Biên tập: Poem
"Cô Tư." Vị bác sĩ đẩy gọng kính trên sống mũi, xem kỹ bệnh án của Tư Dao để xác nhận lại: "Chẳng phải lịch tái khám là vào ngày mai sao?"
Tư Dao vô cảm chỉ vào lớp gạc dày cộm trên trán mình: "Lớp gạc trên đầu tôi tháo ra được chưa? Bao giờ thì có thể cắt chỉ vết thương?"
Trước đó nàng cảm thấy chẳng sao cả, nhưng sau khi gặp Thương Tuyết Hà, một phần nàng không muốn để đối phương lo lắng khi thấy mình quấn lớp gạc lớn như vậy trên đầu. Mặt khác... con gái làm đẹp vì người mình yêu.
Tư Dao cũng cảm thấy quấn lớp gạc này trông rất xấu, nàng không muốn Thương Tuyết Hà nhìn thấy vì sợ sẽ làm ảnh hưởng đến hình tượng của mình.
"Không cần cắt chỉ đâu, đây là loại chỉ tự tiêu." Vị bác sĩ khựng lại một chút: "Để tôi kiểm tra tình hình hồi phục của vết thương cho cô."
Bác sĩ hỏi thêm vài câu về tình trạng sức khỏe, Tư Dao đều lần lượt trả lời. May mắn là vết thương phục hồi rất tốt, Tư Dao cuối cùng cũng thoát khỏi lớp gạc dày cộm xấu xí kia để thay bằng một miếng băng cá nhân mỏng nhẹ.
"Có để lại sẹo không bác sĩ?" Tư Dao vẫn chưa yên tâm. Trước đây nàng chưa từng bận tâm đến vấn đề này, nhưng giờ thì khác, nàng buộc phải để ý.
"Còn tùy vào cơ địa phục hồi của da, nhưng với tình trạng này thì xác suất để lại sẹo là rất thấp." Bác sĩ quan sát kỹ rồi nói tiếp: "Nếu cô vẫn không yên tâm thì lát nữa sang khoa da liễu đăng ký khám để lấy thuốc bôi."
Rời khỏi bệnh viện, nàng còn đặc biệt nhắn tin nhờ bạn mình mua giúp một tuýp kem trị sẹo.
Sau đó nàng ngồi trong xe, theo bản năng mở khung chat với Thương Tuyết Hà định gửi tin nhắn, nhưng ngón tay vừa cử động lại khựng lại.
Nàng không thể ngờ rằng mình và Thương Tuyết Hà lại gặp nhau trong hoàn cảnh và thân phận như thế, cứ như thể định mệnh đang trêu đùa nàng vậy, người sếp năm xưa giờ lại trở thành cấp dưới của nàng.
Sau khi bình tĩnh lại, nàng lo lắng Thương Tuyết Hà sẽ cảm thấy hụt hẫng vì sự chênh lệch này, nhưng nhất thời nàng lại chẳng biết phải an ủi đối phương ra sao, chỉ đành tìm cách bù đắp ở những phương diện khác.
Chiếc xe dừng lại một lát rồi khởi hành, Tư Dao ghé vào một cửa hàng thương hiệu mà nàng vẫn thường lui tới. Nàng không rõ Thương Tuyết Hà thích gì, nhưng thấy trên tay cô trống không nên muốn mua một chiếc lắc tay tặng cô, xem như món quà nhỏ mừng ngày tái ngộ.
"Chị ơi, mẫu lắc tay này là thiết kế mới nhất của mùa này, cũng là mẫu bán chạy nhất tại cửa hàng em đấy ạ!" Cô nhân viên bán hàng quen thuộc cười rạng rỡ: "Dù là chị tự đeo hay tặng bạn thân thì đều vô cùng phù hợp!"
Nhân viên đeo thử lắc tay lên cho nàng xem hiệu ứng, Tư Dao liếc nhìn sơ qua, dưới ánh đèn huỳnh quang nó trông rất rực rỡ, nếu dùng làm quà tặng thì đúng là không còn gì hợp hơn.
Nàng nhìn qua nhãn giá, mức giá không đắt, nhưng đó cũng chỉ là "không đắt" theo tiêu chuẩn của nàng.
"Chị ơi, vậy em gói mẫu này cho chị nhé." Nhân viên đặt chiếc lắc tay lại vào hộp định đi in hóa đơn, nụ cười trên mặt tươi rói. Đối với vị khách sộp lần nào đến cũng chốt đơn nhanh gọn thế này, cô nàng hận không thể tự tiếp thị luôn cả bản thân mình.
"Đợi đã."
Tư Dao nhíu mày do dự một chút: "Tôi không lấy nữa."
Dưới ánh mắt thất vọng của nhân viên bán hàng, nàng bước ra khỏi cửa hiệu. Ngay khoảnh khắc vừa rồi, trong lòng Tư Dao chợt lóe lên một ý nghĩ.
Nàng mua một món quà vốn dĩ quá đỗi bình thường đối với mình như vậy, liệu người nhận có thực sự vui vẻ không?
Ngay sau khi gặp Thương Tuyết Hà vào buổi chiều, nàng đã lập tức yêu cầu bộ phận nhân sự gửi sơ yếu lý lịch của cô qua. Kinh nghiệm cá nhân bình thường, gia cảnh lại càng đơn giản.
Người ta thường nói chỉ những người cùng một tầng lớp mới có thể chơi chung với nhau. Vòng bạn bè của Tư Dao ai nấy đều có bản lý lịch huy hoàng, loại hồ sơ bình thường thế này nàng chỉ thấy khi đi phỏng vấn tuyển dụng người khác.
Vậy nên, nếu nàng dùng tiêu chuẩn đối đãi với bạn bè mình để đối xử với Thương Tuyết Hà, liệu cô có tiếp nhận nổi không?
Tư Dao đứng chôn chân tại chỗ suy nghĩ hồi lâu, rồi quay người đi xuống tầng dưới. Ở đó có một cửa hàng quà tặng cao cấp, có lẽ so với những món đồ xa xỉ ở tầng trên, một món quà nhỏ giản đơn mới không khiến Thương Tuyết Hà cảm thấy áp lực tâm lý.
Nàng dạo một vòng quanh cửa hàng, xem rất nhiều thứ, cuối cùng chọn một con thỏ bông hoạt hình và một bộ mô hình trang trí nhỏ xinh.
Giá cả so với những món quà đắt đỏ kia chỉ là muối bỏ bể, nhưng đó lại là món quà mà Tư Dao đã nghiêm túc cân nhắc và lựa chọn.
...
Thương Tuyết Hà lại mất ngủ.
Trước đó là vì Tiêu Ấu Di, còn đêm nay là vì Tư Dao.
Cô nằm trên giường trằn trọc thao thức, trong đầu toàn là những lời Trần Tử Hinh đã nói. Cô thấy Trần Tử Hinh nói rất có lý, nhưng thâm tâm lại bướng bỉnh không muốn tin.
Đến lần trở mình thứ năm, Thương Tuyết Hà với lấy chiếc điện thoại bên gối bật sáng màn hình. Lịch sử trò chuyện với Tư Dao vẫn dừng lại ở cuộc hẹn ăn tối vào ngày mai đã chốt từ chiều.
Cô nhấn vào ảnh đại diện của Tư Dao xem đi xem lại. Trước khi gặp người thật, cô cứ ngỡ tấm ảnh này là ảnh mạng, giờ thì cô có thể khẳng định một trăm phần trăm đó chính là bản thân Tư Dao.
Gương mặt của Tư Dao vô thức hiện lên trước mắt cô, rất giống Tiêu Ấu Di, nhưng lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt, khí chất trên người nàng cũng thanh lãnh khiến người ta không dám đến gần.
Dù khi đối mặt với cô, ánh mắt Tư Dao luôn chứa đựng ý cười, nhưng cô hiểu rõ đó chỉ là vì mình là Thương Tuyết Hà mà thôi.
Cô nhấn vào xem vòng bạn bè của Tư Dao, khá bất ngờ khi thấy nàng chia sẻ rất nhiều về cuộc sống thường nhật.
Cuối tuần nàng sẽ tụ tập cùng bạn bè, những bức ảnh chụp ra vô cùng lung linh. Trong những tấm hình chụp chung, nàng luôn là người nổi bật nhất, như thể những người khác đều chỉ làm nền cho nàng.
Thỉnh thoảng nàng cũng chia sẻ một vài bài viết có chiều sâu.
Bên cạnh nàng không thiếu bạn bè, Thương Tuyết Hà bỗng cảm thấy có chút an lòng. Ở thế giới này, Tư Dao không còn cần sự bảo vệ của cô nữa, cũng không còn lẻ bóng một mình.
Nhưng nếu vậy... ý nghĩa của cô đối với Tư Dao là gì đây?
...
Thương Tuyết Hà cả đêm ngủ không ngon giấc, sáng sớm thức dậy đôi mắt đã thâm quầng như gấu trúc. Cô vệ sinh cá nhân và thay quần áo như thường lệ rồi bắt đầu trang điểm, khi trang điểm còn đặc biệt dùng kem che khuyết điểm để giấu đi quầng thâm kia.
Sau đó mới ra khỏi nhà đi làm.
Trong lúc xuống lầu, theo thói quen cô lấy điện thoại ra, vừa mở WeChat thì các tin nhắn chưa đọc mới đồng loạt nhảy ra. Tư Dao đã gửi cho cô một tin nhắn chúc ngủ ngon từ tối qua mà cô không hề hay biết.
Khóe môi Thương Tuyết Hà vô thức cong lên, cảm giác trống trải trong lòng dường như được lấp đầy đôi chút, cô gõ chữ trả lời một câu chào buổi sáng.
Vừa xuống đến tầng trệt, Tư Dao đã phản hồi ngay bằng một tin nhắn thoại dài vài giây.
Tư Dao: "Chào buổi sáng, sao tối qua cục cưng không trả lời tin nhắn thế, ngủ sớm vậy sao?"
Giọng nói của Tư Dao truyền qua loa điện thoại, mang theo chút lười biếng đặc trưng của buổi sớm, trầm thấp và êm ái đến mức khiến người ta tan chảy.
Chỉ là cô không ngờ Tư Dao vừa mở lời đã gọi "cục cưng", nghe thì có vẻ thuận miệng thôi, nhưng trớ trêu thay lúc cô mở tin nhắn thoại lại có người đi ngang qua.
Đối phương nghe thấy hết, kinh ngạc quay sang nhìn cô một cái. Thương Tuyết Hà đỏ bừng mặt, cúi đầu rảo bước thật nhanh ra ngoài.
Đợi đến khi đi xa một đoạn, cô mới nhấn giữ nút ghi âm đáp lại: "Ừm... tối qua hơn chín giờ em đã lên giường rồi, vừa mới thấy tin nhắn của chị xong."
Tin nhắn vừa gửi đi, cô thấy trạng thái đối phương đang nhập văn bản, rồi lại dừng lại, một lúc sau mới có tin nhắn chữ gửi đến.
[Tư Dao]: Em mua giúp chị một phần bữa sáng được không?
Thương Tuyết Hà khựng bước, cô nhìn sạp quẩy chỉ cách mình vài mét, rồi nhanh chóng gõ chữ trả lời.
[Thương Tuyết Hà]: Chị muốn ăn gì?
[Tư Dao]: Em ăn gì chị ăn nấy.
"Cô em, hôm nay vẫn lấy quẩy chứ?" Ông chủ đang cán bột nhận ra Thương Tuyết Hà nên chủ động chào hỏi.
Thương Tuyết Hà cười gượng gạo: "Cho em một cốc sữa đậu nành đi ạ."
Cô nhấp hai ngụm sữa đậu nành nóng hổi vừa ra lò, dù rất nóng nhưng cô không có ý định mang đến công ty nhâm nhi, mà uống hết sạch ngay trên đường đi.
Đến dưới lầu công ty, cô không chút do dự bước vào quán cà phê, gọi một ly Latte nóng và bánh sừng bò vừa nướng.
Thương Tuyết Hà giữ lại một phần bánh sừng bò cho mình, nhìn phần ăn còn lại, cô hơi ngập ngừng nói với nhân viên: "Phần này em có thể giao lên lầu giúp tôi được không?"
Nhân viên nhanh chóng đồng ý, Thương Tuyết Hà khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nếu tự tay cầm vào văn phòng, chẳng biết đồng nghiệp sẽ bàn tán ra sao.
Nếu là cô bị nói ra nói vào thì cô chẳng ngại mà "chiến" một trận, nhưng Tư Dao thì không được. Nàng vốn là người mới được bổ nhiệm xuống, tốt nhất là không nên gây thêm rắc rối.
Sau đó, cô vẫn đợi thang máy lên lầu và chấm công như mọi ngày.
Thương Tuyết Hà vừa cắn một miếng bánh sừng bò thì biểu tượng WeChat dưới góc màn hình máy tính bắt đầu nhấp nháy.
Là Tư Dao gửi tới, chắc là đã nhận được bữa sáng. Thương Tuyết Hà tiện tay mở ra xem.
[Tư Dao]: Cảm ơn bữa sáng của em nhé, chị hơi bất ngờ đấy.
[Thương Tuyết Hà]: Bất ngờ chuyện gì?
Thương Tuyết Hà thầm nghĩ chắc nàng bất ngờ vì mình nhờ người đưa lên tận nơi, đang định bụng chờ Tư Dao khen mình thông minh.
[Tư Dao]: Chị cứ tưởng em sẽ mua quẩy và sữa đậu nành cơ.
Thương Tuyết Hà: "..." Nếu hôm nay Tư Dao không nhờ mua hộ, thì xác suất cao bữa sáng của cô chính là sữa đậu và quẩy thật.
Nhưng bữa sáng bình dân vài đồng bạc đó rõ ràng không hợp với "Phó giám đốc Tư" hiện tại, có điều cô không thể nói thẳng ra như vậy.
[Thương Tuyết Hà]: Chẳng phải trước đây chị còn chê đồ chiên rán không tốt cho sức khỏe sao. Latte ăn kèm bánh mì cũng thơm mà.
[Tư Dao]: Nói thì nói vậy thôi, chứ quẩy thật ra cũng ngon lắm, chị hơi nhớ vị đó rồi.
Thương Tuyết Hà im lặng, cô không thể thốt ra câu "vậy mai em mua cho chị".
Đối phương dường như nhận ra sự im lặng của cô, liền nhanh chóng gửi thêm một tin nhắn khác.
[Tư Dao]: Tối nay muốn ăn gì nào?
[Thương Tuyết Hà]: Em sao cũng được, chị quyết định đi.
Để dòng chữ bớt vẻ lạnh lùng, Thương Tuyết Hà còn gửi kèm một sticker chú mèo có vết son môi trên mặt.
[Thương Tuyết Hà]: [Ảnh: Đẹp quá cũng là một cái tội.jpg]
[Tư Dao]: Đã nói là đưa em đi ăn ngon, đương nhiên phải ưu tiên ý kiến của em chứ.
Tư Dao nhắn xong câu này, liền gửi ngược lại chính cái sticker cô vừa gửi.
[Tư Dao]: [Ảnh: Đẹp quá cũng là một cái tội.jpg]
Chẳng hiểu sao, nhìn cái sticker này rồi tưởng tượng đến khuôn mặt lạnh lùng của người gửi, Thương Tuyết Hà thấy buồn cười vô cùng. Cô nén cười gõ chữ trả lời.
[Thương Tuyết Hà]: Em đã bảo là sao cũng được mà, cứ đùn đẩy mãi là trời tối mịt bây giờ.
Thương Tuyết Hà định gửi kèm sticker Teletubbies đập bóng, nhưng tay run thế nào lại bấm nhầm vào cái bên cạnh – hình động một con mèo xấu xí đang ngồi trên bàn gãi mông.
Lần này đối phương không dùng lại cái sticker mèo xấu xí gãi mông của cô nữa.
[Tư Dao]: Thế nên em quyết định nhanh đi [Biểu tượng gõ đầu]
Thương Tuyết Hà thở dài, nếu Tư Dao đã kiên trì như vậy, cô sẽ cho nàng biết thế nào là "sự hiểm ác của xã hội".
[Thương Tuyết Hà]: Đã vậy thì chúng ta đi ăn quán vỉa hè đi!
Cô cứ ngỡ Tư Dao vì muốn từ chối không gian lộn xộn của quán vỉa hè mà sẽ cố nghĩ ra một nhà hàng nào đó, không ngờ đối phương lại nhắn lại một chữ: "Được".
Thương Tuyết Hà: "???"
[Tư Dao]: Vậy tan làm em đợi chị một chút, chúng ta cùng đi.
[Tư Dao]: [Ảnh: Đẹp quá cũng là một cái tội.jpg]
Lần thứ ba nhìn thấy cái sticker này, Thương Tuyết Hà cạn lời, nghi ngờ không biết có phải kho sticker của ai đó nghèo nàn đến mức chưa từng lưu cái nào khác không.
[Thương Tuyết Hà]: Đừng có bắt chước, sao lại chôm sticker của em.
[Tư Dao]: Thế chị chôm luôn em nhé?
[Thương Tuyết Hà]: [Ảnh: Người đẹp cạn lời.jpg]
[Tư Dao]: Em gửi cho chị ít sticker đi để mình lưu lại.
[Thương Tuyết Hà]: Chi vậy?
[Tư Dao]: Để sau này dùng khi nhắn tin với em chứ.
[Thương Tuyết Hà]: Thật ra không gửi sticker cũng chẳng sao mà, có khác gì đâu.
Thương Tuyết Hà chỉ cảm thấy việc lưu một đống sticker vô thưởng vô phạt chỉ để nhắn tin với mình là không cần thiết, dù không có chúng cô vẫn hiểu được ý tứ trong lời nói của Tư Dao.
[Tư Dao]: Nhưng như vậy chị cảm thấy có thể chạm đến gần trái tim em hơn một chút.
Tác giả có lời muốn nói:
Sếp Tư: Tôi đã chủ động đến mức này rồi cơ mà (Ám chỉ)