt tốt.
“Các học thần ơi, cho em ké chút vận may với!”
“Đại lão, câu trắc nghiệm cuối cùng của phần phân tích thơ cổ môn Ngữ văn mọi người chọn đáp án gì vậy?”
Nếu là trước đây, lúc này bọn họ đã sớm nhận được đáp án từ hệ thống.
Sau đó sẽ kiêu ngạo, ban ơn như bố thí mà đọc ra đáp án chính xác.
Nhưng bây giờ...
Bọn họ lại quát tháo đuổi người:
“Cút đi! Không thấy bọn tôi đang thảo luận đề à?”
Đám đàn em chỉ có thể lủi thủi bỏ đi.
Tôi và Tiểu Tiểu đứng cách đó không xa, thu hết mọi chuyện vào mắt.
Tiểu Tiểu khó hiểu:
“Lạ thật. Bình thường họ chẳng phải rất thích chia sẻ đáp án sao?”
Biết rõ nguyên nhân, tôi ngẩng đầu nhìn trời:
“Ai biết được. Có lẽ tâm trạng không tốt thôi?”
Tiểu Tiểu càng khó hiểu hơn.
“Vậy học bá đến cả lúc tâm trạng không tốt cũng chọn cùng một ngày luôn sao?”
“Ghê thật đấy.”
Trời mới biết tôi đã nhịn cười vất vả đến mức nào.
5
Đến giờ ăn.
Đám “hắc mã” lại được đối xử đặc biệt.
Mấy giáo viên đi cùng mang bánh ngọt tới, ân cần hỏi han:
“Các em làm bài thế nào rồi?”
Ánh mắt đều hướng về phía bọn họ.
Bọn họ đáp qua loa:
“Cũng ổn ạ.”
Giáo viên thở phào nhẹ nhõm.
“Còn ba môn nữa, cố gắng lên nhé.”
Bọn họ hờ hững đáp lời.
Sau khi giáo viên rời đi, vẻ lo lắng trên mặt càng hiện rõ.
Từ khi thức tỉnh năng lực đọc suy nghĩ, ngũ giác của tôi nhạy bén hơn người thường rất nhiều.
Cho dù bọn họ tụ tập ở góc khuất nói chuyện nhỏ tiếng, tôi vẫn nghe được.
“Thiếu điểm của một môn thì phải làm sao đây? Thanh Hoa Bắc Đại còn tuyển thẳng nữa không?”
“Chiều nay hệ thống có ổn không?”
“Rốt cuộc sáng nay xảy ra chuyện gì? Sao hệ thống của mọi người lại đồng loạt mất tác dụng?”
“Đừng hoảng.”
Đó là giọng của Hứa Xương.
“Hệ thống của tôi nói rồi, chiều nay nhất định sẽ khôi phục.”
Nhưng có người lập tức phản bác.
“Nhỡ đâu vẫn không được thì sao? Chúng ta phải chuẩn bị đường lui chứ.”
Đó là giọng của Trần Thuật.
Những người khác khó hiểu.
“Chuẩn bị kiểu gì? Đây là thi đại học, đâu phải kiểm tra bình thường.”
Trần Thuật bực bội vò tóc.
“Kiểu gì cũng phải có cách.”
Sau đó tất cả đều im lặng.
Sắc mặt nặng nề.
Trong lòng không ngừng xác nhận với hệ thống của mình xem buổi chiều có thật sự không xảy ra vấn đề gì đúng không.
Nghe đến mức đau cả đầu.
Ăn xong, tôi cùng Tiểu Tiểu trở về phòng nghỉ trưa.
Buổi chiều thi Toán.
Môn sở trường của tôi.
Hệ thống chống gian lận tự động kích hoạt.
Tiện thể còn chặn luôn tiếng gào thét bất lực của Hứa Xương bên tai tôi.
Sau khi nắn nót viết xong câu cuối cùng của bài toán lớn, tôi hài lòng kiểm tra lại một lượt.
Rồi nộp bài trước thời hạn.
Bước trên hành lang dài và vắng lặng.
Tôi cầm túi văn phòng phẩm, thong thả đi về phía trước.
Dọc đường, tôi nghe thấy tiếng lòng của những “hắc mã” đang ngồi rải rác trong các phòng thi.
Có người như cha ch/ết mẹ ch/ết.
Gục trên bàn, mặt đầy tuyệt vọng.
Có người chửi ầm lên.
Trừng mắt nhìn đề thi như muốn xé nát nó.
Cũng có người ánh mắt trống rỗng, mê mang nhìn tờ đề Toán.
Trong lòng lẩm bẩm:
[Đây là cái gì? Mình từng học mấy thứ này sao?]
Không ngoại lệ.
Bài thi của bọn họ gần như trắng tinh.
Không làm được bao nhiêu câu.
Tôi nhẹ nhàng rời khỏi tòa nhà dạy học.
Không mang theo một áng mây nào.
Bên ngoài điểm thi đầy phụ huynh và giáo viên đang chờ đợi.
Thấy người đầu tiên bước ra lại là tôi, giáo viên đi cùng sững sờ.
“Trần Nhiễm? Sao em lại là người ra đầu tiên?”
“Hứa Xương với mấy bạn kia đâu?”
Tôi nhún vai.
“Em biết sao được, thưa thầy.”
“Có lẽ các học bá muốn chắc chắn tuyệt đối nên làm kỹ hơn thôi.”
Giáo viên lập tức bị thuyết phục.
“Cũng đúng. Thi đại học phải cẩn thận một chút.”
Hoàn toàn quên mất rằng bình thường đám người kia luôn nộp bài trước tận một tiếng đồng hồ.
Tôi cười lạnh trong lòng.
Đâu có đâu, thầy ơi.
Bọn họ đang ngồi trong phòng thi giật tóc bứt tai nghĩ xem phải kẻ đường phụ thế nào cho câu đầu tiên của bài toán lớn đấy!
Sau ngày thi đầu tiên kết thúc.
Tâm trạng của đám hắc mã rõ ràng không còn nắm chắc phần thắng như buổi trưa nữa.
Hai môn liên tiếp không liên lạc được với hệ thống.
Ba trăm điểm “biến mất” ấy đang trắng trợn nói cho họ biết một sự thật:
Đừng nói Thanh Hoa, Bắc Đại hay trường song nhất lưu.
Đám người các ngươi...
Có đỗ nổi đại học trọng điểm hay không còn là vấn đề!
Bọn họ tụ tập với nhau.
Không khí âm trầm đến đáng sợ.
Ngay cả giáo viên cũng nhận ra có gì đó không ổn, thức thời không hỏi han thêm.
Đám đàn em cũng không còn ríu rít bám theo nữa.
Trong nhất thời.
Sóng ngầm bắt đầu cuộn trào.
Tôi nhìn tất cả những điều đó.
Nhưng chỉ cùng Tiểu Tiểu co ro trong phòng, tiếp tục ôn tập và học thuộc các mẫu câu tiếng Anh.
Lãng phí tâm sức vì đám cặn bã ấy thật sự không đáng.
Chỉ là...
Tôi nằm mơ cũng không ngờ được.
Đám người này không chỉ có vấn đề về đạo đức.
Mà ngay cả chỉ số IQ...
Cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.