Biên tập: Poem
Sau một màn hiểu lầm ầm ĩ, Thương Tuyết Hà lại thầm mắng Trần Tử Hinh thêm một trận trong lòng.
Vừa mắng đến câu thứ ba thì tin nhắn của Trần Tử Hinh lại gửi tới.
[Trần Tử Hinh]: Chiến quả thế nào rồi? Kế của mình có phải quá đỉnh không! Hai cậu thì tốt rồi, anh anh em em tình nồng ý mật, còn thương cho mình vẫn cô đơn lẻ bóng cuối tuần chẳng ai bầu bạn, cậu có phải nên mời mình một bữa không! ╮( ̄▽ ̄)╭
Thương Tuyết Hà quay đầu nhìn người bên cạnh. Tư Dao hiển nhiên cũng đã đọc được tin nhắn ấy. Cô còn đang nghĩ nên mời cô ấy ăn lúc nào, thì nghe người bên cạnh nói:
"Hay là gọi Tử Hinh qua đây ăn tối cùng đi?"
Cô cũng có ý đó, nhưng vì hôm nay là cuối tuần đầu tiên sau khi chính thức ở bên nhau, ngại không dám mở lời. Bây giờ nghe Tư Dao chủ động đề nghị, cô còn hơi bất ngờ.
"Gọi cô ấy tới, chị không sợ cô ấy làm bóng đèn à?"
"Hôm nay cô ấy giúp chúng ta rất nhiều, trả ơn là điều nên làm. Với lại cô ấy cũng nói mình ở một mình không ai bên cạnh, mời cô ấy tới nhà ngồi chơi chẳng phải rất tốt sao?" Tư Dao nghiêm túc nói, "Dù sao sau này chúng ta còn rất nhiều thời gian."
Thương Tuyết Hà vui vẻ: "Chị đúng là nghĩ cho bạn em ghê."
Tư Dao mỉm cười, vén lọn tóc rơi bên tai cô: "Là chị nên cảm ơn cô ấy, đã thay chị chăm sóc em suốt thời gian qua."
"..." Trong khoảnh khắc ấy, tim Thương Tuyết Hà lại rung động. Không kìm được mà nhào vào lòng nàng, dụi đầu như mèo con, niềm vui khó mà diễn tả.
Bên cạnh cô không thiếu những cặp đôi đang yêu, nhưng phần lớn thời gian cô chỉ nghe bạn bè than phiền nửa kia của mình vô lý ra sao, thiếu tinh tế thế nào, cãi nhau đến mức hận không thể b*p ch*t đối phương.
Giờ nghĩ lại, những vấn đề đó chắc chắn sẽ không xuất hiện giữa cô và Tư Dao, bởi bạn gái cô chín chắn, chu đáo lại hiểu chuyện.
"Thôi nào, mau gọi điện cho người ta đi."
Thương Tuyết Hà nhanh chóng gửi định vị cho Trần Tử Hinh, đồng thời gọi điện mời cô ấy tới ăn tối. Ban đầu đối phương còn thụ sủng nhược kinh, sợ làm phiền thế giới riêng của hai người. Phải đến khi Tư Dao mời thêm mấy lần mới chịu tới.
Bây giờ đã hơn năm giờ chiều, mặt trời bên ngoài dần lặn xuống. Thấy thời gian cũng gần tới, Thương Tuyết Hà vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Dù trước đó nói là cô nấu ăn, nhưng Tư Dao không hề làm "ông chủ khoanh tay", mà cùng cô bận rộn trong bếp.
"May mà hôm nay em mua khá nhiều đồ, chắc đủ ăn." Thương Tuyết Hà cảm thán. Mời người ta đến ăn mà không đủ món thì ngượng chết.
"Nếu không đủ thì chúng ta ăn thêm cơm cho no."
Nghe vậy Thương Tuyết Hà bật cười: "Em phát hiện chị ngày càng hài hước rồi đấy."
Tư Dao trêu lại: "Hay là em thích chị suốt ngày lạnh mặt với em?"
Thương Tuyết Hà đặt đậu Hà Lan xuống, quay sang nhìn nàng, nghiêng người tiến sát lại:
"Đối với em, dù chị cười hay lạnh mặt đều đẹp. Nhưng~ em thích nhất dáng vẻ chị hoàn toàn thả lỏng khi ở trước mặt em."
Lời tỏ tình thẳng thắn như vậy khiến Tư Dao không nhịn được cười. Nàng hơi cúi đầu, trán chạm trán cô rồi dùng mũi thân mật cọ nhẹ.
Trong khoảnh khắc ấm áp ấy, Thương Tuyết Hà chợt nhớ đến những chuyện ở thế giới kia.
"Em nhớ lại chuyện ở thế giới đó rồi. Lần đầu gặp Tiêu Ấu Di, cô ấy chật vật trong mưa, còn phải làm việc ở quán bar để kiếm tiền thuốc cho bà. Ở phía sau chắc chắn là chị đã chịu không ít khổ. Chị có từng hối hận vì vô tình đến thế giới đó không?"
"Nếu phải trải qua tất cả những điều ấy mới có thể gặp được em, chị thấy đáng." Tư Dao đáp.
"Nhưng ở đó chúng ta thường xuyên bất đồng, chị còn phải chịu sự ràng buộc của em. Nếu là em, chắc đã không chịu nổi."
"Chị từng định ở lại đó mãi mãi, ở bên em. Dù trở thành một người bình thường tầm thường cũng không sao. Không ngờ lại vô tình quay về." Tư Dao bật cười, "Có lẽ trong cõi u minh đã định sẵn chúng ta sẽ ở bên nhau, bất kể thân phận gì, bằng cách nào."
"Nghe thật mộng mơ." Thương Tuyết Hà cười, "Em thích."
"Nếu em hỏi xong rồi, giờ thì đến lượt chị chứ?"
Nụ cười của Tư Dao càng sâu hơn, mà Thương Tuyết Hà lại có cảm giác lạnh sống lưng, sợ nàng hỏi câu "chí mạng".
"Chị và Tiêu Ấu Di, em thích ai hơn?"
"..." Thương Tuyết Hà tròn mắt, "Không phải chứ, ghen với chính mình luôn à?! Hai người chẳng phải cùng một người sao!"
"Diện mạo vẫn có chút khác biệt." Tư Dao nghiêm túc nói, "Những phương diện khác cũng vậy."
Câu nói ấy khiến ánh mắt Thương Tuyết Hà vô thức liếc xuống. "Những phương diện khác" quả thật có khác. Thân hình Tư Dao rõ ràng quyến rũ hơn Tiêu Ấu Di, toàn thân toát lên sức hấp dẫn chết người của một người phụ nữ trưởng thành.
Cô khẽ ho một tiếng, cười trừ: "Nhưng nhìn kỹ thì cũng không khác nhiều lắm. Em đều thích! Dù là Tư Dao hay Tiêu Ấu Di, đều là chị mà."
Vừa dứt lời đã nhận được ánh nhìn "tử thần" từ Tư Dao, khiến cô run rẩy. Xem ra bắt buộc phải chọn một rồi.
"Haiz~ nếu nhất định phải chọn, vậy em nói thật nhé." Thương Tuyết Hà thở dài, cầu sinh khiến cô phải nhấn mạnh: "Em tuyên bố trước, em đều thích! Điều này là sự thật không thể thay đổi!"
"Về ngoại hình..." Cô quan sát Tư Dao từ trên xuống dưới, "Em nói thẳng nhé, không giấu nữa, em thích kiểu chị gái!"
"Còn nội tâm..." Cô đặt ngón trỏ lên ngực Tư Dao, ngay trên tim, "Nếu bên trong thân xác này không phải là chị, em chỉ đơn thuần ngưỡng mộ mà thôi. Nói ngắn gọn, người em thích là chị, dù chị là Tiêu Ấu Di hay Tư Dao."
"Đương nhiên, ngoại hình vẫn rất cộng điểm." Nói xong, mặt Thương Tuyết Hà đỏ bừng. Hồi còn đọc tiểu thuyết bách hợp, cô từng mơ có một bạn gái kiểu chị đẹp. Không ngờ chớp mắt một cái, cuộc đời đã viên mãn!
Tư Dao cắn môi nhìn cô bật cười, một lúc lâu sau mới nói: "Phát hiện ra ở vài phương diện, em thật sự rất đáng yêu."
Người bình thường vì sợ nói nhiều sai nhiều, thường sẽ chọn kiểu lời lẽ sáo rỗng như "Em thích con người chị, không phải vẻ bề ngoài". Thế mà người này lại thành thật đến mức nói hết sạch.
Nàng nghe quen những lời tỏ tình giả dối rồi, Thương Tuyết Hà là người duy nhất trung thành với trái tim mình, thẳng thắn đến mức đáng yêu.
Thương Tuyết Hà không hài lòng: "Đừng có suốt ngày bảo em đáng yêu, cứ như đang khen con nít ấy."
"Được được." Tư Dao dỗ dành, "Em giỏi nhất."
Được "Phó giám đốc Tư" khen giỏi, Thương Tuyết Hà hơi đắc ý, vui vẻ tiếp tục bóc đậu Hà Lan.
Hai người đang trò chuyện thì chuông cửa vang lên.
"Chắc Tử Hinh tới rồi." Tư Dao không dừng tay, nói: "Em ra tiếp khách đi, ở đây để chị lo."
Câu nói ấy nghe như thể Thương Tuyết Hà cũng là chủ nhân của căn nhà này vậy, khiến lòng cô khẽ rung động. Trước khi ra mở cửa, cô tranh thủ hôn Tư Dao một cái nhanh như chớp.
"Ô, cuối cùng cũng chịu tới hả, Phật tổ." Vừa mở cửa, Thương Tuyết Hà đã liếc Trần Tử Hinh, rõ ràng vẫn chưa quên chuyện bị hại quỳ "bàn phím".
Đối mặt với lời mỉa mai ấy, Trần Tử Hinh cười hì hì: "Mình mà không tới phá hai người, sợ vài tháng nữa các cậu sinh luôn cho mình đứa con nuôi ấy chứ."
"Xì!" Thương Tuyết Hà lườm cô ấy, tránh sang một bên cho cô ấy vào nhà rồi nhận túi đồ: "Cậu mua gì thế?"
"Ôi, lần đầu tới ăn chực, sao có thể tay không. Phải mang gì đó chứ."
Thương Tuyết Hà dở khóc dở cười: "Vậy nên cậu mua... bia với bộ bài?"
"Chứ sao!" Trần Tử Hinh tự hào, "Chẳng phải nói ăn tôm hùm đất à! Không có bia sao được!"
"Cậu không nói mình còn quên mất. Bia đem nấu tôm luôn, vừa hay mình quên mua."
"???"
Trần Tử Hinh theo cô vào nhà, tò mò nhìn quanh nhưng không tùy tiện chạm vào đồ đạc.
Nghe tiếng động, Tư Dao ló nửa người khỏi bếp, nhiệt tình nói: "Tử Hinh tới rồi à, Tuyết Hà em nói chuyện với cô ấy đi, tiếp đón cho tử tế."
Dáng vẻ đúng chuẩn nữ chủ nhân.
Bạn gái đã lên tiếng, Thương Tuyết Hà đâu dám qua loa. Cô lôi chiếc thùng dưới bàn trà ra, bên trong toàn đồ ăn vặt Tư Dao mua cho cô: "Thích ăn gì thì tự lấy, điều khiển TV trên bàn đó, muốn xem phim gì thì tự chọn."
Vốn định một mình trải qua cuối tuần, giờ không những có đồ ăn vặt còn có TV xem, không gian lại thoải mái, Trần Tử Hinh thấy sướng vô cùng.
Có tiếng TV làm nền, cô ấy bắt đầu tám chuyện: "Hai người vừa xác nhận quan hệ đã ở chung luôn à? Hiện đại ghê nha."
"..." Thương Tuyết Hà suýt nữa cắn trúng lưỡi, "Trời ơi, cậu nghĩ gì vậy! Hôm nay mình chỉ tới chơi thôi! Lần đầu tới đó!"
"Ôi dào, một lần lạ hai lần quen ba lần ở hẳn luôn." Trần Tử Hinh phẩy tay, "Mình hiểu mà."
"Biến đi!"
"Nhưng nói thật, căn hộ này đẹp ghê." Trần Tử Hinh nhìn quanh, "Rộng hơn cái tổ chim của tụi mình không biết bao nhiêu lần, sofa lại mềm thế này. Tan làm về nằm xem TV chắc sướng chết."
"Theo giá thị trường ở đây, dù thuê chắc cũng ba bốn nghìn tệ một tháng." Cô ấy chép miệng, "Mình ghen tị rồi."
"Mình không biết. Nhà này công ty phân cho. Tư Dao nói mỗi tháng chỉ cần trả tiền điện nước thôi."
Trần Tử Hinh đỏ mắt ghen tị, lập tức nắm tay cô: "Công ty các cậu còn tuyển người không?!"
"..." Thương Tuyết Hà giật giật khóe miệng, gạt tay cô ấy ra, "Cậu thấy công ty có phân nhà cho mình không?"
Trần Tử Hinh: "..."
Cô ấy bình tĩnh lại.
Là một bóng đèn di động, Trần Tử Hinh rất có ý thức. Cô ấy bảo Thương Tuyết Hà vào bếp phụ Tư Dao, cố tình tạo không gian riêng cho hai người.
Còn mình thì ngồi phòng khách, vừa ăn vặt vừa xem TV sung sướng.
Mặt trời hoàn toàn lặn, màn đêm buông xuống. Hai người trong bếp cuối cùng cũng hoàn thành bữa tối.
Bữa ăn này gần như do Thương Tuyết Hà tự tay làm, Tư Dao đứng bên quan sát và phụ việc khiến những công đoạn vốn rườm rà cũng trở nên thú vị.
Bia Trần Tử Hinh mang tới đều được dùng để nấu tôm, chẳng còn chút mùi cồn. Tư Dao bèn mở một chai vang đỏ thay thế.
"Tuyết Hà nói cô muốn uống rượu, vang đỏ được chứ?"
Trần Tử Hinh gật đầu như gà mổ thóc: "Tôi uống hay không không quan trọng, quan trọng là hai người có uống không."
"Báo trước, vang đỏ mình một ly là gục." Thương Tuyết Hà lập tức giơ tay từ chối.
"Vậy uống hai ngụm thôi, đừng phá không khí." Trần Tử Hinh tiếp lời.
Tư Dao vốn thường xuyên xã giao nên tửu lượng cũng tạm, nhưng bữa ăn hôm nay không phải xoay quanh rượu, nàng chỉ nhấp vài ngụm.
Ba người vừa ăn vừa trò chuyện, không khí vô cùng vui vẻ. Thương Tuyết Hà cảm thấy mời Trần Tử Hinh là quá đúng. Tư Dao bị những chủ đề cô ấy khơi ra cuốn theo, kể rất nhiều chuyện thú vị, tiếng cười không ngớt.
Ăn xong, cả ba lại tụm lại chơi Đấu địa chủ, chơi tới hơn mười giờ. Trần Tử Hinh chẳng thắng được mấy ván.
Lại thêm một ván địa chủ bị "nông dân" lật kèo, Trần Tử Hinh quăng bài: "Không chơi nữa không chơi nữa! Hai vợ chồng các cậu cả tối thắng mình. May mà không đánh tiền."
Thương Tuyết Hà cười nhạo: "Ai bảo ván nào cậu cũng tranh làm địa chủ, vận may lại thối."
"Hừ." Trần Tử Hinh đứng dậy, "Đánh không lại thì né. Mình về ngủ đây."
"Ê, chơi thêm mấy ván nữa đi." Thương Tuyết Hà còn chưa đã.
"Nhìn giờ đi, mười rưỡi rồi đó, mình về đây."
Thương Tuyết Hà nhìn đồng hồ: "Ôi thật này... vậy mình cũng về."
Tư Dao cũng đứng dậy lấy chìa khóa: "Vậy để tôi đưa hai người."
"Không không!" Trần Tử Hinh lập tức kéo tay nàng lại, "Cô tối nay có uống rượu, lái xe khi có cồn là không được! Bị cảnh sát bắt là trừ điểm đó!"
Thương Tuyết Hà nghe vậy lập tức hưởng ứng: "Đúng! Không được lái xe khi uống rượu!"
Chỉ uống một chút và hoàn toàn tỉnh táo, Tư Dao: "..."
"Vậy em với Tử Hinh cùng về." Thương Tuyết Hà vẫy tay với Tư Dao, nắm tay Trần Tử Hinh định kéo đi, nhưng bị cô ấy hất ra.
"Mình không cần cậu theo về. Cậu uống rượu, nhỡ dọc đường nổi điên làm gì mình thì sao? Mình tự về được." Trần Tử Hinh nháy mắt với cô, "Cậu nhìn bạn gái cậu đi, tối uống rượu một mình ở nhà lỡ ngất xỉu thì sao? Cậu không ở lại chăm sóc người ta à?"
Thương Tuyết Hà: "???"
Cô quay đầu nhìn Tư Dao.
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Tử Hinh, một kỳ nữ luôn không ngừng "nhảy múa" qua lại trên bờ vực của việc bị ăn đòn.