Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 97

Biên tập: Poem

Hai người tản bộ đến quảng trường Hòa Thiên đối diện công ty, không khí lễ hội nơi đây vô cùng đậm nét.

Giữa quảng trường dựng một cây thông Noel khổng lồ, trên mình khoác đầy những dải ruy băng phát sáng cùng những chiếc chuông và quả cầu nhỏ xinh xắn. Người qua đường ai nấy đều không cưỡng lại được mà ngoái nhìn vài cái, có những cặp đôi còn dắt tay nhau lại gần chụp ảnh check-in.

Thương Tuyết Hà thấy quanh cây thông khá đông vui liền nói: "Cây thông kia đẹp quá, lát nữa mình mua đồ xong ra làm vài kiểu ảnh cho đúng không khí nhé."

Tư Dao dĩ nhiên không phản đối, mỉm cười đồng ý.

Hai người lại tay trong tay đi về phía siêu thị dưới tầng hầm.

Nói cũng thật kỳ lạ, kể từ khi mấy người trong nhóm biết cô và Tư Dao đang hẹn hò, Thương Tuyết Hà không còn phải nơm nớp lo sợ giữ khoảng cách với Tư Dao như trước nữa.

Nhưng trớ trêu thay, chính vì thế mà chẳng ai buồn để ý... Các đồng nghiệp khác chỉ đơn thuần nghĩ cô và Tư Dao có mối quan hệ thân thiết, tuyệt nhiên không nghĩ sang hướng nào khác.

Chẳng hạn như hôm nay, vừa tan làm đã cùng nhau đi siêu thị gần công ty. Tuy họ rất ít khi ghé siêu thị này, nhưng ngoại trừ lần đầu tiên ra thì cũng chưa từng gặp lại người quen nào.

Thương Tuyết Hà vì thế càng được đà bá vai bá cổ Tư Dao, lại còn nói: "Hôm nay em chẳng muốn nấu cơm tí nào, hay là đi siêu thị xong mình lên lầu ăn cá chua cay đi."

"Vừa hay chị cũng đang lười rửa bát." Tư Dao cười đáp.

Trong chuyện bếp núc, họ không đổ dồn hết lên vai một người. Thường thì khi Tư Dao nấu cơm, Thương Tuyết Hà sẽ phụ trách rửa bát.

Dạo gần đây trời lạnh, Thương Tuyết Hà thà nấu cơm còn hơn phải đụng tay vào nước rửa bát, thế nên cô đã thầu luôn việc nấu nướng.

Cô suy nghĩ một hồi rồi rút ra kết luận: "Em thấy trời lạnh thế này, rửa bát đúng là cần rất nhiều dũng khí. Vòi nước nhà bếp mình không có chế độ nóng lạnh là một điểm trừ lớn, hay là mình mua một chiếc máy rửa bát đi?"

Tư Dao trầm ngâm một lát rồi bảo: "Mua máy rửa bát không thành vấn đề, chủ yếu là nhà mình đang thuê, xác suất cao là không ở lâu dài đâu. Mua sắm quá nhiều đồ đạc sau này chuyển nhà cực lắm."

"...Cũng đúng." Thương Tuyết Hà nhíu mày, "Giá mà có căn nhà của riêng mình thì tốt biết mấy, muốn mua gì thì mua."

"Điều kiện tiên quyết là nhà phải đủ rộng nữa, nếu không thì đống đồ lặt vặt của em chẳng có chỗ mà chứa đâu."

Hai người vừa nói vừa cười bước vào siêu thị. Ngay quầy trưng bày gần cửa ra vào nhất là những hộp quà táo bình an và trang phục Giáng sinh vô cùng bắt mắt.

Hộp quà được đóng gói tinh xảo, qua lớp nhựa PVC trong suốt có thể thấy được những dòng chữ khắc trên quả táo.

Nào là "Giáng sinh vui vẻ", "Bình an hạnh phúc", "Em yêu anh/chị", "Bên nhau mãi mãi"... đủ mọi thông điệp.

Thương Tuyết Hà tỉ mỉ chọn một quả, quay sang đưa cho Tư Dao, híp mắt cười: "Chị xem cái này thế nào?"

Tư Dao đón lấy, nhìn thấy dòng chữ "Bên nhau mãi mãi", bất chợt bật cười: "Chị còn tưởng em sẽ lấy quả có chữ 'Em yêu chị' chứ."

"Ba chữ 'Em yêu chị' đâu thể diễn tả hết chỉ bằng một quả táo." Thương Tuyết Hà nhìn quả táo "Em yêu chị" trên kệ, khẽ hừ một tiếng, giọng điệu có chút không phục, "Sự đồng hành thực tế hơn những lời đường mật nhiều."

Thương Tuyết Hà có một sự cố chấp đặc biệt trong vài khía cạnh. Cô từng tranh luận với Tư Dao về sự khác biệt giữa "thích" và "yêu". Cho dù hiện tại họ đã hẹn hò lâu và vẫn mặn nồng như thuở ban đầu, Tư Dao vẫn chưa một lần nghe thấy chữ "Yêu" thốt ra từ miệng cô.

Tư Dao mỉm cười, nàng vốn chẳng để tâm quả táo khắc chữ gì. Đúng như Thương Tuyết Hà nói, sự đồng hành quả thực rất quan trọng.

Thế nhưng thỉnh thoảng... nàng cũng muốn được nghe vài lời ngọt ngào.

Thương Tuyết Hà lại cầm một chiếc mũ Noel lên nghịch ngợm, cô mở rộng mũ rồi đội lên đầu Tư Dao. Chóp mũ hơi xẹp xuống, quả bông nhỏ màu trắng rủ xuống một cách tùy ý.

"Đẹp lắm!" Cô cười tít mắt, "Nghe nói ông già Noel sẽ giấu quà vào trong tất, rất nhiều trẻ con tin sái cổ chuyện này đấy."

"Ông già Noel?" Tư Dao nghiêng đầu: "Em có muốn thử không? Biết đâu lại có ông già Noel nào đó bí mật tặng quà thật đấy, có điều nhà mình không có ống khói đâu nha."

"Thôi đi mà~" Thương Tuyết Hà xua tay, "Em đâu còn là trẻ con nữa. Nhưng mà mua một chiếc mũ Noel thì vẫn được."

"Ơ?" Hai người đang mải nói chuyện, bỗng nhiên phía sau vang lên một giọng nói đầy nghi hoặc.

Cả hai quay lại, bắt gặp ánh mắt của vị quản lý. Anh ta vốn dĩ chưa chắc chắn lắm, thấy đúng là họ liền cười nói: "Khéo thế, sếp Tư cũng đi mua táo ạ?"

"Vâng ạ." Thương Tuyết Hà cười đáp, "Quản lý cũng đi mua táo sao?"

"Đúng vậy." Quản lý nói, "Mua tặng vợ tôi ấy mà."

Nói rồi quản lý nhấc quả táo có chữ "Anh yêu bà xã" lên. Thương Tuyết Hà nhìn thấy liền trêu chọc: "Sến quá đi mất."

"Chà, vợ chồng già cả rồi nên mới cần sến một chút." Quản lý gãi đầu, cười chân chất: "Nhưng vợ tôi lại thích thế. Phụ nữ mà, ai chẳng thích nghe lời đường mật."

Quản lý lấy táo rồi trò chuyện thêm vài câu rồi rời đi. Nhìn bóng lưng anh ta khuất dần trong đám đông, Thương Tuyết Hà nhớ lại câu nói vừa rồi, cười hỏi: "Phụ nữ đều thích lời đường mật sao? Chị cũng thích à?"

Tư Dao gật đầu nhẹ, khẽ ừ một tiếng.

Điều này khiến Thương Tuyết Hà hơi bất ngờ, nhưng dường như lại rất hợp tình hợp lý. Tư Dao luôn mang lại cho cô cảm giác ổn định theo kiểu "bình lặng mới là chân thực" khiến cô cứ ngỡ nàng mạnh mẽ đến mức không cần nghe những lời hoa mỹ sáo rỗng.

Nhưng giờ nghĩ lại, có vẻ như không phải vậy.

Sau khi chốt xong bản thảo, vừa đi làm vào ngày hôm sau, Thương Tuyết Hà đã kéo ngay hội bạn vào chuẩn bị ghi hình. Một góc văn phòng đã được dọn dẹp từ trước, đặt một chiếc sofa êm ái, xung quanh bài trí rất ấm cúng.

Cô ngồi xuống sofa, nhẩm lại bản thảo đã thuộc đến tám chín phần, vốn tưởng rằng sẽ quay xong video này rất nhanh.

Nhưng có lẽ vì những điều muốn truyền tải quá nhiều, cô đã phải quay đi quay lại hàng chục lần, từ sáng tới tận chiều muộn mới hoàn thành xong buổi ghi hình.

Thương Tuyết Hà chưa bao giờ nói nhiều như thế trong một ngày, nói đến mức cổ họng như bốc hỏa, cô phải uống liền hai ly nước lớn mới dịu lại được.

"Video này hôm nay có đăng được không?" Cô hỏi.

An Nguyệt nhìn đồng hồ: "Bây giờ gần bốn giờ rồi, còn một tiếng rưỡi nữa là tan làm, đống tư liệu mấy GB này e là không kịp đâu."

"Vậy thôi vậy."

"Mình sẽ cố hết sức." An Nguyệt nói, "Duyệt Hân, qua đây giúp chị một tay."

Thương Tuyết Hà nghỉ ngơi một chút rồi quay lại chỗ ngồi, lấy điện thoại ra xem trung tâm đơn hàng, món đồ cô mua đang được giao.

Đúng bốn giờ, nhận được điện thoại, Thương Tuyết Hà vội vàng xuống lầu nhận món quà đã đặt trước. Đợi shipper đi rồi, cô cầm bó hoa đứng ngẩn ngơ giữa làn gió lạnh.

Cái này... phải giấu đi thế nào mới tạo được bất ngờ đây?

Cô do dự nửa phút rồi rảo bước về phía căn hộ. May mà nhà gần, công việc cũng đã xong, tranh thủ rời đi một lát cũng không sao.

Buổi tối đã hẹn với Tư Dao cùng đón lễ, để thoải mái họ không định ra ngoài chen chúc với các cặp đôi khác, chỉ định mua đồ về nhà làm một bữa tối thịnh soạn rồi khui thêm chai vang đỏ.

Tối nay nấu món gì, uống chai vang nào đều đã nghĩ xong, duy chỉ có việc tặng hoa là Tư Dao không biết, cô muốn dành cho nàng một sự bất ngờ.

Vì vậy cô phải giấu bó hoa đi.

Về đến nhà, cô đi một vòng quanh phòng khách, rõ ràng là không có chỗ nào giấu được. Cô bèn vào phòng ngủ, suy nghĩ một lát rồi dựng bó hoa bên cạnh tủ đầu giường, độ cao vừa khéo bị thân giường che khuất, lại thuận tiện để lúc đó tìm cớ vào lấy.

Đặt hoa xong cô quay người định đi, động tác hơi mạnh khiến vạt áo khoác quẹt trúng thứ gì đó rơi khỏi tủ đầu giường.

Cúi đầu nhìn, là chiếc mũ Noel mua tối qua, lúc về cô còn dùng nó chụp cho Tư Dao mấy tấm ảnh.

Cô cúi người nhặt chiếc mũ lên, định đặt lại chỗ cũ thì cảm thấy có gì đó sai sai, tối qua nó đâu có nặng thế này.

Mở mũ ra xem, bên trong chẳng biết từ lúc nào đã đặt một chiếc hộp, bọc bằng giấy màu xanh thiên thanh, còn thắt một chiếc nơ bướm rất đẹp.

Nghĩ đến chuyện tối qua nhắc tới việc ông già Noel tặng quà, tim Thương Tuyết Hà đập thình thịch. Đồ được đặt trong mũ thì không thể nào là bỏ quên, chỉ có thể là quà Giáng sinh Tư Dao tặng cô.

Chắc nàng nghĩ sáng ra cô sẽ phát hiện, ai ngờ sáng nay cô ngủ nướng dậy muộn, làm gì có thời gian để ý đến món quà bên gối.

Cô chậm rãi lấy chiếc hộp nhỏ ra, tháo nơ, cẩn thận bóc lớp giấy gói, một chiếc hộp quà nhỏ màu sẫm cỡ bằng lòng bàn tay hiện ra.

Mở ra bên trong là một sợi dây chuyền vàng trắng, mặt dây chuyền tinh xảo nhìn xa có hình giọt nước, nhìn kỹ có thể thấy trong khối pha lê hồng có một chú thỏ phiên bản nhỏ xíu.

Khối pha lê nhỏ vậy mà có thể làm tinh mỹ đến thế, Thương Tuyết Hà vừa cảm thán vừa vô cùng cảm động.

Tư Dao đã chuẩn bị quà cho cô từ sớm, vậy mà cô... ngay cả ngày lễ cũng quên béng mất.

Thương Tuyết Hà quay lại công ty đã là nửa tiếng sau, cũng gần đến giờ tan làm. An Nguyệt vẫn chưa cắt ghép xong tư liệu, hiếm khi có dịp đón lễ cùng bạn gái nên Thương Tuyết Hà cũng không muốn tăng ca, xem ra hôm nay không thể đăng video rồi.

"Đến giờ tan làm rồi nha." Thấy hai người kia bắt đầu dọn đồ, An Nguyệt vẫn không lung lay, Thương Tuyết Hà không nhịn được nhắc nhở.

"Haizz, video chưa cắt xong mà." An Nguyệt thở dài bất lực, Thương Tuyết Hà bèn nói: "Để mai rồi đăng, tan làm sớm về đón lễ đi."

"Cũng đúng." An Nguyệt vươn vai, hỏi: "Tối nay các cậu có kế hoạch gì không? Có muốn đi ăn lẩu không?" Nói xong cô ấy liếc Thương Tuyết Hà một cái, "Mà thôi, cậu chắc chắn là đi hẹn hò với sếp Tư rồi."

"Hôm nay nhà em có khách." Kha Chính Dương nói. An Nguyệt chỉ đành đặt hy vọng lên người Điền Duyệt Hân, đối mặt với ánh mắt mong chờ của cô ấy, Điền Duyệt Hân chỉ đành cười gượng: "Cái đó, em có hẹn với bạn rồi..."

"..." An Nguyệt im lặng một lát, "Hóa ra chỉ có mình tôi là không có hẹn? Thôi bỏ đi, tôi đi hỏi đám Giai Giai."

Buổi chiều Tư Dao đi ra ngoài, lúc về cũng gần đến giờ tan làm nên đứng đợi ở dưới lầu, Thương Tuyết Hà bèn cùng họ quẹt thẻ tan sở.

An Nguyệt không hẹn được ai đón lễ, trên mặt viết rõ hai chữ "cô đơn". Vừa ra khỏi thang máy, Thương Tuyết Hà liền nhìn thấy một người đang đứng ở cửa.

Đó là Khương Niệm đã lâu không gặp, tóc cô ấy dường như dài ra một chút, xõa trên vai, trông rất ngoan hiền và dịu dàng.

Có lẽ vì ấn tượng lần đầu gặp mặt ở đây quá sâu sắc, giờ nhìn thấy Khương Niệm, cô cảm thấy khí chất của cô ấy đã hiền hòa hơn nhiều.

Khương Niệm thấy họ đi tới, đầu tiên vẫy vẫy tay với Điền Duyệt Hân rồi mỉm cười với Thương Tuyết Hà.

"Chị còn tưởng Duyệt Hân đi hẹn hò với bạn trai chứ." Thấy là một cô gái, An Nguyệt còn tỏ vẻ tiếc nuối, Điền Duyệt Hân chỉ cười chứ không nói gì.

Hai người đó gặp nhau rồi cùng đi, những người khác cũng rời đi theo các hướng khác nhau. Thương Tuyết Hà quét mắt nhìn những chiếc xe đậu trước cửa, cuối cùng thấy màu xanh xám lạt quen thuộc ở một góc không mấy nổi bật.

Vừa mở cửa xe liền cảm nhận được sự ấm áp bên trong, cô khẽ thở ra một hơi, quấn chặt áo khoác rồi lên xe.

"Bên ngoài lạnh lắm phải không?" Nói đoạn Tư Dao như làm phép lấy ra một cái túi sưởi tay đưa qua, lông xù xù, rất ấm.

"Ừm." Thương Tuyết Hà nghiêng người, chớp chớp mắt nhìn nàng, "Chị xem em có gì khác không?"

Tư Dao quan sát cô, từ tóc đến mặt, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc cho đến khi ánh mắt dời xuống cổ cô.

Ở đó có một sợi dây chuyền pha lê rất đẹp, lấp lánh dưới ánh đèn trần của xe.

Tư Dao bỗng bật cười: "Phát hiện lúc nào thế?"

Lúc sáng Thương Tuyết Hà không phát hiện ra món quà mình tặng, Tư Dao còn thấy hơi hụt hẫng, giờ nó đột nhiên xuất hiện khiến nàng có chút bất ngờ xen lẫn vui mừng. Nàng ngắm nhìn thêm hai cái rồi gật đầu tán thưởng: "Đẹp lắm."

"Cám ơn chị." Thương Tuyết Hà nghiêm túc nói lời cảm ơn, "Em thích lắm."

"Nhưng mà~ trước đây em đâu có biết..." Thương Tuyết Hà nở nụ cười, ghé sát vào tai Tư Dao nói: "Thì ra sếp Tư nhà mình lại chú trọng ngày lễ đến thế cơ đấy~"

Nói lời này chỉ là để trêu chọc Tư Dao một chút.

"Sau khi ở bên em, chị bắt đầu mong chờ mọi ngày lễ, Valentine, Thất Tịch, Giáng sinh, và cả..."

Tư Dao nhẹ nhàng bóp lấy cằm cô, phả một hơi nóng vào tai cô, lại nói: "Tết Nguyên Đán."

Thương Tuyết Hà nghiêng đầu, nhất thời không hiểu, thắc mắc: "Tại sao ạ?"

"Trước đây Tết năm nào bố mẹ cũng bắt chị dẫn người yêu về, năm nào hy vọng của họ cũng đổ vỡ, năm nay có em rồi mà~"

"Chỉ năm nay thôi sao?" Thương tiểu thư hết sức nghiêm túc bắt bẻ.

"Còn có mỗi một năm lặp lại mãi mãi nữa."