Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 39

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Cuối tuần, hai người hẹn nhau về nhà họ Tiêu dùng bữa.

Vốn dĩ định ăn trưa nhưng khi cả hai vừa chuẩn bị ra khỏi cửa, bên ngoài đột nhiên đổ một trận mưa rào. Những hạt mưa to như hạt đậu đập vào cửa kính kêu lộp bộp, mưa lớn đến mức nhất thời không thể ra ngoài được.

"A, sao thời tiết hôm nay lại tệ thế này chứ." Thương Tuyết Hà gục mặt xuống bệ cửa sổ, hai tay chống cằm, nhìn bầu trời u ám đen kịt bên ngoài, vẻ mặt vô cùng phiền muộn.

"Bao giờ mưa mới tạnh đây, không lẽ định mưa đến tận trưa sao?"

Tư Dao vừa đi rót ly nước đã nghe thấy ai đó cứ lẩm bẩm mãi, nội dung không ngoài việc oán trách cơn mưa này đã ngăn cản họ ra ngoài.

"Nhìn thế này chắc một lúc nữa cũng chưa tạnh ngay đâu." Nàng cùng Thương Tuyết Hà đứng bên cửa sổ quan sát tình hình, "Hay là tôi gọi điện cho bà nội nhé, tranh thủ lúc bà chưa bắt đầu nấu cơm trưa, bảo bà đừng làm nữa."

"Thế không được! Đã hẹn là đi ăn trưa rồi, sao có thể lỡ hẹn được!" Thương Tuyết Hà còn để tâm chuyện này hơn cả nàng. Tư Dao bất đắc dĩ nói: "Nhưng bây giờ mưa lớn như vậy, lái xe rất nguy hiểm."

Sau một hồi khuyên nhủ, Thương Tuyết Hà nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường: đợi đến chiều nếu mưa tạnh thì họ sẽ qua đó ăn cơm tối. Thấy cô nàng kiên trì như vậy, Tư Dao cũng chỉ đành chiều theo.

Sau khi liên lạc với bà nội Tiêu, đầu dây bên kia nghe tin họ không đến được, tuy ngoài miệng nói không sao nhưng Tư Dao vẫn cảm nhận được người già có chút hụt hẫng. Đến khi nghe nói họ sẽ qua ăn tối, bà lại trở nên vui vẻ hẳn lên.

"Tôi nói với bà rồi." Kết thúc cuộc gọi, Tư Dao thực sự rất tò mò, "Tại sao cô lại quyết tâm nhất định phải đi vào hôm nay thế, để cuối tuần sau đi chẳng phải cũng vậy sao?"

"Không giống nhau mà." Thương Tuyết Hà tiếp tục chống cằm ngắm mưa, "Đã hẹn là hôm nay rồi. Bình thường cô bận rộn công việc, không thể thường xuyên gặp mặt, bà nội chắc chắn còn mong chờ bữa cơm này hơn cả cô nữa. Nếu chúng ta không đi, bà cụ nhất định sẽ rất thất vọng. Chúng ta còn trẻ, chịu khó một chút cũng chẳng sao, dù sao cũng phải đi, làm cho bà vui vẻ chẳng phải tốt hơn sao."

Tư Dao đứng sau lưng cô, không kìm được ý định muốn xoa đầu Thương Tuyết Hà nhưng vào khoảnh khắc định đưa tay lên, nàng đã dừng lại.

Nàng có thể cảm nhận rõ ràng thời gian gần đây, giữa hai người đang lan tỏa một bầu không khí mập mờ, mà độ hảo cảm của Thương Tuyết Hà dành cho nàng đã đạt đến mức 70, điều này hoàn toàn đi ngược lại với dự định ban đầu là tích lũy chỉ số chán ghét.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, lựa chọn Thương Tuyết Hà đồng nghĩa với việc từ bỏ tất cả ở thế giới hiện thực: gia đình, bạn bè, thành tựu để ở lại thế giới không biết là thật hay ảo này.

Giữa thế giới hiện thực và Thương Tuyết Hà, trong thời gian ngắn nàng vẫn chưa thể đưa ra lựa chọn.

Đến chiều, trận mưa lớn cuối cùng cũng tạnh nhưng thời tiết vẫn không chuyển biến tốt hơn, bầu trời vẫn đen kịt như thể có thể đổ mưa bất cứ lúc nào.

Tranh thủ lúc mưa tạnh, hai người vội vàng thu dọn đồ đạc xuất phát đến nhà họ Tiêu.

May mắn là trên đường không mưa, sau cơn mưa đường sá vắng vẻ, thời gian đến nhà họ Tiêu còn nhanh hơn bình thường.

Trước khi qua đây, Tiêu Ấu Di không thông báo trước, giờ này khả năng cao là bà nội vẫn đang ngủ trưa. Vì vậy, để không làm bà thức giấc, hai người đứng trước cửa, khom lưng rón rén mở khóa.

Nếu không phải hàng xóm nhận ra Tiêu Ấu Di, chắc họ đã tưởng nhà họ Tiêu có trộm đột nhập.

"Suỵt." Chìa khóa vừa tra vào ổ, Thương Tuyết Hà đã ra hiệu im lặng, "Nhẹ tay thôi."

Tiêu Ấu Di: "..." Người này có phải là hơi nhạy cảm quá rồi không.

Khó khăn lắm mới mở được cửa, trong phòng khách quả nhiên không có một bóng người, cửa phòng bà nội Tiêu khép hờ. Thương Tuyết Hà nhón chân đi tới, nhìn qua khe cửa vào bên trong.

Bà nội Tiêu đang ngủ rất say, cô quay đầu lại ra dấu bằng miệng với Tiêu Ấu Di: "Đang ngủ."

Trên bàn vẫn bày biện những túi rau bà mua từ sáng sớm. Đậu Hà Lan xanh mướt là món Tiêu Ấu Di thích ăn, còn vài món khác đều là những thứ bà đã hỏi thăm cháu gái trước đó về sở thích của Thương Tuyết Hà.

Thương Tuyết Hà quay lại phòng khách, kéo chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, nhìn đống rau trong túi, khẽ nói: "Tôi tước xơ đậu Hà Lan cho, cô mang rau xanh đi rửa đi."

Gian bếp nhỏ hẹp, Tiêu Ấu Di rửa rau trong bếp, Thương Tuyết Hà ngồi ở phòng khách tước đậu. Cô ngồi trên chiếc ghế thấp, đầu khẽ đung đưa, trông tâm trạng có vẻ rất vui vẻ.

Chỉ là chưa đợi cô tước xong phần đậu đó, đồng hồ sinh học của bà nội Tiêu đã đánh thức bà dậy. Nghe thấy tiếng động nhỏ bên ngoài, bà liền đứng dậy ra xem.

Nhìn thấy người trong phòng khách, bà nội Tiêu tỏ ra rất ngạc nhiên, gương mặt lập tức hằn lên những nếp nhăn vì nụ cười rạng rỡ: "Chao ôi! Hai đứa về rồi đấy à!"

"Về rồi ạ, bà nội." Thương Tuyết Hà lập tức đứng dậy khỏi ghế, bước tới đỡ bà nội Tiêu ra ngoài, "Dạo này sức khỏe bà thế nào ạ? Nhà mới bà ở có quen không?"

"Tốt cả, tốt cả." Bà nội Tiêu liên tục đáp lời, vỗ vỗ mu bàn tay cô, cười nói: "Cảm ơn cháu nhé, tầng một đúng là thuận tiện hơn trên lầu nhiều lắm..." Đang nói, bà liếc thấy chậu đậu Hà Lan dưới đất, "Cháu là khách, sao có thể để cháu làm việc được! Ấu Di!"

Tiêu Ấu Di vừa lau tay vừa từ bếp đi ra, gọi một tiếng bà nội. Bà nội Tiêu liền nói ngay: "Tuyết Hà khó khăn lắm mới đến nhà mình một chuyến, con dẫn con bé đi dạo quanh đây đi, việc cơm nước cứ để bà lo."

"Không cần đâu bà nội." Thương Tuyết Hà vội vàng từ chối, "Chúng cháu thích tự tay làm mà, nhặt chút rau cũng không có gì đâu ạ."

"Thế sao được!" Bà nội Tiêu nghiêm mặt nói, "Cái thân già này của bà vẫn chưa đến mức nấu bữa cơm cũng phải để con cháu giúp đỡ đâu. Nghe lời bà, để Ấu Di dẫn cháu đi dạo một chút, nhớ về ăn cơm tối là được!"

Thương Tuyết Hà có chút bất đắc dĩ nhưng thái độ của bà nội Tiêu rất kiên quyết. Trong lúc giằng co, Tiêu Ấu Di bước tới: "Vậy chúng ta đi thôi, tôi dẫn cô đi loanh quanh gần đây."

"Được rồi." Thương Tuyết Hà đành phải thỏa hiệp.

Hai người vừa mở cửa, bà nội Tiêu liền dặn dò: "Mang ô theo đi, nhỡ trời mưa còn có cái mà che."

Khu tập thể cũ ngoài một công viên nhỏ ra thì chẳng còn nơi nào để giải trí. Trong công viên có một hố cát, bình thường rất nhiều người già đưa cháu đến chơi nhưng hôm nay vừa trải qua một trận mưa xối xả, hố cát đã ngập sũng nước.

Bên cạnh là một vài thiết bị tập thể dục đơn giản, Thương Tuyết Hà đi đến khu xà đơn, vừa giơ tay lên đã nắm được thanh xà thấp nhất.

Cô chợt nhớ lại hồi học tiểu học, bên cạnh sân bóng đá cũng có mấy cột xà đơn, khi đó đám học sinh nam nữ thường hay tụ tập treo người lên xà để chơi đùa. Thương Tuyết Hà cũng là một trong số đó, cô thích giống như những bạn học khác, treo ngược người trên xà đơn, so xem ai treo được lâu hơn.

Những bạn học giỏi hơn sau khi treo ngược còn có thể đu đưa như chơi xích đu, rồi thực hiện động tác gập bụng.

Nhớ lại chuyện cũ năm xưa, lòng Thương Tuyết Hà không khỏi dâng lên một hồi cảm thán. Cô bước đến bên thanh xà cao hơn một chút, kiễng chân, hai tay thuận lợi nắm chặt lấy thanh xà.

"Cô đã thấy cảnh 'treo ngược người' bao giờ chưa?"

"Cái gì cơ?"

Thương Tuyết Hà không đáp, cô nhấc chân, dốc sức muốn móc vào thanh xà. Tiêu Ấu Di đứng bên cạnh quan sát động tác của cô.

Nàng lẩm bẩm: "Tôi thấy cô bây giờ giống một con khỉ hơn đấy."

"Quá đáng rồi nha." Thương Tuyết Hà dùng sức, thành công treo ngược người trên xà đơn, trong lòng thầm cảm thán dù bao nhiêu năm trôi qua, mình vẫn phong độ như xưa.

"Cô cẩn thận kẻo ngã!" Tiêu Ấu Di không ngờ cô lại treo lên thật, chuyến này nếu ngã cắm đầu xuống đất thì không phải chuyện đùa, nàng vội vàng bước tới định đỡ lấy cô.

Nào ngờ Thương Tuyết Hà dùng lực gập bụng một cái, trực tiếp ngã nhào vào lòng nàng.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Ấu Di siết chặt vai cô, không nhịn được hỏi: "Cô không mệt sao?"

Thương Tuyết Hà chớp chớp mắt với nàng: "Eo tôi khỏe lắm."

Tiêu Ấu Di liếc nhìn một cái: "Tôi chỉ sợ cô gãy chân thôi."

"Vậy cô có muốn bế tôi xuống không?"

Tiêu Ấu Di thành thật đáp: "Tôi không, bế không nổi."

"Được rồi." Thương Tuyết Hà thở dài một tiếng, đang định leo xuống thì giữa chừng bắp chân đột nhiên bị chuột rút khiến cả người cô căng cứng, cơ thể mất kiểm soát sắp ngã xuống.

Trước khi mông chạm đất, một bàn tay đã kịp thời đỡ lấy khoeo chân cô.

Thương Tuyết Hà chớp mắt, hoàn hồn sau sự cố bất ngờ, cô đang được Tiêu Ấu Di bế kiểu công chúa.

Chẳng cần phải nói, lần đầu tiên được người ta bế như thế này, cô có xu hướng mặt đỏ tim đập nhanh.

Tiêu Ấu Di chậm rãi đặt cô đứng vững trên mặt đất, dùng giọng điệu trách móc nói: "Đã bảo cô cẩn thận rồi, lúc nào cũng nghịch ngợm như trẻ con vậy."

"Biết rồi biết rồi, chỉ có cô là lớn, cô là lớn nhất được chưa." Ánh mắt cô vô tình rơi vào một nơi nào đó, lúc nãy tựa vào lòng Tiêu Ấu Di, cô lại một lần nữa nhận thức rõ ràng rằng nàng vô cùng... lớn.

Tiêu Ấu Di lập tức dùng tay che mắt cô lại: "Cô đang nhìn đi đâu đấy?"

"Hi hi hi." Thương Tuyết Hà lùi lại hai bước, đến khoảng cách an toàn mới thành thật nói: "Ngực!"

Nói xong cô liền vắt chân lên cổ mà chạy, Tiêu Ấu Di có chút thẹn thùng xen lẫn tức giận, nhưng không đuổi theo.

Thương Tuyết Hà chạy được một đoạn cảm thấy không đúng lắm, lại quay trở lại, thắc mắc hỏi: "Sao cô không đuổi theo tôi?"

Nào ngờ Tiêu Ấu Di chỉ tựa lưng vào xà đơn, khoanh tay nhìn cô: "Thấy cô tinh lực dồi dào không có chỗ xả, vận động một chút cũng tốt."

"... Xì."

Hai người ở khu thiết bị một lúc thì trời lại bắt đầu mưa, lất phất không ngừng.

"Chúng ta về trước đi." Thương Tuyết Hà nhìn đám mây đen trên đỉnh đầu, đoán chừng trận mưa này còn kéo dài một lúc nữa, may mà không phải mưa xối xả như buổi sáng.

Mưa không lớn lắm nhưng gió lại to, may mắn là sau khi về đến nhà, trên người Tiêu Ấu Di không bị ướt nhiều.

Nàng vừa cất ô xong đã nghe thấy bà nội Tiêu thốt lên kinh ngạc: "Sao lại để ướt thế này! Mau, mau đi tắm đi! Kẻo lại cảm lạnh bây giờ."

"Không sao đâu bà nội, áo khoác bị ướt thôi, phơi một chút là khô ấy mà." Thương Tuyết Hà cởi áo khoác ra nhưng lớp áo lót bên trong vẫn có thể thấy một vệt nước nhạt trên lưng, tóc cũng bị ướt một phần.

Tiêu Ấu Di nhớ ra, lúc nãy là Thương Tuyết Hà cầm ô, chiếc ô đó che chắn cho nàng kín mít nên mưa tự nhiên đều tạt vào người Thương Tuyết Hà.

Nàng bước tới, mỉm cười với bà nội Tiêu: "Bà nội, để con xử lý là được rồi, bà đừng lo."

Nói xong liền kéo người vào phòng mình.

Đây là lần đầu tiên Thương Tuyết Hà vào phòng của Tiêu Ấu Di, trong phòng chỉ có một chiếc giường đơn nhỏ, bàn học nhỏ và một tủ quần áo nhỏ, ngoài ra không còn gì khác.

Cũng vì là nhà mới chuyển đến, trong phòng sạch sẽ đến mức không có chút hơi thở sinh hoạt nào.

Cô bị Tiêu Ấu Di kéo ngồi xuống giường, sau đó thấy Tiêu Ấu Di lấy máy sấy tóc và lược từ trong ngăn kéo ra.

Nghe tiếng máy sấy ù ù bên tai, Thương Tuyết Hà thoải mái nheo mắt lại, khoan khoái đến mức không nhịn được mà ngáp một cái. "Buồn ngủ quá đi." Cô nói.

Bây giờ chưa đến năm giờ chiều, bình thường giờ này trời vẫn còn sáng nhưng lúc này nhìn qua cửa sổ chỉ thấy một ngày mưa âm u, tiếng mưa tí tách đập vào cửa kính.

Tư Dao biết hôm nay Thương Tuyết Hà vì muốn qua đây nên đã dậy từ rất sớm, bây giờ buồn ngủ là chuyện đương nhiên. Nàng nhìn tấm chăn nệm sạch sẽ ngăn nắp trên giường, bèn nói: "Vậy cô ngủ đi."

Thương Tuyết Hà ậm ừ đáp lời, thấy cô thực sự buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, Tư Dao nhanh chóng sấy khô tóc cho cô.

Người này vừa chạm gối đã ngủ thiếp đi.

Tư Dao không thấy buồn ngủ, bèn xuống bếp phụ giúp.

Trên bếp đang hầm thịt, trong không khí tràn ngập mùi thịt thơm phức, bà nội Tiêu vừa thái rau vừa trò chuyện với nàng.

"Ấu Di này, đi làm có gặp được chàng trai nào vừa ý không cháu?"

"Dạ không có, bà nội." Tư Dao thành thật đáp, "Cháu chưa nghĩ đến chuyện đó."

"Ừm, không vội, cứ từ từ thôi, tìm đối tượng là phải mở to mắt ra, đừng để bị lừa nhé!"

Tư Dao hiếm khi trò chuyện với người lớn về chuyện tình cảm, tình cờ hôm nay lại có chút hứng thú, bèn thuận theo lời bà nội Tiêu mà hỏi: "Vậy bà nội, bà thấy đối tượng như thế nào là tốt ạ?"

"Ấu Di của chúng ta giỏi giang như vậy, đương nhiên phải tìm người toàn tâm toàn ý đối tốt với cháu, có tiền hay không không quan trọng, nhất định phải có chí tiến thủ, làm người phải thực tế..." Bà nội Tiêu lải nhải nói một tràng dài, Tư Dao chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại lên tiếng đáp lại.

Cơn mưa bên ngoài lạnh lẽo vô tình nhưng căn bếp nhỏ trong nhà lại ngát hương, hơi ấm dường như từ ngọn lửa trên bếp từ từ truyền tới, chậm rãi chảy vào lòng Tư Dao.

Bà nội của Tư Dao chưa bao giờ nói với nàng rằng phải gả cho một người đàn ông toàn tâm toàn ý đối tốt với nàng mà thường bảo nàng hãy tìm một người đàn ông ưu tú hơn nàng, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió để có thể giảm bớt những phiền não không đáng có và nói với nàng rằng kinh tế mới là nền tảng của cuộc sống.

Rất đời thường, nhưng ở một góc độ nào đó lại vô cùng tỉnh táo.

Buổi tối, bà nội Tiêu nấu một bàn thức ăn phong phú, Thương Tuyết Hà ăn rất ngon lành, nhìn biểu cảm không giống như đang khách sáo xã giao, hơn nữa lượng ăn còn nhiều hơn bình thường.

Cô không ngớt lời khen bà nội Tiêu nấu ăn ngon, dỗ dành khiến bà cụ vui vẻ vô cùng, suýt chút nữa là nhận thêm một đứa cháu gái ngay tại chỗ.

Nhưng cơn mưa này không có dấu hiệu dừng lại, thậm chí còn ngày càng lớn hơn, gió đập vào cửa sổ kêu thình thình.

Bà nội Tiêu nhìn thời tiết bên ngoài, vẻ mặt lo lắng nói: "Mưa lớn quá, các con về không an toàn đâu, hay là tối nay ở lại nhà ngủ đi."

Lại còn có chuyện tốt thế này sao?!

Thương Tuyết Hà lập tức đồng ý: "Dạ được, dạ được ạ!"

Thế là buổi tối sau khi tắm xong, hai người tắt đèn nằm trên giường.

Chiếc giường nhỏ này một người nằm thì dư dả nhưng hai người nằm thì hơi chật chội.

Trong bóng tối, Thương Tuyết Hà đảo mắt, bỗng nhiên nở một nụ cười tinh quái, đồng thời nghiêng người nhấc một tay một chân ôm chặt lấy Tiêu Ấu Di như một con gấu túi.

Quả nhiên nghe thấy Tiêu Ấu Di hỏi: "Cô làm gì vậy?"

Thương Tuyết Hà dùng giọng điệu nũng nịu giả tạo nói: "Người ta lạnh mà~"

Tiêu Ấu Di: "..."

Mặc dù bên cạnh có thêm một người, lại còn ôm mình như gấu túi, ban đầu Tư Dao có chút không quen, cho đến khi nghe thấy tiếng thở đều đặn của đối phương.

Tiếng thở hòa lẫn trong tiếng mưa lại mang đến một cảm giác bình yên khó tả, dần dần cô cũng chìm vào giấc ngủ.

Nàng mơ một giấc mơ dài dằng dặc, mơ thấy mình đang ở trong một màn đêm tăm tối.

Nàng nghe thấy có người đang gọi mình.

"Tư Dao..."

"Tư Dao..."

"Tư Dao..."

Đến từ những giọng nói khác nhau, đều gọi cùng một cái tên.

Nàng còn nghe thấy tiếng tít, tít, tít...