Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 85

Biên tập: Poem

"Làm người quan trọng nhất trong lòng chị, vị trí này còn chưa đủ sao?"

Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Thương Tuyết Hà, đánh tan tác chút cảm xúc không cam lòng còn sót lại, khiến nhịp tim cô dần tăng tốc.

"Phải làm sao đây..." Thương Tuyết Hà lẩm bẩm: "Em ngày càng thích chị mất rồi."

Cô rúc vào lòng Tư Dao, chẳng màng đến việc người mình đang đầm đìa mồ hôi. Tư Dao vỗ nhẹ lên lưng cô, khẽ khàng dỗ dành vài câu khiến tâm tình cô bạn gái nhỏ hoàn toàn bình lặng trở lại.

"Bây giờ mọi người vẫn chưa bắt đầu nướng thịt, còn một lúc nữa mới đến giờ ăn, em có muốn về tắm rửa chút không?" Tư Dao hỏi.

Thương Tuyết Hà ngửi mùi trên người mình, lập tức lộ vẻ chê bai xen lẫn ngượng ngùng, theo bản năng muốn giữ khoảng cách với Tư Dao.

"Có ạ, người đầy mùi mồ hôi khó chịu quá." Cô nhăn mũi, "Nhưng chúng mình lẻn đi thế này liệu có ổn không..."

"Chị bảo ổn là ổn." Tư Dao kéo gần khoảng cách mà Thương Tuyết Hà cố ý nới ra, nhéo nhẹ má cô, cười nói: "Để chị bóp chân cho em trước đã, nếu không ngày mai chân sẽ đau đấy."

An Nguyệt thấy Thương Tuyết Hà mãi không lên, Tư Dao đi cũng không thấy về, lo lắng có chuyện gì xảy ra nên đã đạp xe điện dọc đường xuống tìm người.

Từ xa trông thấy hai người họ đang ngồi trên bậc thang trò chuyện, cô ấy thở phào nhẹ nhõm, đang định cất tiếng gọi...

Thì lại thấy vị sếp Tư cao cao tại thượng kia chủ động hôn Thương Tuyết Hà.

"..." Cô ấy đứng hình giữa làn gió.

Trong lòng kinh ngạc nhưng cũng không rõ là cảm xúc gì, tâm trạng hơi phức tạp, cuối cùng cô ấy không nói lời nào, lẳng lặng quay xe đạp trở về.

Thương Tuyết Hà hứng thú với xe tham quan chẳng kém gì trò xe đụng trong công viên giải trí, cứ nằng nặc đòi cầm lái.

Thế là sau khi xe chạy xuống núi, Thương Tuyết Hà làm tài xế một lần, chở Tư Dao về khách sạn.

Cầm lái vô cùng điêu luyện, Thương Tuyết Hà trêu chọc: "Sau này nghỉ hưu, em sẽ đến khu danh thắng này lái xe tham quan! Một lượt 15 tệ, đúng là dễ kiếm thật."

Tư Dao thuận theo lời trêu đùa của cô, đáp lại: "Em chạy xa thế này để lái xe tham quan, vậy chị biết làm sao?"

"Thì chúng mình cùng đi làm." Thương Tuyết Hà cười nói, "Chị phụ trách bán vé! Vợ vợ đồng lòng, kiếm cho tiền đầy túi luôn!"

Tư Dao gửi một tin nhắn cho quản lý, tùy tiện tìm một lý do để về muộn, còn những người khác đang mải mê nhóm lửa xiên thịt, hoàn toàn không nhận ra Thương Tuyết Hà vẫn chưa quay lại.

Hai người về đến phòng, trời bên ngoài dần tối sầm, lớp rèm voan che cửa sổ sát đất khiến căn phòng thêm mờ ảo.

Thương Tuyết Hà đi thẳng tới, kéo mạnh lớp rèm trắng tinh ra.

Cô cứ ngỡ sau lớp rèm là cửa sổ, cho đến khi kéo ra mới thấy bên ngoài là một sân diện tích không hề nhỏ, có bày một bộ bàn ghế sân vườn.

Quan trọng nhất là, còn có một bể tắm riêng biệt.

"??!!!" Thương Tuyết Hà trợn tròn mắt, đang định quay đầu hỏi thì Tư Dao đã đi tới bên cạnh, thuận tay kéo cửa lùa bước vào.

"Sao phòng mình lại có bể này ạ?" Cô vừa dứt lời mới chợt nhận ra câu hỏi của mình thật buồn cười. Đã là giải thưởng phòng suite có bể tắm, thì căn phòng dành cho lãnh đạo cao nhất trong chuyến teambuilding lần này như Tư Dao sao có thể giống với mọi người được?

Tư Dao mím môi, quay người cười với cô: "Đây là phần thưởng dành cho 'người đứng nhất' của em."

"Bể tắm công cộng quá đông người, chị đoán em chắc không muốn xuống đó 'chần sủi cảo' cùng họ đâu."

"Hóa ra chị đã lên kế hoạch từ sớm rồi." Thương Tuyết Hà bước vào, đi một vòng quanh sân. Bên phải hoàn toàn khép kín, không nhìn thấy phòng bên cạnh, còn bên trái là ban công phòng ngủ, nhìn chung tính riêng tư rất tốt.

Ngồi bên mép bể, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy rừng cây rậm rạp của ngọn núi đối diện, một màu xanh mướt mắt, cảnh quan sân vườn rất tuyệt.

Thương Tuyết Hà quay đầu, nhìn Tư Dao đã ngồi xuống ghế sân vườn, cười rạng rỡ nói: "Nhưng mà, lần này cũng là do xác suất thôi. Nhỡ đâu chúng mình không ở cùng một phòng, chẳng phải chị sẽ phải ở một mình sao?"

Tư Dao không nói gì, chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, từng bước tiến về phía cô rồi đứng định hình trước mặt. Nàng đưa một tay nâng cằm cô lên, cúi người ghé sát tai cô thì thầm: "Vậy thì chúng mình... vụng trộm?"

"Nghe thôi đã thấy k*ch th*ch rồi." Thương Tuyết Hà vòng hai tay ôm lấy nàng, ánh mắt lộ vẻ quyến rũ, giọng điệu lả lơi: "Hay là... tắm uyên ương trước đi."

Tắm uyên ương không thành, vì trong nhóm chat mọi người đang bảo than đã nhóm xong rồi, lo lắng rời đoàn quá lâu sẽ khiến người khác nghi ngờ, Thương Tuyết Hà tắm rửa sảng khoái rồi thay một bộ đồ sạch sẽ.

Lúc cô từ phòng tắm bước ra, Tư Dao đã giặt xong quần áo cô vừa thay, đang phơi đồ ngoài hiên.

Vừa liếc mắt đã thấy trên tay Tư Dao là chiếc q**n l*t nhỏ có hoa văn, mặt Thương Tuyết Hà đỏ bừng, nhanh chân chạy tới giật lấy món đồ trên tay nàng: "Để, để em tự phơi."

Dù việc nhà của hai người không phân chia quá rạch ròi, quần áo cũng là ai dậy sớm thì thuận tay phơi luôn, nhưng mà... nhìn Tư Dao với vẻ mặt nghiêm túc ngắm nghía món đồ của mình rồi trải ra trước mặt, vẫn thấy ngượng ngùng lắm có được không.

"Em còn biết thẹn thùng cơ à." Tư Dao tỏ ra bình thản hơn nhiều, "Cũng đâu phải chưa từng thấy qua."

"..." Chết tiệt, Thương Tuyết Hà ngẩn người, loại thoại mặt dày này chẳng phải nên để cô nói mới đúng sao?!

Thấy Thương Tuyết Hà như bị sét đánh, Tư Dao đành giật lại chiếc quần nhỏ, lấy móc treo lên.

Xong xuôi nàng cũng không vội đi ngay mà chống cằm ngắm nghía chiếc quần màu sẫm có chút ren ấy.

"Em thích kiểu này từ bao giờ thế?" Cuối cùng nàng cũng hỏi ra điều thắc mắc bấy lâu. Trước đây phong cách của Thương Tuyết Hà chủ yếu là đơn giản, gần đây bắt đầu chuyển sang phong cách chín chắn, gợi cảm.

"Chẳng lẽ nó không đẹp sao?" Thương Tuyết Hà hỏi vặn lại. Đây là do Trần Tử Hinh đề xuất, bảo là mặc vào có thể tăng thêm chút phong tình giữa các cặp đôi.

"..." Biểu cảm trên mặt Tư Dao bỗng trở nên khó tả, ánh mắt vô thức liếc xuống dưới.

Gần như là phản xạ có điều kiện, Thương Tuyết Hà lập tức che chắn lại, dù chính cô cũng không biết tại sao mình phải làm thế...

Tư Dao nhớ lại Vệ Bạch Tuyến từng nói với mình rằng, thỉnh thoảng nói vài lời lả lơi sẽ giúp tăng tiến tình cảm, vả lại nàng cũng rất thích nhìn dáng vẻ thẹn thùng, lúng túng của chú thỏ nhỏ nào đó.

Nàng mở miệng nói ngay một câu: "Không mặc còn đẹp hơn."

"..." Thương Tuyết Hà đứng hình trong gió. Tâm trạng cô dao động giữa hổ thẹn và hưng phấn. Để che giấu sự xấu hổ, cô ôm chầm lấy người kia mà hôn tới tấp.

Cô nỗ lực hôn lấy hôn để như chim gõ kiến, mãi đến khi lớp son môi lem nhem mới chịu buông tha. Tư Dao quẹt nhẹ môi dưới, trên mu bàn tay là vệt son đỏ loang lổ, nàng cố ý lộ vẻ chê bai: "Bẩn chết đi được, toàn là chất hóa học."

Nói xong nàng lại lau đi vệt son dính bên khóe miệng cô.

Thương mỗ lại nghiêm túc nói: "Em nghe nói có loại son môi ăn được, còn chia theo hương vị nữa, hay là mình mua mấy thỏi về đi."

Hai người vừa nói vừa cười đi về phía bãi nướng thịt trên đỉnh núi. Đến nơi, họ lại vờ như không thân thiết mà tách ra đi về hai phía.

"Sao giờ cậu mới tới, bọn mình xiên thịt xong hết rồi." Giai Giai thấy cô liền trêu chọc, "Không phải lén lút làm chuyện xấu gì sau lưng bọn này đấy chứ, lại còn thay cả quần áo nữa?"

"Không có mà." Thương Tuyết Hà xua tay, "Chẳng qua là leo núi mồ hôi nhễ nhại, mình về tắm cái cho thoải mái thôi, không thì mùi mồ hôi ám chết các cậu mất."

May mà mấy người họ không nghi ngờ gì, Thương Tuyết Hà thầm thở phào trong lòng. Rõ ràng là yêu đương đường đường chính chính, sao cứ có cảm giác như đang vụng trộm thế này...

Màn đêm buông xuống, vị trí của bãi nướng thịt có thể thu trọn cảnh đêm gần đó vào tầm mắt. Từ xa có thể thấy tường ngoài của khách sạn lung linh ánh đèn vàng ấm áp, cùng với ánh đèn từ muôn vàn mái nhà xung quanh, còn bầu trời đêm điểm xuyết những vì sao hội tụ thành một dải ngân hà.

Thương Tuyết Hà ngồi trong đình, bên trong không thắp đèn, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy mờ ảo bóng người. So với không khí nướng thịt ồn ào đằng kia, nơi này có vẻ bình lặng và tĩnh mịch hơn nhiều.

Cô nhìn ánh đèn của muôn nhà mà dần thẫn thờ, ánh mắt vô định, mãi đến khi cảm nhận được lon nước lạnh ngắt áp vào mặt mới sực tỉnh.

"Sao lại ngồi đây một mình thế này?" Tư Dao ngồi xuống bên cạnh cô, đưa lon nước cam trong tay cho cô.

"Em ăn no rồi, bên kia hơi ồn nên ra đây ngồi chút." Thương Tuyết Hà đáp. Vốn dĩ cô muốn rủ Tư Dao đi cùng, nhưng thấy sếp Tư bị một đám đồng nghiệp vây quanh nên cô đành thôi.

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Được rồi." Thương Tuyết Hà thành thật thú nhận, "Em chỉ là hơi nhớ nhà thôi."

Ngồi trong đình, cô ngửi thấy mùi cỏ cây mang theo hơi sương đặc trưng, khiến cô thoáng chốc nhớ về rất nhiều năm trước, khi bố dậy sớm đưa cô đi mẫu giáo, mùi hương khi ấy cũng chính là thế này.

Dù bao nhiêu năm trôi qua, chỉ cần ngửi thấy mùi hương quen thuộc, những ký ức liên quan vẫn sẽ vô thức ùa về, cho dù nhiều mảnh kỷ niệm trong đó đã sớm mờ phai.

"Có muốn quay về xem thử không?" Tư Dao nói, "Lịch trình kỳ nghỉ lễ vẫn còn trống chút thời gian."

"Để sau hẵng hay." Thương Tuyết Hà không muốn đi sâu vào chủ đề này nên đã cứng rắn kết thúc câu chuyện.

"Vậy chúng ta về thôi." Tư Dao liếc nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi, "Mai chúng ta dậy sớm một chút, đi dạo công viên rừng, hít thở không khí trong lành."

Thương Tuyết Hà không có ý kiến gì. Nhiệt độ về đêm xuống thấp, ở ngoài lâu vẫn cảm thấy hơi se lạnh.

Nghe thấy họ muốn về, mấy người bạn đi cùng cũng giải tán, họ chia tay nhau ở thang máy.

Việc đầu tiên khi về đến phòng, Thương Tuyết Hà liền chạy ngay ra ban công, nghiên cứu cách sử dụng các nút bấm bên cạnh bồn tắm, sau đó kiểm tra một lượt tình hình an ninh và riêng tư của cả ban công lẫn trong phòng.

Kéo tấm rèm cửa sát đất dày nặng lại, ban công nghiễm nhiên trở thành một góc thế giới nhỏ của riêng hai người.

Lúc đầu, cả hai vẫn ngồi cạnh nhau rất quy củ. Trên mặt nước dập dềnh những cánh hoa hồng tươi do khách sạn tặng, làn sương trắng lan tỏa trong không trung khiến cảnh tượng dưới mặt nước trở nên mờ ảo, không nhìn rõ thực hư.

Có lẽ do ngâm mình đến mức hơi phấn khích, hai người đổi vị trí, Thương Tuyết Hà ôm lấy nàng từ phía sau.

Mái tóc dài được Tư Dao búi tạm lên, lộ ra phần gáy xinh đẹp. Thương Tuyết Hà khẽ hôn lên đó hai cái rồi vùi mặt vào hõm cổ nàng, đôi tay đặt nơi eo dưới mặt nước không tự chủ được mà siết chặt lại.

"Đừng quậy." Tư Dao ngăn cái tay đang rục rịch kia lại, nhưng Thương Tuyết Hà lại khẽ hà hơi bên cổ nàng, năm ngón tay linh hoạt như đang gảy đàn trên da thịt rồi giả vờ uất ức: "Không được sao?"

Cô co một chân lên, kề tai mài tóc với Tư Dao, lại hỏi: "Thật sự không được sao?"

Ngón tay sau đó đan chặt vào mười ngón tay đối phương.

Tư Dao nghiêng đầu, cô liền nâng mặt nàng lên, không chờ đợi nổi mà hôn lên làn môi ấy.

Kính coong!

Ngay lúc Thương Tuyết Hà tưởng rằng đối phương đã mặc định đồng ý và chuẩn bị tấn công dồn dập, thì tiếng chuông cửa vang lên thật không đúng lúc chút nào.

Cô chửi thầm trong lòng một tiếng, định vờ như không nghe thấy, nhưng tiếng chuông lại vang lên lần nữa.

Tầm này thì không thể nào là đến tìm Tư Dao, khả năng còn lại chỉ có thể là mấy cái "bóng đèn" kia thôi.

"Chết tiệt." Tiếng chuông cửa quá sức ồn ào, Thương Tuyết Hà buộc phải rời khỏi vùng dịu dàng, vội vã mặc áo choàng tắm đi vào trong nhà, dáng vẻ hơi chật vật.

Vừa khép tấm rèm dày lại, cơ liền nghe thấy tiếng cười của người bên trong, hơi có ý trêu chọc.

"Gì thế?" Vừa mở cửa, cô đã hậm hực hỏi.

Giai Giai đứng ngoài cửa bị thái độ này làm cho ngẩn người: "Mình đến mượn sữa rửa mặt, sao cậu trông có vẻ không vui thế..."

"..." Sợ bị nhìn thấu "việc xấu" mình vừa làm trong phòng, cô gượng cười một nụ cười chuẩn công nghiệp: "Mình đang tắm, cậu đến đúng lúc mình đang tắm dở."

"Thảo nào mãi mới mở cửa."

Giai Giai đi theo cô vào nhà, dáo dác nhìn quanh phòng khách: "Phòng của sếp Tư rộng thật đấy, cậu số hưởng rồi, phòng bọn mình chỉ là phòng tiêu chuẩn thôi."

"Sếp Tư không có nhà à?"

"Cô ấy vừa ra ngoài rồi."

Thương Tuyết Hà đưa sữa rửa mặt cho cô ấy, định bụng đuổi khéo cho xong nhưng Giai Giai có vẻ chưa muốn đi ngay, còn ngồi xuống ghế sofa kể cho cô nghe mấy tin hóng hớt mới nhất.

"..."

Cô lo Tư Dao phải đợi lâu, nhưng lại không thể lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn, đành phải nén giận ngồi tán dóc với Giai Giai. Đợi đến khi cô nàng xả hết "máu buôn" mới thỏa mãn đi về.

Đóng cửa lại đồng thời chốt thêm một lớp khóa, sau đó cô sải bước nhanh về phía ban công, vừa vén rèm lên đã reo: "Em đến đây!"

Nhưng trong bồn không một bóng người. Chệch tầm mắt đi, Tư Dao đã mặc xong áo tắm ngồi trên ghế tựa ngoài vườn, hai chân vắt chéo, đang cầm điện thoại lướt web.

Chạm vào nhiệt độ cơ thể đã từ nóng chuyển sang hơi mát, xem ra đã lên khỏi nước từ lâu rồi. Thương Tuyết Hà quỳ nửa chân trước mặt nàng, hai tay đặt lên đùi nàng, vẫy vẫy "đuôi thỏ" nũng nịu: "Chúng mình ngâm thêm chút nữa đi mà~"

Tư Dao liếc nhìn cô một cái đầy hững hờ, trực tiếp từ chối: "Không."

Thỏ con bắt đầu giở bài tình cảm: "Nhưng em còn chưa ngâm xong mà~ Chị nỡ để em cô đơn một mình sao..."

Cái bộ dạng này, đúng là "lòng dạ Tư Mã Chiêu, ai ai cũng biết".

"Bên ngoài không vệ sinh."

Đã nói đến mức này, Thương Tuyết Hà đành từ bỏ ý định tắm đôi, lại nói: "Vậy chúng ta về nhà rồi tắm~ Trước tiên cho em hôn một cái đã!"

Thương Tuyết Hà vốn nghĩ ở lại qua đêm bên ngoài cũng khá mới mẻ, nhưng giờ nghĩ lại, thà ở nhà còn hơn.

Hai người tắt đèn nằm trên giường, bàn bạc về lịch trình ngày mai.

"Sáng mai hoạt động tự do, chúng ta mấy giờ dậy? Trả phòng có phải lúc mười hai giờ không?"

Tư Dao sắp xếp rõ ràng rành mạch: "Chị đặt báo thức bảy giờ rưỡi sáng dậy, tám giờ xuống lầu ăn sáng, dạo công viên rừng xong về ăn trưa rồi khởi hành về luôn."

"Cho nên," Tư Dao khựng lại một chút, "tối nay ngủ sớm đi."

"Được rồi..." Thương Tuyết Hà cũng không muốn ngày mai vác đôi mắt gấu trúc ra đường, cô còn muốn chụp ít ảnh nữa. Cô rúc vào lòng Tư Dao, tìm một tư thế thoải mái rồi nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

Căn phòng hoàn toàn tĩnh lặng.

Bỗng nhiên, thấp thoáng vang lên những âm thanh kỳ lạ, mà không giống tiếng cọt kẹt của giường rung.

Thương Tuyết Hà đầy vẻ nghi hoặc: "Đang sửa nhà à? Nửa đêm thế này cũng không thể nào."

Tư Dao, người thường xuyên đi công tác và ở đủ loại khách sạn, quá hiểu rõ loại âm thanh này là gì, chỉ nói: "Em đoán đúng rồi đấy, khách sạn này cách âm không tốt lắm."

"Hả?" Thương Tuyết Hà vẫn còn ngơ ngác.

Cho đến khi cô nghe thấy những lời thoại quen thuộc đã tra tấn cô suốt bao nhiêu đêm dài đơn chiếc.

"Á~~ nhanh chút~~ em không chịu nổi rồi~~~"

"..." Thương Tuyết Hà cạn lời một hồi. Dù sao giờ cô cũng không còn là "kiếp độc thân" như trước nữa, cô hất chăn ra, áp tai vào tường nghe ngóng động tĩnh bên kia.

Đúng là truyền tới từ phòng bên cạnh thật.

Nhìn hành động áp sát vào tường nghe lén của Thương Tuyết Hà, Tư Dao vừa thấy cạn lời vừa thấy buồn cười, kéo cô lại: "Đừng làm trò vô vị thế, nghe lén góc tường người ta làm gì, ngủ mau."

Thương Tuyết Hà lập tức đáp lại: "Nhưng cái tiếng rên khó nghe thế này thì sao mà chị ngủ cho nổi?"

Giọng người phụ nữ đó chẳng hay ho gì, nếu không phải nghe hiểu lời thoại thì chắc cô tưởng đang chọc tiết lợn, đúng là tra tấn lỗ tai.

"Xem em đây!"

Thương Tuyết Hà uốn éo tông giọng thành một thứ âm thanh giả vờ giả vịt.

Cô bóp giọng hét về phía bức tường: "Á~ ông xã~ anh hư quá đi à~!"

Nói xong, tiếng người phụ nữ bên kia bức tường im bặt, nhưng cái âm thanh "sửa nhà" kỳ quái kia vẫn không dừng.

"Đồ quỷ~ bà đây yêu anh chết mất, moa~!" Thương Tuyết Hà nổi hứng diễn kịch, vừa diễn cảm vừa múa tay múa chân nói tiếp: "Ôi~ hãy dùng sự nhiệt tình của anh để chiếm lấy em thật mãnh liệt đi nào~!"

"..." Tư Dao không biết cặp đôi sát vách nghĩ gì, tóm lại là nàng đã bị cái giọng uốn éo của Thương Tuyết Hà làm cho nổi hết da gà, đặc biệt là mấy lời thoại đáng xấu hổ kia.

Âm thanh vẫn tiếp tục, nàng thực sự không nhịn nổi nữa bèn lấy tay bịt chặt miệng Thương Tuyết Hà lại: "Được rồi, đừng có nghịch ngợm thế."

"Không được! Để họ làm ô nhiễm lỗ tai em à! Xem ai rên giỏi hơn ai! Hừ! Dù sao cũng chẳng quen biết!" Thương Tuyết Hà thoát khỏi lòng bàn tay nàng, định hét tiếp.

Tư Dao đã nhanh hơn một bước, dùng nụ hôn khóa chặt môi cô.

Thế giới yên tĩnh lại, ngay cả cái âm thanh kỳ quái kia cũng dừng hẳn.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhắc mới nhớ... có một lần công ty mình đi teambuilding, đó là một đêm tối đen như mực không thấy rõ năm ngón tay. Mình đang nằm trên giường thì bỗng nghe thấy tiếng máy khoan điện khoan vào tường, cứ "zi zi zi zi~~" liên miên không dứt. Mình thắc mắc mãi, không hiểu sao nửa đêm rồi mà vẫn còn có người đi sửa nhà...

Ngày hôm sau, đồng nghiệp mới kể với mình rằng, cách âm của khách sạn tệ lắm, họ còn nghe thấy tiếng giường rung bần bật nữa...

Đến tận bây giờ mình vẫn không biết tiếng "máy khoan" đó rốt cuộc là cái gì... Thật sự là vô cùng khó hiểu.